Chương 11: Bảo vệ

“Chai rượu chẳng ai mua... Âm thanh quen thuộc biết bao... Đã cùng tôi trải qua bao tháng năm gió mưa... Trước giờ chưa cần phải nhớ lại... Ợ.”

Trong thang máy, một người đàn ông uống đến say khướt cầm chùm chìa khóa bước ra ngoài.

Lâm Duyệt nhìn qua mắt mèo, thấy một người đàn ông mập lùn mặc đồng phục bảo vệ đang ngâm nga bài hát bước xuống hành lang.

Ông ấy trông khoảng hơn năm mươi tuổi, bộ đồng phục bảo vệ màu xanh đậm trên người đã bạc màu, rõ ràng là đã mặc rất lâu nên bị phai. Ông ấy vẫn để kiểu đầu đinh tiêu chuẩn, đôi mắt nhỏ như một đường chỉ, gương mặt dài có hơi đỏ ửng vì rượu. Bước chân ông ấy lảo đảo, như thể mỗi bước đi đều cần rất nhiều sức lực.

"Không có trời thì sao có đất... Không có đất thì sao có nhà... Không có nhà thì sao có em... Không có em thì làm gì có anh..."

Ông ấy vừa đi vừa hát một bài hát chẳng rõ tên, nấc lên một cái, giọng khàn khàn trầm thấp, tay cầm chùm chìa khóa vang lên tiếng leng keng rõ ràng theo từng động tác của ông ấy.

Ông ấy từ từ bước vào hành lang, tiếng bước chân vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Ánh sáng từ thang máy phía sau chiếu vào hành lang, kéo bóng ông ấy in dài trên nền nhà.

Ông ấy là bảo vệ trực ca của khu dân cư Hạnh Phúc, hình như hôm nay đến ca trực của của ông ấy.

Ông ấy đã uống rượu, xem ra vẫn chưa uống tận hứng, vừa hát vừa lẩm bẩm điều gì đó không rõ.

Khoảnh khắc chú bảo vệ xuất hiện, trong lòng Lâm Duyệt chợt lạnh buốt.

“Tại sao bảo vệ lại xuất hiện ở đây? Lần này mình đâu có gọi cho ban quản lý đâu…”

Chưa kịp để Lâm Duyệt phản ứng, cô đã thấy chú bảo vệ dừng lại trước căn hộ 401, giơ tay lên gõ mạnh vào cửa.

“Tôi là bảo vệ, có phải nhà các người gọi điện báo có kẻ khả nghi ở cầu thang không?”

Giọng ông ấy khàn khàn và gấp gáp, nghe ra có phần thiếu kiên nhẫn như thể bị ai làm phiền lúc đang nhậu, sốt ruột muốn quay lại uống tiếp.

“Két…”

Nghe thấy tiếng gọi, vợ chồng căn hộ 401 mở cửa.

“Là tôi gọi.” Bà chủ căn hộ 401 mặc bộ đồ ngủ màu sáng xuất hiện ở cửa: “Tôi nghe cô gái ở căn 405 nói, lúc nãy ở đầu cầu thang có một người đàn ông cầm dao, tôi hơi sợ nên mới gọi.”

Ngay sau đó, ông chủ phòng 401 cũng xuất hiện phía sau lưng chị ta: “Đấy thấy chưa! Tôi đã bảo là làm gì có tên tội phạm gϊếŧ người nào! Cô cứ chuyện bé xé ra to!”

“Nhưng lúc nãy cô gái đó nói với vẻ rất sợ hãi, tôi cảm thấy không giống như đang nói dối…”

"Vớ vẩn! Nó nhìn nhầm thôi, biết đâu người ta chỉ xuống cầu thang! Phụ nữ các cô đúng là suốt ngày đa nghi! Chuyện không đâu mà cũng nói như thật!"

Ông chồng cau có nói, giọng điệu đầy mỉa mai như đang ám chỉ chuyện mình từng bị buộc tội nɠɵạı ŧìиɧ.

Nghe đến đây, bà chủ lập tức nổi đóa: "Anh không thể nói chuyện tử tế được à? Muốn cãi nhau đúng không? Trước mặt Tiểu Nguyệt Lượng tôi không muốn mắng quá thậm tệ, anh tưởng tôi không biết gì chắc!"

