Tên hiển thị trên màn hình điện thoại là tên của nữ chủ nhân căn hộ bên cạnh, như thể đó là cuộc gọi đến từ âm phủ.
Nhìn thấy cái tên đó hiện lên, tim Lâm Duyệt lập tức chìm xuống đáy cốc, một luồng khí lạnh từ chân chạy ngược lên sống lưng của cô. Trong đầu cô vẫn còn văng vẳng hình ảnh nữ chủ nhân bị gã đàn ông mặc áo mưa cầm rìu chém chết cách đây không lâu.
“... Là gã, là tên tội phạm gϊếŧ người đó.”
Lâm Duyệt hít sâu một hơi, tay cầm điện thoại khẽ run.
Cô tắt cuộc gọi quái dị ấy đi theo phản xạ, nhưng chỉ một giây sau, nữ chủ nhân căn hộ 401 lại gọi đến. Hình như đối phương quyết tâm bắt cô phải bắt máy.
“… Alo?”
Do dự vài giây, Lâm Duyệt vẫn nhấn nút nghe.
Nhưng đầu dây bên kia điện thoại lại không có bất kỳ âm thanh nào, yên lặng đến rợn người, ngay cả tiếng khóc của Tiểu Nguyệt Lượng cũng không có.
Không đúng.
Lẽ nào… Tiểu Nguyệt Lượng cũng đã gặp chuyện?
“Rốt cuộc anh muốn làm gì? Đừng làm hại Tiểu Nguyệt Lượng!” Lâm Duyệt không biết mình lấy can đảm từ đâu, đối đầu trực diện với tên tội phạm gϊếŧ người: “Tôi nói cho anh biết, tôi đã báo cảnh sát rồi! Tôi cũng đã nói với bảo vệ về tình hình bên này, họ sẽ lập tức tới ngay!”
Có lẽ là do nỗi tức giận khi bị sát hại hai lần, hoặc cũng có thể là nỗi sợ hãi bị dồn nén suốt thời gian dài. Cuối cùng vào khoảnh khắc này, tất cả hóa thành cơn giận dữ cầu sinh!
Sắc mặt Lâm Duyệt tái nhợt, những lời cô thốt ra đến chính bản thân cô cũng thấy kinh ngạc.
“Ha…”
Khoảng ba, bốn giây im lặng trôi qua, bên kia đầu dây vang lên một tiếng cười lạnh của người đàn ông.
Ngay sau đó, gã cúp máy. Trong lúc Lâm Duyệt còn đang hoang mang, đối phương bất ngờ gọi đến một cuộc gọi video qua WeChat!
“Ong.”
Điện thoại rung lên không ngớt, Lâm Duyệt nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện của bà chủ 401 đang chớp tắt trên màn hình mà cảm thấy da đầu tê rần. Cuộc gọi video này giống như một lời mời từ địa ngục, Lâm Duyệt do dự hồi lâu, nhưng vì lo lắng cho cô bé kia nên rốt cuộc cô vẫn bấm kết nối video.
Dù sao thì bây giờ cửa phòng đã bị cô khóa trái từ bên trong nên đối phương tạm thời không thể vào được căn phòng này. Cô chỉ hy vọng có thể kéo dài thêm chút thời gian, ít nhất là chờ đến khi cảnh sát hoặc bảo vệ tới, biết đâu có thể khống chế được tên tội phạm gϊếŧ người khủng khϊếp kia.
“Tút.”
Video kết nối thành công. Màn hình hơi rung lắc, có vẻ như người cầm điện thoại đang di chuyển, ống kính đã bị máu tươi nhuộm đỏ, còn có cả vết nứt và trầy xước loang lổ.
Trong khung hình, ánh sáng trong căn hộ 401 mờ ảo, một người đàn ông xuất hiện trước ống kính. Gã đeo khẩu trang đen, chỉ để lộ đôi mắt hẹp dài, sắc bén như mắt diều hâu. Chiếc áo mưa màu vàng dính đầy vết máu bắn tung tóe khiến người ta không khỏi sinh lòng sợ hãi. Người đàn ông đứng tựa lưng vào tường, những vệt máu bắn xung quanh gã tạo thành từng đóa hoa đỏ thẫm khiến cả khung cảnh thêm phần ghê rợn và đẫm máu. Lâm Duyệt thấy cảnh tượng ấy, không kìm được hít một ngụm khí lạnh, trong lòng trào lên luồng khí rét buốt.
