Nhận nhầm xe, lại còn là xe của người yêu cũ khó ưa... chuyện này, nếu là Văn Ương, cô cũng thấy khó xử không biết phải làm sao, huống chi người đó lại là Kiều Chi Nhược, người vốn hay suy nghĩ lung tung.
Văn Ương xoay người lại, giơ tay lên, mặt vòng hình ngôi sao bốn cánh lại khe khẽ lung lay theo.
Cô cố ý bật radio trong xe. Giữa tiếng cười "ha ha ha ha" của hai người dẫn chương trình, Văn Ương lại quay đầu, nhẹ giọng gọi:
"Kiều Chi Nhược?"
Kiều Chi Nhược hít một hơi sâu, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô.
Văn Ương nở nụ cười. Cô vốn có đôi mắt đẹp, vừa có nét của mắt hạnh, vừa phảng phất nét đào hoa. Dù không cười cũng khiến người ta cảm thấy dễ mến, một khi cười lên, hầu như không ai có thể giận được.
Nhưng Kiều Chi Nhược là một ngoại lệ.
Có lẽ sau khi chia tay, ai cũng khó giữ được bình tĩnh. Đối diện với nụ cười xã giao của Văn Ương, cô ấy chỉ khẽ cụp mắt, càng thêm lạnh lùng quay đầu lại, nhìn thẳng phía trước rồi nói: "Chị không thể cho em đi nhờ một đoạn sao?"
Chẳng phải em đã gọi xe rồi sao? Đó là phản ứng đầu tiên của Văn Ương.
Hơn nữa, em thực sự muốn ở cùng chị sao? Đó là phản ứng thứ hai của Văn Ương.
Đương nhiên, cô sẽ không thẳng thừng từ chối Kiều Chi Nhược như vậy.
Nhìn chiếc xe vẫn đang chờ ở đằng xa, cô cảm thấy Kiều Chi Nhược chắc chỉ là không muốn mất mặt, muốn đôi co với cô vài câu. Có lẽ chỉ cần cô xuống nước một chút, Kiều Chi Nhược sẽ tự động xuống xe thôi.
Văn Ương mỉm cười: "Đây không phải xe của chị, bạn chị sắp ra rồi."
Văn Ương tự cho là mình cười rất tự nhiên, mang theo vẻ thản nhiên của người từng trải. Nhưng trong mắt Kiều Chi Nhược, nụ cười đó lại hoàn toàn khác.
Đó không phải là tự nhiên hay bình thản, mà là sự thiếu kiên nhẫn rõ rệt, muốn nhanh chóng thoát khỏi tình cảnh này, y hệt như ngày xưa.
Kiều Chi Nhược, người gầy đi nhiều, đường nét gương mặt cũng sắc sảo hơn ba năm trước, nhếch mép cười nhạt với Văn Ương rồi đáp trả: "Vậy thì tốt quá, đàn chị có thể chọn: hoặc là cho em đi nhờ xe, hoặc là..."
Kiều Chi Nhược dường như có thể thay đổi sắc mặt trong chớp mắt. Vừa nói xong nửa câu, nụ cười trên môi lập tức biến mất không dấu vết, lông mày nhíu chặt, khóe miệng trĩu xuống, giọng nói trở nên trầm hẳn: "Em có thể nói thẳng với bạn của chị rằng em là bạn gái cũ bị chị nhẫn tâm bỏ rơi."