Điền Thiều thấy Tam Nha bưng bát đũa xuống bếp một cách cẩn thận từng li từng tí, cười nói: "Bát đũa để chị dọn, em đi kiểm tra Tứ Nha và Ngũ Nha xem mấy ngày nay chúng nó học hành có nhớ được gì không?"
Tam Nha đang lo rửa bát sẽ làm bẩn quần áo, nghe vậy liền đồng ý ngay.
Lý Quế Hoa lại đẩy Điền Thiều ra, nói: "Con vào phòng mẹ lấy đèn dầu về phòng đọc sách đi!"
Trước đây bà đinh ninh Điền Thiều không thi đậu nên không ủng hộ, nhưng giờ thấy cán bộ Lý và mẹ cô ấy coi trọng như vậy, bà cảm thấy con gái mình nói không chừng thực sự có thể thi đậu, nếu không người ta cũng sẽ không coi trọng nó đến thế.
"Không cần đâu ạ, mẹ cũng mệt cả ngày rồi nghỉ ngơi chút đi."
Điền Đại Lâm kéo Lý Quế Hoa lại nói: "Nghe lời Đại Nha, bà cứ ngồi đây nghỉ một lát."
Tuy không có con trai rất tiếc nuối, nhưng năm cô con gái này đứa nào cũng hiếu thuận, ông cảm thấy bao năm vất vả đều xứng đáng.
Điền Thiều rất hài lòng với thái độ của Điền Đại Lâm, cảm thấy đợi cô thi vào xưởng dệt rồi có lẽ sẽ nắm được quyền tiếng nói trong nhà.
Hai vợ chồng đang cúi đầu nói chuyện, bên ngoài đột nhiên có người lớn tiếng gọi: "Chị dâu, chị dâu..."
Lý Quế Hoa nhìn người phụ nữ xách cái làn đứng ngoài hàng rào, cố ý kêu lên một tiếng: "Hôm nay mặt trời mọc đằng tây à, thím ba lại đến nhà chúng tôi!"
Điền Đại Lâm có ba anh em, bà nội Điền không thích con cả, thiên vị hai đứa nhỏ. Điền Đại Lâm đến tuổi lấy vợ, bà nội Điền không muốn bỏ tiền sính lễ nên muốn ông lấy con gái vừa xấu vừa thọt của đội trưởng thôn bên cạnh. Điền Đại Lâm không chịu, đúng lúc đó quen biết Lý Quế Hoa, lần đầu gặp mặt đã ưng ý. Nhưng bà nội Điền kiên quyết không đồng ý mối hôn sự này. Cuối cùng Lý Quế Hoa thỏa hiệp nói có thể không cần sính lễ, nhưng cũng đưa ra điều kiện, đó là sau khi thành thân phải ở riêng.
Không ngờ sau khi thành thân, bà nội Điền đuổi Điền Đại Lâm ra khỏi nhà, nhà cửa ruộng đất và tiền bạc đều không chia cho hai vợ chồng. Phải nhờ đội trưởng cũ ra mặt, chia đất cho hai vợ chồng theo đầu người. Bà nội Điền làm quá tuyệt tình khiến Điền Đại Lâm hoàn toàn nguội lạnh, cũng là lo lắng mình mang tiếng bất hiếu ảnh hưởng đến hôn sự của con gái nên mới dịp lễ tết lộ diện biếu chút đồ ăn, còn những lúc khác là không bước chân đến cửa.
Còn Lý Quế Hoa thì coi như bà mẹ chồng đã chết, không bao giờ tới cửa. Mà bà nội Điền lại là người trọng nam khinh nữ, không chỉ chưa từng cho năm chị em Đại Nha một sắc mặt tốt, còn luôn nói với người trong thôn Lý Quế Hoa là con gà mái không biết đẻ trứng. Cứ như vậy, hai anh em Điền Nhị Lâm và Điền Tam Lâm còn luôn chỉ trích Điền Đại Lâm bất hiếu, tuy là anh em ruột nhưng quan hệ còn không bằng người làng xóm qua lại thân thiết. Cũng vì thế, Lý Quế Hoa nhìn thấy họ chưa bao giờ có sắc mặt tốt.