"Được, cô hiểu rõ sao? Cô biết thì đưa ra bằng chứng đi! Chúng ta ly hôn luôn! Cứ ở đây càm ràm hoài, còn sống yên được nữa không chớ?!"

"Ly hôn? Anh tưởng tôi muốn sống với một thằng nghiện cờ bạc như anh chắc?! Anh tưởng tôi không biết anh ăn trộm tiền trong nhà đi đánh bạc à? Nếu không vì Tiểu Nguyệt Lượng thì tôi đã ly hôn với cái loại cặn bã như anh từ lâu rồi! Hồi đó đúng là tôi mắt mù mới lấy một thằng khốn nạn như anh!"

Hai người càng cãi càng kịch liệt, chẳng thèm để ý bên cạnh còn có bảo vệ đang đứng.

"Đủ rồi đủ rồi! Vợ chồng các người có cãi thì đóng cửa vào mà cãi! Tôi không quan tâm vợ chồng cãi nhau như thế nào! Nên ly hôn thì ly hôn, làm hòa thì làm hòa!"

Bảo vệ không nhịn được đẩy hai vợ chồng vào lại căn hộ 401, rồi quay người đóng sầm cánh cửa lại.

Sau đó, ông ấy đi đến trước cửa căn hộ 405 đối diện với thang máy, gõ cửa nhà Lâm Duyệt.

"Cộc cộc cộc."

"Có ai ở nhà không?"

Chú bảo vệ lớn tiếng hỏi, tay gõ cửa mạnh.

"... Tôi ở đây." Cuối cùng, Lâm Duyệt buộc phải lên tiếng từ phía sau cánh cửa.

"Lúc nãy cô là nói ở cầu thang có tội phạm gϊếŧ người đúng không?" Chú bảo vệ ghé sát vào mắt mèo, dường như cảm nhận được Lâm Duyệt đang nhìn ra ngoài qua đó.

"Đúng... Tôi thực sự đã thấy một người đàn ông mặc áo mưa ở cầu thang, trên tay còn cầm dao." Lâm Duyệt lo lắng nói: "Tôi nghĩ ông nên rời khỏi đây ngay, tôi đã báo cảnh sát, họ sắp đến nơi rồi."

"Ở đâu có người? Cô gái nhỏ à, tự mình ra đây nhìn xem, ở đây có ai mặc áo mưa đâu? Cô còn báo cảnh sát? Cô có biết báo tin giả sẽ bị phê bình giáo dục không?"

Bảo vệ vừa nói vừa không nhịn được gõ mạnh vào cửa. Tiếng “cộc cộc cộc” vang lên như đập thẳng vào tim Lâm Duyệt, càng khiến cô bất an.

"Tôi không báo tin giả, thật sự không! Chú hãy rời khỏi đây đi, nơi này không an toàn, thật sự không an toàn!" Lâm Duyệt giải thích: "Tạm thời tôi không thể ra ngoài được, tôi cảm thấy cầu thang không an toàn, tôi đã khóa chặt cửa, tôi tuyệt đối không ra đâu."

Nhưng dường như chú bảo vệ không nghe lọt lời nào của Lâm Duyệt, hơi men khiến đầu óc ông ấy trở nên trì trệ, thậm chí còn mang theo chút tức giận.

"Cô ra đây cho tôi, cô gái, tôi phải dạy cho cô một bài học! Tự ý làm phiền người khác là không đúng, còn trẻ như cô sao lại học thói nói dối rồi chứ? Tôi thấy bây giờ giới trẻ đều cần được dạy dỗ lại! Chẳng biết chừng mực gì hết..."

Khi chủ bảo vệ đang mắng nhiếc không ngớt thì Lâm Duyệt chợt giật mình, nhận ra hình như trong cầu thang phía sau lưng ông ấy có một bóng người mờ ảo như ma quỷ vụt lóe lên trong chớp mắt.

Tim cô chợt thắt lại. Chỉ trong chớp mắt, một bóng người mặc áo mưa màu vàng đã lặng lẽ tiến từng bước đến ngay sau lưng chú bảo vệ.