Chương 12

Lại nghe đối phương nói mấy câu, Thạch Gia Viên “ừm ừm ừm”, sau đó: “Được, vậy để em nói với cô ấy một tiếng.”

Cúp máy, Thạch Gia Viên nắm chặt điện thoại, quay người.

“Ơ...”

Kiều Chi Nhược ngẩng đầu nhìn lên, trong mắt mang theo ý cười.

“Là thế này.” Thạch Gia Viên chắp hai tay lại, nâng điện thoại trong lòng bàn tay: “Văn Ương nói chị ấy sẽ qua ngay.”

Hôm nay Hồng Đào Q làm ăn rất tốt, sảnh chính đầy ắp khách, Thạch Gia Viên dẫn Kiều Chi Nhược về quầy thu ngân, kéo cho cô một chiếc ghế bar.

“Cậu ngồi đợi một lát, Văn Ương nhiều nhất mười phút là đến.”

Văn Ương bước vào Hồng Đào Q, tay phải xách một chiếc túi giấy màu be, nhân viên đi ngang qua, chào cô một tiếng: “Chị Văn Ương.”

Văn Ương cười với người kia, quay đầu, đối diện với đôi mắt lạnh lùng không chút cảm xúc của Kiều Chi Nhược.

Cô không để tâm, cũng mỉm cười với Kiều Chi Nhược, rồi đi đến quầy thu ngân, đặt túi giấy lên đó.

Thạch Gia Viên kéo túi giấy ra: “Bánh bông lan trứng gà à?”

“Vừa lúc mua nên tiện thể mang qua.” Văn Ương nói, rồi vòng vào trong quầy thu ngân, đi đến giữa Kiều Chi Nhược đang ngồi và Thạch Gia Viên đang đứng.

Hông cô chạm vào cánh tay Kiều Chi Nhược.

Năm ngón tay Kiều Chi Nhược đang buông thõng trên đùi khẽ siết chặt, nhưng cô không dịch chuyển.

Văn Ương nói chuyện phiếm vài câu với Thạch Gia Viên, rồi gọi người đến chia hết túi bánh bông lan trứng gà. Chiếc cuối cùng, cô dùng khăn giấy kẹp lấy, rất tự nhiên quay đầu đưa cho Kiều Chi Nhược.

“Cho cậu này.”

“...Cảm ơn.” Kiều Chi Nhược mím môi, nhận lấy, rồi cúi đầu cắn một miếng.

Trong lúc Kiều Chi Nhược nhấm nháp từng miếng bánh nhỏ, Văn Ương khụy gối xuống, kéo một cánh tủ dưới quầy thu ngân ra, đưa tay vào trong tìm kiếm, rồi kéo ra một hộp giấy vuông vắn.

Lớp băng dính trong suốt trên hộp vẫn chưa được gỡ.

Văn Ương ngẩng đầu hỏi: “Trên bàn có kéo không?”

Không đợi Thạch Gia Viên kịp phản ứng, Kiều Chi Nhược đã đưa cho cô một cây kéo đen.

Văn Ương đón lấy, rồi hỏi: “Bánh ngon không?”

Đôi môi Kiều Chi Nhược khẽ mấp máy, đợi Văn Ương cúi đầu xuống, cô mới nhàn nhạt nói một câu: “Cũng được.”

Văn Ương đang cúi đầu gỡ hộp không nhịn được, mỉm cười, lắc đầu, rồi dùng kéo cắt lớp băng dính trong suốt.

Khi hai người cùng đi xuống lầu, không ai nói một lời nào.

Ra khỏi hành lang, Kiều Chi Nhược theo bản năng rẽ phải, Văn Ương vội vàng kéo cô lại, rồi buông ra: “Bên này.”

Phía bên trái là khu vực để xe đạp, xe điện.

Văn Ương đi đến sau một chiếc xe máy nhỏ dưới ánh mắt khó hiểu của Kiều Chi Nhược, cúi người cắm chìa khóa vào, vặn một cái, rồi nắm lấy tay lái, từ từ lùi xe ra.

Nhìn bóng lưng Văn Ương, nghĩ đến việc phải ngồi xe cô, Kiều Chi Nhược bắt đầu căng thẳng, hai tay ôm chặt chiếc mũ bảo hiểm mới, siết ngày càng chặt.

Chiếc xe dừng lại trước mặt Kiều Chi Nhược.

Văn Ương leo lên xe trước, đội chiếc mũ bảo hiểm màu trắng còn lại lên đầu. Cô không nhìn Kiều Chi Nhược, vừa cài quai vừa nói: “Quần áo không cẩn thận bị dính bẩn, nên tôi mới mang về giặt.”

Kiều Chi Nhược cũng không nhìn Văn Ương.

Cô quay mặt sang phải, mắt cúi thấp, mơ màng nhìn một viên đá nhỏ trên mặt đất.

Sau khi lên xe, khoảng cách giữa hai người dường như được rút ngắn vô hạn. Kiều Chi Nhược khó chịu, không chịu ôm eo Văn Ương, chỉ miễn cưỡng nắm chặt vành tay vịn màu đen dưới yên xe.

Rồi Văn Ương chỉ nói một câu: “Hoặc là chúng ta đi taxi về cũng được.”