Mã Tiểu Mai nói: "Anh cả, chị dâu, cho em vào trước đã, đứng ở cửa cũng khó nói chuyện."
Lúc nói lời này bà ta cố ý vén cái làn trên tay lên, để lộ năm quả trứng gà trắng phau bên trong.
Lý Quế Hoa muốn biết bà ta bán thuốc gì trong hồ lô, bèn mở cửa cho bà ta vào. Không ngờ Mã Tiểu Mai vừa vào sân đã nhìn chằm chằm vào Nhị Nha và Tam Nha, quần áo đẹp thế này cho hai con nha đầu xấu xí này mặc đúng là phí phạm của giời.
Vì quan hệ hai nhà tồi tệ, mấy chị em cũng không để ý đến Mã Tiểu Mai.
Lý Quế Hoa mất kiên nhẫn nói: "Có việc mau nói có rắm mau thả, thả xong bỏ đồ xuống rồi cút ngay cho tôi."
Mã Tiểu Mai liếʍ mặt nói: "Anh cả, chị dâu, chẳng là có người làm mối cho Phượng Nhi một mối hôn sự, đợi thu hoạch vụ hè xong sẽ xem mắt. Nhà nghèo cũng không có bộ quần áo nào tử tế, em muốn đợi lúc Phượng Nhi xem mắt thì mượn bộ quần áo này của Nhị Nha mặc."
Mấy hôm trước đang phiền lòng vì chuyện này, hôm nay nghe tin Điền Thiều từ huyện mang về một bọc quần áo lớn bà ta liền động tâm tư. Do dự hồi lâu vẫn quyết định qua đây thử vận may, biết Lý Quế Hoa khó nói chuyện còn đặc biệt mang năm quả trứng gà đến. May mà vận khí không tồi, bộ quần áo này đẹp thật.
Nhị Nha nghe xong liền từ chối: "Không cho mượn."
Lý Quế Hoa biết ngay người phụ nữ này tới cửa chẳng có việc gì tốt, bà cười khẩy nói: "Cháu gái nhà mẹ đẻ cô không phải gả lên huyện thành sao, không có quần áo đẹp thì đi tìm cháu gái cô mà mượn!"
Nếu là người quan hệ tốt đến cửa Lý Quế Hoa có thể sẽ đồng ý, dù sao xem mắt cũng liên quan đến chuyện đại sự cả đời, nhưng Điền Nhị Lâm và Điền Tam Lâm đừng hòng hưởng chút lợi lộc nào của họ.
Mã Tiểu Mai nói: "Không mượn không đâu, chỉ mượn một ngày, em đưa mười quả trứng gà."
Lý Quế Hoa lại rất động lòng với việc mượn quần áo đổi trứng gà, bà nói: "Bộ quần áo này là vải Đích-kha đấy, mười quả trứng gà ít quá, ít nhất phải hai mươi quả."
Mã Tiểu Mai hét lên: "Sao chị không đi cướp đi?"
Lý Quế Hoa cười ha hả hai tiếng nói: "Không muốn à, không muốn thì mau đi đi."
Mã Tiểu Mai cũng muốn đi, nhưng không thể lúc xem mắt lại mặc bộ quần áo xám xịt, như vậy nhà trai còn không coi thường con gái bà ta sao. Bà ta cắn răng, nói: "Bảo Nhị Nha đứng lên cho em xem bộ quần áo này."
Nhị Nha vốn dĩ không vui, nhưng mượn một ngày đổi được hai mươi quả trứng gà thì không bài xích nữa, nên cô bé rất phối hợp đứng lên. Trước đây cô bé toàn mặc quần áo vải thô, bộ quần áo này màu sắc tươi sáng chất vải lại mềm mại vô cùng thoải mái.
