Ban đầu anh tưởng âm thanh phát ra từ phòng 405, nhưng khi lắng nghe kỹ hơn, anh mới phát hiện tiếng nói ấy phát ra từ phòng 401 kế bên. Anh tìm quanh một vòng, cuối cùng chú ý đến chiếc điện thoại bị kẹt ở khe cửa phòng 401, mà tiếng của Lâm Duyệt phát ra từ đó.
Anh dừng bước, ngồi xổm xuống trước điện thoại.
“Em yêu? Chiếc điện thoại này của ai vậy? Em đang gọi video với ai à?”
Hoài Xuyên cúi gần sát vào camera. Ở đầu bên kia màn hình, Lâm Duyệt nhìn rõ gương mặt Hoài Xuyên. Tóc Hoài Xuyên đang nhỏ nước, hốc mắt bị nước mưa làm ướt nhòe, kính mắt cũng mờ đi vì hơi nước. Anh đặt chiếc ô xuống đất, nhặt lấy chiếc điện thoại dính máu kia, ngạc nhiên nhìn vào hình ảnh của Lâm Duyệt.
“Chạy mau! Mau chạy đi!”
Gương mặt Lâm Duyệt tái mét, cô thét lên trong sợ hãi!
Nhưng ngay giây tiếp theo, cô bỗng nhìn thấy trong video, phía sau lưng Hoài Xuyên, có một cái bóng đen đang chuyển động.
“Chạy? Ơ, sao điện thoại này dính dính vậy? Đây là... máu sao?” Hoài Xuyên nghi ngờ cúi đầu nhìn lòng bàn tay dính đầy máu, hoàn toàn không hay biết phía sau mình đang có người tiến lại gần.
"Sẹt..."
Lưỡi rìu lạnh lẽo cào qua mặt đất cứng, đôi giày đen giẫm lên gạch lát sàn hành lang, máu từ áo mưa của người kia nhỏ tong tỏng bên chân gã. Gã dừng lại phía sau Hoài Xuyên, hai tay siết chặt lấy chiếc rìu cứu hỏa, từ từ nâng cao lên.
“Đằng sau!!!”
Trong tiếng gào thất thanh của Lâm Duyệt, gã tội phạm gϊếŧ người lại vung rìu lên một lần nữa, chém thẳng vào sau gáy của Hoài Xuyên!
“Phập!”
Màn hình điện thoại rung lắc dữ dội, giống như bị rơi xuống đất.
“Anh, anh là ai?”
Ngay sau đó, Lâm Duyệt nghe thấy tiếng hét thất thanh của Hoài Xuyên.
Camera chỉ kịp ghi lại nửa thân trên của gã áo mưa, gã đứng đối diện Hoài Xuyên, lại giơ cao cây rìu lên một lần nữa. Trong tiếng gào rú thảm thiết của Hoài Xuyên, lưỡi rìu nhuốm máu lại hung hăng bổ xuống.
“Không !!!”
Trong tiếng kêu gào đầy tuyệt vọng của Lâm Duyệt, cô nghe rõ mồn một âm thanh rìu xé da, chém thịt chặt tới tận xương cốt.
Một nhát.
Hai nhát.
Ba nhát.
Hoài Xuyên rêи ɾỉ vài tiếng, rồi nhanh chóng im bặt hoàn toàn.
Sấm sét ầm ầm, tiếng mưa lớn nuốt chửng tất cả, đầu bên kia của video lại rơi vào sự tĩnh lặng chết chóc kinh hoàng một lần nữa.
Lâm Duyệt ngã ngồi xuống đất, nước mắt đã chảy đầy mặt. Cô run rẩy, móng tay cào chặt lòng bàn tay đến rướm máu, tim như bị dao cắt. Giây phút ấy, cô hận không thể lao tới trước mặt tên tội phạm gϊếŧ người kia để chém gã thành trăm mảnh.
"Là tôi hại chết anh ấy... Tôi không nên gọi anh đến đây..."
Đột nhiên, cô thấy video có gì đó lay động.
Người đàn ông mặc áo mưa cầm điện thoại lên, chĩa camera vào cũng máu của Hoài Xuyên. Trong video, Hoài Xuyên đang ngã nằm gục trên nền, dưới thân toàn là máu. Người đàn ông mặc áo mưa làm vậy như thể đang khoe khoang kiệt tác của bản thân gã, cũng như cố tình khıêυ khí©h sự bất lực của Lâm Duyệt đang muốn chống lại gã.
"Rốt cuộc anh muốn làm gì..."
Lâm Duyệt tuyệt vọng nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại di dộng. Lúc này, cô thấy gã đàn ông mặc áo mưa ngồi xổm xuống bên cạnh xác Hoài Xuyên, đặt chiếc rìu sang một bên, rồi lần mò trên người anh dưới ánh sáng lờ mờ của điện thoại. Cuối cùng, gã rút từ túi áo của Hoài Xuyên ra một chùm chìa khóa nhỏ.
Khoảnh khắc nhìn thấy chùm chìa khóa ấy, đầu Lâm Duyệt “ong” lên một tiếng.
Trong xâu chìa khóa đó có môt cái là chìa khóa nhà cô!
“Xoạt xoạt...”
Gã áo mưa trong video lắc lư chùm chìa khóa trước ống kính, rồi chậm rãi bước tới cửa phòng 405. Gã đưa camera hướng thẳng vào cánh cửa phòng, như thể muốn xuyên qua nó, nhìn thấy Lâm Duyệt đang run rẩy cuộn mình sát tường.
Gã cúi đầu xuống, rồi từng chiếc, từng chiếc một, chậm rãi thử chìa.
Gã nhét từng chìa vào ổ, nhẹ nhàng xoay ổ, xác nhận không đúng thì lại từ từ thay bằng chiếc tiếp theo.
Đôi tay gã dính đầy máu, chùm chìa khóa cũng đã nhuốm đỏ.
“Cạch... cạch...”
Lâm Duyệt ngồi trong phòng khách tối đen như mực, tuyệt vọng lắng nghe tiếng ổ khóa bị mở. Cô nhắm mắt lại, cô biết, lần này cô không thể thoát được.
Nếu có thể quay lại một lần nữa thì tốt biết bao.
Thêm một lần thôi, nhất định mình có thể sống sót...
Khi Lâm Duyệt còn đang nghĩ như thế, cửa phòng đột ngột bị đẩy mở, một bóng người chậm rãi bước vào.
Gã ném chiếc điện thoại xuống, tay cầm rìu bước vào bên trong như thể đang hoàn thành một nghi lễ thần bí nào đó, cuối cùng cũng đến phần kết thúc mà gã mong chờ nhất. Bước chân gã vững vàng, giẫm lên sàn gỗ lạnh lẽo, để lại từng dấu chân đỏ thẫm dính máu trải dài phía sau.
“Xoạt…”
Gió mưa gào thét ngoài cửa sổ, đêm nay đã định sẵn là một đêm mất ngủ.
“Tí tách, tí tách…”
Máu nhỏ từ đầu rìu tí tách rơi xuống nền nhà, gã dừng lại ngay bên cạnh Lâm Duệ.
Một tia chớp xé ngang bầu trời chiếu rọi cả căn phòng, Lâm Duệ ngẩng đầu, nước mắt giàn giụa nhìn người đàn ông mặc áo mưa.
Gã đứng nhìn xuống từ trên cao, lặng lẽ giơ cao chiếc rìu hướng về phía Lâm Duệ đang ngồi co rúm bên tường.