Chương 2

Nhà họ Sầm là gia tộc vừa giàu có vừa quyền lực nhất nước. Tuy nhiên đường con cái của bọn họ lại rất mỏng manh.

Mười năm trước, người đứng đầu của nhà họ Sầm gặp tai nạn xe hơi qua đời. Lúc đó trên xe còn có Sầm Diệc, khi ấy hắn chỉ mới sáu tuổi.

Tai nạn đã khiến hắn mắc bệnh tâm lý nặng.

Một mình Sầm phu nhân phải đứng ra gồng gánh cả công ty và chăm sóc cho người thừa kế duy nhất.

Vì chuyện đó nên bà rất cưng chiều Sầm Diệc, hắn muốn gì bà đều đồng ý tất cả, chỉ muốn con trai mau chóng khỏi bệnh.

Nhưng từ khi lên cấp ba, căn bệnh của Sầm Diệc lại có dấu hiệu tái phát.

Bà cho người điều tra thì mới biết hắn thích một cô gái cùng khối.

Nhưng vì tình cảm không được đối phương đáp lại cho nên căn bệnh trong người mới bắt đầu tái phát.

Vừa nghe dì Chu trong nhà gọi điện, Sầm phu nhân lập tức quay trở về.

Bà vội vã bước vào biệt thự: “Sao rồi, Diệc nhi bị gì vậy dì Chu?”

“Bây giờ thằng bé đang ở đâu?”

Dì Chu vội vàng kể lại: “Sau khi về nhà, cậu chủ liền vào phòng đập hết đồ đạc.”

“Tôi sợ quá nên không dám vào.”

Nghe xong, Sầm phu nhân lập tức chạy lên lầu.

“Diệc nhi.”

Cửa phòng của hắn không khoá, vừa bước vào bà đã thấy một cảnh tượng đáng sợ.

Con trai của bà đang nằm trong vũng máu.

Trên cổ tay là một vết cắt dài.

Sầm Diệc cắt cổ tay tự tử.

“A…”

“Diệc nhi!”

“Dì Chu mau gọi xe, đưa Diệc nhi đến bệnh viện.”

Sầm phu nhân ôm lấy con trai vừa la vừa khóc, dì Chu thì vội vàng chạy đi gọi tài xế.

Trái ngược với mẹ mình, trông hắn bình tĩnh đến đáng sợ.

Hắn dựa đầu vào lòng bà, nức nở nói: “Mẹ ơi, Gia Gia không yêu con, cô ấy không muốn kết hôn với con.”

Sầm phu nhân giữ chặt vết cắt trên cổ tay hắn, bật khóc nói: “Diệc nhi nói cho mẹ biết, cô ta là ai, mẹ sẽ làm mọi cách để bắt cô ta cưới con.”

Sầm Diệc lắc đầu: “Con muốn chết, cô ấy không yêu con vậy thì hãy để con chết đi.”

“NÓI BẬY!”

Sầm phu nhân tức giận quát hắn nhưng nước mắt vẫn rơi không ngừng.

Bà dùng bàn tay còn lại dỗ dành con trai mình, giọng nói chắc như đinh đóng cột: “Con không được chết, không phải con yêu cô bé ấy sao.”

“Nếu con chết, cô bé đó sẽ kết hôn với người khác, con muốn làm kẻ thua cuộc sao?”

Sầm Diệc nghe xong, hàm răng bỗng nhiên nghiến chặt, trong mắt hắn nổi lên từng cơn điên cuồng.

“Con không muốn, con không muốn cô ấy thuộc về người khác.”

“Cô ấy phải trở thành vợ con.”