Chương 1.2

"Xin lỗi." Cuối cùng Trì Tuyết Tận cũng lên tiếng: "Ta bị say chữ."

Làm việc 007 đã đủ mệt rồi, còn phải nỗ lực nghịch tập? Còn phải đi làm ngày đêm không nghỉ?

Cô đâu có điên.

Trì Tuyết Tận liếc qua trang cuối của tài liệu, không phải vẫn còn sống được hơn 300 chương nữa sao?

Hệ thống hoàn toàn không hiểu ý cô.

[Say chữ? Vậy ta có thể đọc cho cô nghe.]

Trì Tuyết Tận cắt ngang: "Có một câu hỏi, gia tộc hào môn hiển hách hơn đã nhận Trì Niệm về sau này là nhà nào?"

[Xin lỗi, cái này không thể tiết lộ.]

"Ồ, vậy mi đi được rồi."

Thân thế của Trì Niệm cô vẫn luôn dò hỏi, chỉ là từ lúc nhặt được cô ta đến giờ vẫn không có chút manh mối nào.

Nói xong, Trì Tuyết Tận nhắm mắt, tập trung tinh thần.

Khi mở mắt ra lần nữa, dù không có biểu hiện gì cụ thể, nhưng cô biết rõ, hệ thống trong đầu đã biến mất.

Chân trần đặt trên nền gạch cẩm thạch, suy nghĩ của Trì Tuyết Tận dần trở nên minh mẫn, một sự minh mẫn chưa từng có so với trước đây.

Bản thân trong gương không một chút huyết sắc, trắng bệch, mạch máu xanh cũng lờ mờ hiện rõ.

Cô nhớ ra, mình đã không đi làm hơn một tuần rồi, nhưng trong một tuần qua cô đã làm gì ở căn hộ, cô hoàn toàn không nhớ.

Tại sao không đi làm, lý do lúc đó là cơ thể không khỏe.

Nhưng với cường độ làm việc cao và thiếu nghỉ ngơi trong nhiều năm, cơ thể cô vốn đã không tốt, Trì Tuyết Tận sớm đã quen rồi.

Bình thường nếu chỉ khó chịu ở mức này, cô vẫn đi làm như thường, nhiều nhất là uống vài viên thuốc lúc rảnh rỗi, tuyệt đối sẽ không như lần này mà không đến công ty, thậm chí không hỏi han gì.

Kể từ khi tiếp quản Trì thị, thời gian hoạt động của cô là 7*24*365.

Dựa vào sự xuất hiện của hệ thống và những thông tin nó cung cấp, phần lớn là cô đã bị khống chế.

Trì Tuyết Tận mở máy làm đá, xúc vài viên bỏ vào cốc nước.

Nước đá trôi qua cổ họng, cái lạnh buốt khiến đầu óc cô càng tỉnh táo hơn.

Xuống tầng, lái xe đến công ty.

Nghịch tập hay không tính sau, có vài vấn đề cần giải quyết ngay lập tức.

Trì Tuyết Tận dậy sớm, vừa rồi bị hệ thống làm lỡ mất một ít thời gian, đến công ty đã là 8 giờ 50 phút. Thời gian làm việc của Trì thị là 9 giờ, lúc này tầng một đang là lúc đông người nhất.

Giữa dòng người qua lại, Trì Tuyết Tận vẫn là sự tồn tại nổi bật nhất.

Mọi người thấy cô, ngoài kinh ngạc ra thì đều lần lượt chào hỏi.

"Chào tổng giám đốc Trì."

"Chào tổng giám đốc Trì."

Chào hỏi xong, ánh mắt của mọi người vẫn vô tình hay hữu ý liếc về phía cô.

Những ánh mắt đầy nghi hoặc hay dò xét đó không gây ảnh hưởng gì đến Trì Tuyết Tận, cô đi thẳng đến thang máy trong cùng, định quẹt thẻ lên tầng cao nhất.

Có một nhân viên tình cờ phải lên nộp tài liệu, thấy cô đi lên liền vội vã đi theo.