Chương 5

Lý phu nhân sợ hãi lùi lại một bước, nắm chặt lấy tay chồng mình: “Chồng ơi… chồng ơi.”

Ông Lý ôm chặt lấy bà, không nói gì nữa.

Sầm phu nhân thong thả nhìn đồng hồ trên tay, bắt đầu đếm ngược: “5… 4… 3… 2… 1.”

Ngay khi bà ta vừa dứt lời, điện thoại trong túi ông Lý liền reo lên.

Ông lấy nó ra, cố ổn định tinh thần rồi nghe máy.

Lý phu nhân lo lắng nhìn ông.

Cơ thể ông Lý bỗng nhiên lảo đảo, bà hét to vội vàng đỡ lấy chồng mình.

Sầm phu nhân nhìn bọn họ, mỉm cười vui vẻ: “Là cuộc gọi của ngân hàng đúng không?”

“Hai người thấy tôi nói đúng chưa?”

“Năm phút nửa xã hội đen sẽ đến đây bắt vợ và con gái của ông đem đi bán, ha… ha.”

Ngay từ đầu Lý Uyển Gia đã đứng ở trên lầu, cô nghe hết toàn bộ câu chuyện.

Nhìn nụ cười của Sầm phu nhân, khiến cho cô nhớ đến Sầm Diệc, chàng trai điên cuồng theo đuổi cô rất lâu.

Nụ cười của cả hai giống y hệt nhau.

Mang theo sự nguy hiểm, tàn nhẫn, độc ác.

“Chồng ơi… chồng ơi ông sao vậy, hu… hu.”

Đột nhiên có tiếng bước chân vang lên.

Sầm phu nhân vừa ngẩng đầu lên thì đã nhìn thấy Lý Uyển Gia xuất hiện trong tầm mắt mình.

Cô đứng lại nhìn cha mẹ mình một lúc rồi kìm chế nước mắt chạy thẳng về phía bà ta.

“Sầm phu nhân, cháu đồng ý điều kiện của bà, xin bà hãy cứu công ty của cha cháu.”

Lý phu nhân nhìn về phía cô, vừa khóc vừa gọi: “Gia Gia, con không thể làm như vậy, Gia Gia…”

Lý Uyển Gia dập đầu dưới chân bà, liên tục cầu xin: “Cháu đồng ý bán mình cho bà, xin bà cứu cha cháu.”

Sầm phu nhân cúi đầu nhìn cô gái dưới chân, bà ta nhắm mắt hít sâu vài cái, lấy lại sự bình tĩnh nói: “Diệc nhi yêu cô, nếu cô có thể giúp thằng bé hết bệnh thì tôi sẽ cứu gia đình cô.”

Lý Uyển Gia lập tức gật đầu: “Cháu đồng ý, cháu đồng ý.”

Bà ta tiếp tục nói: “Cô phải đáp ứng mọi yêu cầu của con trai tôi, phải vâng lời nó, không được chọc nó tức giận. Nếu sau này nó không cần cô nữa thì cô có thể rời đi.”

Lý Uyển Gia gật đầu: “Là lỗi của cháu, là cháu khiến cậu ấy bị thương, cháu thành thật xin lỗi.”

Sầm phu nhân gọi thư ký của mình bước vào.

“Đây là hợp đồng, cô ký đi.”

Lý Uyển Gia không thèm xem lập tức cầm bút ký ngay.

Cô ngẩng đầu nhìn bà, nước mắt lăn trên gương mặt xinh đẹp, cô run rẩy chắp hai tay trước ngực: “Xin bà hãy cứu gia đình cháu.”

Sầm phu nhân hài lòng, hất càm ra bên ngoài: “Bây giờ cô theo thư ý của tôi đến bệnh viện chăm sóc Diệc nhi đi.”

“Thấy cô đến thằng bé nhất định sẽ rất vui.”