Chương 10

Lạch cạch.

Sau đó cô nghe thấy tiếng thắt lưng bị rút ra.

Lý Uyển Gia chỉ biết Sầm Diệc cho vấn đề tâm lý, chứ thật sự không biết căn bệnh của hắn là gì và có thể nguy hiểm đến mức độ nào.

Cho đến ngay tại thời khắc này, cô mới hiểu được một phần.

“A… a…”

Chàng trai điên cuồng quất thắt lưng lên người cô, cho dù cô đã chống cự nhưng vẫn bị quật ngã trở lại giường.

Từng cơn đau liên tiếp giáng xuống cơ thể, Lý Uyển Gia khủng hoảng vừa hét vừa cố tìm cách chạy trốn.

Con người Sầm Diệc đỏ như máu, siết chặt thắt lưng trong tay, tay còn lại thì giữa chặt lấy mái tóc dài của cô.

Lý Uyển Gia nhìn về cửa phòng, hét lên thật to: “Cứu với, cứu cháu vời, hu… hu.”

Vυ"t…

Một roi mạnh mẽ hạ xuống lưng cô, Lý Uyển Gia ngã sấp xuống giường, đau đớn gào lên.

Sầm Diệc giận dữ ấn mạnh đầu cô lún xuống giường, mạch máu dưới da nổi lên dày cộm.

Hơi thở hắn gồ ghề, hai hàm răng nghiến chặt với nhau, phát ra âm thanh đáng sợ: “Đây là bài học đầu tiên của em, ĐỪNG BAO GIỜ KHIẾN ANH TỨC GIẬN.”

Lý Uyển Gia khóc lớn, nửa gương mặt bị ấn dưới giường không thể che đi sự tuyệt vọng và sợ hãi.

Từ bây giờ, cuộc đời của cô sẽ ra sao đây?

Sầm Diệc hừ một tiếng, quăng thắt lưng trong tay xuống đất.

Hắn thu tay, kéo khóa quần xuống.

Sau khi hắn thu tay về, cô gái nhỏ vẫn nằm im bất động, không có gan để trốn nữa.

Bên tai Lý Uyển Gia liên tục vang lên âm thanh cởϊ qυầи áo, lát sau cô bị lật lại, váy trên người bị hắn tốc lên.

Cơ thể cô tức khắc run rẩy, Lý Uyển Gia, cô không chịu nổi sự nhục nhã này, giơ tay che mặt.

Trong lòng bàn tay hắn, cô gái nhỏ non nớt cứ khóc không ngừng, nhiều lần cô muốn dừng lại nhưng không thể.

Thấy Lý Uyển Gia nhắm mắt, Sầm Diệc lại nổi giận, hắn nắm lấy càm cô ép cô mở mắt ra: “Mở mắt ra nhìn anh!”

Lý Uyển Gia thuận theo hắn, run rẩy mở mắt ra.

Ngón tay của Sầm Diệc chọt vào môi cô, hắn dùng sức muốn cạy miệng cô ra.

Lý Uyển Gia thả lỏng khớp hàm để ngón tay hắn chui vào trong.

Chiếc lưỡi nhỏ bị hai ngón tay của hắn kẹp lấy, quấn quanh vài vòng chơi đùa.

Cô cố gắng chịu đựng, nét mặt đầy vẻ yếu đuối, Sầm Diệc vừa nhìn thấy cả trái tim liền tan chảy ngay lập tức.

Hắn thu tay về, thay vào đó bằng chiếc lưỡi của mình.

“Ưm…”

Lý Uyển Gia kêu lên, không khí trong khoang miệng gần như bị chàng trai này lấy hết.

Từ trong khoé mắt lăn ra vài giọt nước.