Mã Tiểu Mai tiến lên sờ thử, xác định đúng là vải Đích-kha đành cắn răng đồng ý: "Đây là năm quả trứng gà, số còn lại đợi hôm lấy quần áo sẽ đưa cho chị. Nhưng phải sạch sẽ tươi sáng như bây giờ, nếu không thì không lấy đâu."
Cố ý nói lời này, là lo lắng lúc mượn quần áo bị bẩn hoặc nhăn nhúm.
Lý Quế Hoa lập tức đồng ý.
Mã Tiểu Mai quét mắt một vòng nói: "Chị dâu, Đại Nha đâu?"
Bà ta còn muốn nghe ngóng xem nữ cán bộ xưởng dệt kia là thế nào? Nếu Đại Nha thực sự là bạn tốt với nữ cán bộ đó, sau này cầu đến cửa nói không chừng còn có thể nhờ mua ít vải vóc gì đó.
Lý Quế Hoa lật mí mắt, rất không khách khí nói: "Không có việc gì thì đi nhanh lên, tôi đang bận đây!"
Mã Tiểu Mai thấy Đại Nha không ra cũng hết cách, đưa trứng gà cho Lý Quế Hoa rồi về.
Năm quả trứng gà này Lý Quế Hoa không cất đi, mà bỏ vào tủ bếp. Sau đó bà nói với Điền Thiều: "Đọc sách tốn não, mang trước hai mươi quả trứng gà lên huyện thành đi. Mỗi ngày ăn hai quả tẩm bổ. Đợi ăn hết, mẹ lại bảo cha con gửi lên."
Điền Thiều đồng ý rồi hỏi: "Mẹ, con gái trong thôn xem mắt đều đi mượn quần áo mặc ạ?"
Lý Quế Hoa cười nói: "Không chỉ xem mắt, nhiều người kết hôn cũng đi mượn quần áo. Nhà ta trước đây nghèo không ai tới cửa, lần này cũng là hưởng sái ánh hào quang của cán bộ Lý."
Điền Thiều hiểu, đều do nghèo mà ra cả.
Thấy sắp đi ngủ rồi mà Lý Tam Khôi thấy Điền Thiều vẫn chưa có động tĩnh gì, không nhịn được nữa, nói: "Biểu tỷ, chị không phải bảo cho Nhị Nha Tam Nha uống nước ngọt sao? Sao còn chưa cho các em ấy uống?"
Lý Quế Hoa phản ứng cực nhanh hỏi: "Nước ngọt gì?"
Lý Tam Khôi chép miệng, hồi tưởng lại hương vị đó: "Nước ngọt là một loại nước rất ngon. Cô út, cán bộ Lý cho cháu và biểu tỷ mỗi người một chai, biểu tỷ chỉ uống một ngụm, nói muốn mang về cho các em họ uống."
Điền Đại Lâm ngược lại biết nước ngọt này, ở bên giải thích: "Là một loại đồ uống rất đắt, một chai hình như phải năm sáu xu."
Năm sáu xu có thể mua được cả túi muối rồi, ông không nỡ mua.
Tứ Nha nhìn Điền Thiều mắt sắp phát sáng, sốt ruột hỏi: "Chị cả, nước ngọt đâu? Em muốn uống."
Điền Thiều bận rộn quá nên quên mất việc này, cô vào phòng lấy nước ngọt ra cho bốn chị em luân phiên uống.
Uống xong, Tứ Nha ôm cái chai vừa liếʍ vừa nói: "Ngon quá đi, chị cả, bao giờ em mới lại được uống nước ngọt nữa?"
Lý Quế Hoa nghe xong không khỏi lại mắng: "Uống cái gì mà uống, mày làm cả ngày không đủ mua một chai nước ngọt đâu."
Điền Thiều mỉm cười, nói: "Mẹ, một chai nước ngọt là sáu xu, nhưng vỏ chai có thể trả lại được ba xu, đi đâu trả cũng được."
Vừa nghe lời này Lý Quế Hoa lập tức thu vỏ chai lại, khiến Điền Thiều cười thầm không thôi.