“... Anh đã gϊếŧ họ rồi sao? Cả ba người đều bị gϊếŧ rồi à?
Cô cố gắng khiến giọng mình bình tĩnh, nhưng nói chuyện video với một tên tội phạm gϊếŧ người, một kẻ có thể xông vào phòng cô bất cứ lúc nào để gϊếŧ chết cô thì sao tâm lý có thể vững được? Cô thấy rõ khuôn mặt mình trong khung hình video nhợt nhạt như xác chết. Ánh chớp lóe lên ngoài cửa sổ chiếu sáng nửa khuôn mặt cô khiến hình ảnh đó càng giống một hồn ma bước ra từ địa ngục.
“Nếu có thù oán gì thì nhắm vào tôi! Đừng làm hại người vô tội!”
Gã đàn ông mặc áo mưa không trả lời, gã chỉ quay lại tắt đèn căn hộ 401, sau đó đặt điện thoại của bà chủ lên mép khung cửa chống trộm, dùng chính cánh cửa chống trộm căn phòng 401 ép chặt điện thoại vào đó, để ống kính quay ra hành lang tối om bên ngoài. Rồi gã cũng bước vào bóng tối, lẩn mình trong cầu thang của lối thoát hiểm.
Lúc này, hành lang tối như mực, nhưng đèn trong thang máy thì đang sáng, Lâm Duyệt không hiểu mục đích hành động của gã đàn ông mặc áo mưa, nhưng cô nhanh chóng nhận ra thang máy chỉ mới dừng ở tầng một, dường như có người vừa bước vào. Ba giây sau, màn hình hiển thị thang máy đang đi lên tầng bốn.
Lâm Duyệt trừng mắt nhìn màn hình, trong đầu vang lên một ý nghĩ: “Lẽ nào có người tới cứu mình ư?”
Nhưng đồng thời, trong lòng cô lại dâng lên một nỗi sợ khó tả. Bởi cô không biết người đó là ai, liệu có thể chống lại gã đàn ông trong áo mưa kia không.
Là bảo vệ?
Là cảnh sát?
Hay là Hoài Xuyên?
Một dự cảm chẳng lành bất ngờ trỗi dậy trong lòng Lâm Duyệt. Người đàn ông mặc áo mưa đang cầm rìu cứu hỏa, ẩn nấp trong góc cầu thang, có vẻ như gã định gϊếŧ sạch bất cứ ai bước ra khỏi thang máy.
Thời gian trôi qua từng giây, thang máy dần tiến sát đến tầng bốn. Trái tim Lâm Duyệt như thắt lại, cô hồi hộp đến mức tim như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực. Bàn tay cô đẫm mồ hôi, cả người run rẩy.
Cuối cùng, thang máy dừng lại ở tầng bốn, cửa thang máy từ từ mở ra, một người đàn ông xuất hiện trong khung hình camera điện thoại.
Là Hoài Xuyên!
Anh đang cúi đầu nhìn điện thoại. Khi cửa thang máy mở ra, ánh đèn trong thang máy lướt qua bờ vai anh rồi chiếu xuống hành lang. Bóng anh kéo dài trên nền gạch, chiếc áo khoác đen anh mặc bị mưa làm ướt sũng, chiếc ô trong tay vẫn nhỏ nước tí tách.
Đây chính là tình huống mà Lâm Duyệt không muốn thấy nhất!
“Hoài Xuyên!” Lâm Duyệt hoảng loạn kêu lên: “Đừng bước ra ngoài!!!”
Cô hét lớn về phía bên ngoài cửa, hy vọng Hoài Xuyên ở ngoài có thể nghe thấy tiếng mình.
“Em yêu, là tiếng em sao?”
Hoài Xuyên nghe thấy tiếng Lâm Duyệt nên dừng bước lại ngay ở cửa thang máy theo phản xạ.
“Hoài Xuyên! Chạy mau!!!”
Tiếng Lâm Duyệt vang lên từ video đang phát trên điện thoại đặt ở cửa căn hộ 401 cũng vang lên từ sau cánh cửa phòng 405. Hoài Xuyên chớp mắt, nhìn quanh bốn phía, cố tìm nơi phát ra tiếng gọi.