Kinh Dung cất ảnh đi, vô cùng hài lòng.
Trương Hạc Ninh ở một bên nói mát: "Tính cách của anh Cả con ấy à, vừa nghiêm khắc vừa trầm tính, lại không hiểu phong tình, ai mà dám yêu đương với anh ấy chứ."
"Đừng để đến lúc đó lại dọa sợ cô gái nhà người ta, anh ấy sẽ bắt người ta đứng nghiêm, phạt chạy, phạt nhảy ếch, anh ấy có ưu điểm gì trong tình yêu, có thể mang lại lợi ích gì cho người khác không?"
Kinh Dung sửa lời: "Con nói thế không hay, mặt nó vẫn coi được mà."
"Mặt đẹp thôi thì có ích gì, bây giờ ai cũng cần giá trị cảm xúc."
"Cũng chưa chắc." Kinh Dung nói: "Bây giờ còn thịnh hành gả cho mẹ chồng, gả cho gia tộc, chồng xấu không về nhà."
Tống Hi cảm thấy cả nhà này ai cũng có cái miệng độc địa.
Thích nhất là nói xấu người khác sau lưng.
Không biết anh Cả nhà họ Trương trong lời đồn rốt cuộc là người thế nào, có đến mức không ra gì như vậy không?
Tống Hi thì đã gặp anh Hai của Hạc Ninh rồi, cốt cách cực phẩm, phóng khoáng bất kham, đẹp trai như người mẫu hàng đầu.
Đây cũng là lý do vì sao Hạc Ninh muốn cô làm chị dâu.
Bởi vì cô ấy là fan cứng của anh Hai cô ấy.
Nghe nói năm ngoái Trương Hạc Hành đóng vai nam phụ si tình trong một bộ phim thần tượng, cô ấy đã bị cuốn hút và nhập tâm vào nhân vật.
Nhân lúc chưa ai "hốt" Trương Hạc Hành, Hạc Ninh theo lẽ "nước phù sa không chảy ruộng ngoài", ra tay trước, nhất định phải gán anh ấy cho Tống Hi.
Tống Hi: [Bạn thân tốt, cảm động quá.]
Tiếc là ngủ nhầm chồng rồi.
Sau khi ăn xong, Tống Hi ôm mèo về phòng.
Trương Hạc Ninh lén lút đi theo vào, dính lấy cô, nằm bò trên giường.
"Chuyện cậu nhờ tớ hỏi thăm ban ngày, tớ chưa hỏi ra." Cô ấy đưa ra ý mới: "Cậu gọi video cho chồng cậu đi, tớ muốn tự mình xem anh ta trông thế nào."
Trong đầu, Tống Hi nhớ lại khuôn mặt quá đỗi xuất sắc của người đàn ông đó.
Cốt cách ưu việt, xương lông mày cao, đôi mắt thanh tú sắc sảo.
Vừa hay, cô cũng muốn ngắm nhìn.
Thế là cô mở hộp thoại, gửi tin nhắn: [Bận không?]
Vài giây sau, bên kia trả lời: [Tan làm rồi à?]
[Ừm ừm, em gọi video cho anh được không?]
Kinh Trạc vừa kết thúc một cuộc họp xuyên quốc gia, lúc này đang tắm trong phòng tắm khách sạn, nghe thấy tin nhắn của cô, liền lau khô một tay thò ra ngoài trả lời.
Thấy câu nói đó của cô, anh cúi đầu, nhìn thoáng qua đường cong hoàn hảo của cơ thể mình, hòa cùng tiếng nước chảy tí tách.
Anh hiếm khi im lặng vài giây.
Lúc này bên kia lại gửi đến một đoạn tin nhắn thoại, Kinh Trạc tiện tay mở ra, một chuỗi giọng nói quen thuộc vừa nũng nịu vừa ngọt ngào truyền đến.