Lý Uyển Gia hé môi, ấp úng một lúc mới nói: “Tớ… tớ muốn biết cha mẹ tớ bây giờ ra sao rồi?”
Giọng nói của Sầm Diệc vang lên, có chút u ám: “Sao Gia Gia vẫn xưng hô với anh như vậy?”
“Anh đã dặn từ bây giờ chúng ta phải gọi nhau là anh em, như vậy mới giống như các cặp đôi yêu nhau.”
Lý Uyển Gia cắn môi, chỉ trong một ngày mọi thứ thay đổi quá nhanh nên cô chưa thể thích nghi kịp.
“Em xin lỗi.”
Sầm Diệc hít sâu một hơi, kìm chế cơn giận xuống: “Anh sẽ bỏ qua lần này.”
Nói xong, hắn giơ tay đặt lên bả vai cô: “Chắc em mệt rồi, chúng ta lên giường nghỉ ngơi nhé.”
Dường như người bị bệnh không phải hắn mà là cô.
Lý Uyển Gia bị hắn dẫn ra ngoài, Sầm Diệc ôm cô nằm xuống giường.
Nhớ lại chuyện tối qua, cả người Lý Uyển Gia hơi run lên.
Nỗi đau đó dường như vẫn còn tồn tại.
Làn da cô trở nên lạnh toát.
Một bàn tay đột nhiên lướt trên da cô, gương mặt của Sầm Diệc kề sát ở sau lưng, hắn thổi khí lên gáy cô.
“Sao tay Gia Gia lạnh quá vậy, để anh sưởi ấm cho em nhé.”
Nói rồi hắn bắt đầu vuốt ve khắp cánh tay trần của cô, theo ánh mắt của hắn bàn tay từ từ di chuyển xuống, âm thầm luồn vào trong áo cô.
Lý Uyển Gia như bị đứt sợi dây thần kinh, cô ngồi bật dậy, hét lên thật to.
“Đừng, tôi không muốn!”
Lúc này cơ thể cô run rẩy dữ dội, cô lùi về sau hết sức có thể, toàn thân co lại thành một nhúm nhỏ.
Sầm Diệc vừa giơ tay ra, cô lại hét lên thật to, dùng hai tay ôm lấy cơ thể.
“Đừng chạm vào tôi, đừng chạm tôi, hu… hu.”
Trước đây Lý Uyển Gia đã biết Sầm Diệc có vấn đề tâm lý, cho nên dù hắn có dốc sức theo đuổi thế nào cô cũng không đồng ý.
Vậy mà bây giờ cô vẫn rơi vào lòng bàn tay của hắn.
Lúc ở phòng bệnh, Sầm Diệc vừa tỉnh lại thì lập tức vồ lấy cô.
Hức.
Hắn cưỡиɠ ɧϊếp cô ngay trên giường bệnh, không có một ai tiến lên ngăn cản.
Đêm đó là đêm tồi tệ nhất trong cuộc đời của Lý Uyển Gia.
Bây giờ, chưa đầy một ngày mà hắn đã muốn lặp lại chuyện đó một lần nữa.
Cảm xúc trong người Sầm Diệc thật sự bùng nổi.
Từ trước đến giờ hắn không phải là người giỏi chịu đựng.
Mỗi khi có gì không hài lòng, hắn sẽ tức giận.
Một khi tức giận thì sẽ tìm cách để giải tỏa.
Đập phá đồ đạc, đánh người, tất cả hắn đều đã làm qua.
Sầm Diệc đột nhiên gầm lên, mạch máu dưới cổ nổi lên dày cọm.
Hắn mất kiểm soát nhào đến giật lấy mái tóc dài của cô.
Lý Uyển Gia còn chưa kịp cảm nhận được cơn đau ở da đầu thì nửa người trên đã hắn ấn xuống giường.