Sầm phu nhân và dì Chu đứng ở gần đó, cả hai đều ngạc nhiên nhìn biểu hiện của hắn.
Dây truyền nước biển trên tay bị hắn giật đứt, máu chảy ra một chút rồi dừng lại.
Lý Uyển Gia sợ hãi khóc to, hướng về phía Sầm phu nhân cầu cứu.
“Cứu cháu với… phu nhân cứu cháu.”
Sầm phu nhân đứng yên nhìn cô, lạnh lùng nhắc nhở: “Cô nên nhớ rằng trách nhiệm của mình là gì?”
Hai mắt Lý Uyển Gia rưng rưng, cánh tay xịu lơ rơi xuống giường.
Sầm phu nhân và dì Chu rời khỏi phòng.
Phòng bệnh vip cách âm rất tốt, vừa ra đến bên ngoài đã không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào ở bên trong nữa.
Sắc mặt dì Chu vẫn còn sợ hãi, bà ấy lên tiếng: “Phu nhân, không lẽ người để cho thiếu gia làm như vậy với cô bé ấy thật sao?”
“Tôi nhìn qua, cô ấy cũng chỉ mới mười lăm tuổi, có phải còn quá sớm không?”
Sầm phu nhân nhìn cánh cửa phòng vip trước mặt, thờ ơ nói: “Đó là công việc của con bé ấy.”
Nói xong bà quay người đi vào phòng nghỉ ở bên cạnh.
Sáng hôm sau, khi bà đang họp trực tuyến với nhân viên thì cửa phòng đột nhiên bị mở ra.
Sầm Diệc đứng trước cửa, bộ quần áo bệnh nhân trên người hắn xộc sệt, giống như mặc vội vào.
Hắn chạy đến bên cạnh bà, vui mừng nói: “Mẹ ơi, có phải là mẹ giúp con không?”
Sầm phu nhân tạm dừng cuộc họp, bà giơ tay vuốt đầu con trai mình, dịu dàng nói: “Đúng vậy, mẹ đã hứa với con mà, mẹ chắc chắn sẽ mang người con thích đến bên cạnh con.”
Sầm Diệc ôm lấy eo bà: “Cảm ơn mẹ, con hạnh phúc lắm.”
“Cuối cùng Gia Gia cũng thuộc về con.”
Thấy con trai mình hạnh phúc như vậy, tảng đá trong lòng bà cuối cùng cũng được đặt xuống.
“Con thích là tốt rồi, từ bây giờ con bé đó thuộc về con, con muốn làm gì cũng được nhưng mà mẹ chỉ có một yêu cầu duy nhất.”
“Con phải uống thuốc đúng giờ, cố gắng hết bệnh nhé con trai.”
Sầm Diệc ngồi dậy khỏi lòng bà, mạnh mẽ gật đầu: “Vâng, con sẽ mau chóng hết bệnh.”
Sầm phu nhân mỉm cười, nựng mặt hắn.
Bà phát hiện trên cổ hắn có vài vết cào, ánh mắt liền tối đi một chút.
Mười một giờ trưa, bà xử lý xong công việc, đi sang phòng bên cạnh thăm con trai.
Vừa bước vào đã nhìn thấy cảnh Sầm Diệc đang nằm trên giường ôm Lý Uyển Gia, đút cho cô từng muỗng cháo.
Sau một đêm bị giày vò, sắc mặt Lý Uyển Gia tái nhợt, bờ môi bị rách nhiều đường.
Cô không còn sức ngồi dậy, phải dựa vào lòng Sầm Diệc để hắn đút mình ăn.