- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Kinh Dị
- Chết Trong Đêm Mất Điện
- Chương 6: Người đàn ông mặc áo mưa
Chết Trong Đêm Mất Điện
Chương 6: Người đàn ông mặc áo mưa
Lâm Duyệt biết hiện tại điều duy nhất mình có thể làm lúc này chính là cố hết sức tìm kiếm sự trợ giúp, đối phương có mang theo dao, muốn chế phục một người đàn ông mang theo dao, chắc chắn không phải là chuyện mà cô có thể làm được, Cô đã chết hai lần, cho dù sự việc xảy ra lúc trước là mơ hay là bậc thần thánh đã cho cô cơ hội thứ hai, thì lần này cô phải sống sót! Có lẻ chí khi cô còn sống, cô mới có thể thoát ra được vòng lặp tử vong này. “Lần trước… nhà Tiểu Nguyệt Lượng cũng xảy ra chuyện gì đó ngoài ý muốn… Không được, mình phải làm gì đó!”
Lâm Duyệt mở WeChat, tìm bà chủ căn hộ 401 trong danh sách bạn bè. Cô nhớ mình từng gặp chị ta trong thang máy và đã kết bạn, không ngờ hiện tại lại có tác dụng.
Cô bấm vào khung trò chuyện, trực tiếp gọi điện video.
“...”
Khi cuộc gọi kết nối, tiếng cãi nhau bên căn hộ đó dường như im bặt. Vài giây sau, video hiện lên một người phụ nữ mặc đồ ngủ màu vàng nhạt xuất hiện trên màn hình điện thoại.
“Alo?”
Trên màn hình là một phụ nữ ngoài ba mươi, tóc xoăn rối buộc vội phía sau đầu, bộ đồ ngủ hoa trắng đã ố vàng. Mặt chị ta nhăn nhó, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt lại không nhìn vào điện thoại mà hướng về phía trước… nơi có lẽ là người chồng đang tranh cãi với chị.
"Chào chị, em là Tiểu Lâm ở căn 405.” Lâm Duyệt cố giữ giọng ôn hòa, lễ phép nói, “Là thế này, em cảm thấy hành lang có một người đàn ông mặc áo mưa rất đáng ngờ. Mọi người làm ơn khóa cửa lại nhé…”
“Người đàn ông mặc áo mưa?” Người phụ nữ trung nhiên trợn trắng mắt một cái: “Cô gái à, cô xem phim ly kỳ nhiều quá rồi đấy. Tôi không rảnh chơi mấy trò vớ vẩn này với cô đâu!”
Người phụ nữ trung niên tức giận mà nói, chị ta vừa mới cãi nhau một trận với chồng xong, không còn tâm trí để nghe bất kỳ ai lảm nhảm nữa.
Bên cạnh cũng vang lên giọng của người đàn ông: “Ê! Điện thoại của tôi ở đâu?”
“Làm sao tôi biết?! Hay lại định nhắn tin cho con hồ ly tinh kia hả?!”
Người phụ nữ trung niên gào lên giận dữ với người đàn ông ngoài màn hình
“Hồ ly tinh gì, cô đang nói cái quái gì vậy?”
“Tôi nói cái quái gì, anh cho rằng tôi không biết sao? Tôi đã kiểm tra nhật ký trò chuyện của anh rồi!”
“Cô dám kiểm tra tôi!”
“Không sai, tôi kiểm tra anh đấy, thì sao?”
Hai người cũng không màng việc đang nói chuyện cùng Lâm Duyệt, anh liếc một cái tôi nói một câu, lại bắt đầu đấu võ mồm
Lâm Duyệt hoàn toàn cạn lời, cô nhìn đến sang bên kia, ở phía sau bà chủ, Tiểu Nguyệt Lượng đang ngồi ở trên sô pha bất lực ôm chặt hai chân, nhìn bố mẹ cãi nhau, cô bé cuộn tròn cả cơ thể, thoạt nhìn như một chú mèo con bị vứt bỏ, vô cùng đáng thương.
Sau khi nhìn thấy Tiểu Nguyệt Lượng, sắc mặt Lâm Duyệt sầm xuống.
Bộ đồ ngủ màu hồng nhạt…
Đúng vậy, vừa nãy lúc Tiểu Nguyệt Lượng tới gõ cửa cũng mặc bộ đồ ngủ đó.
“Đừng cãi nhau nữa! Nghe em nói! Tên đàn ông mặc áo mưa đó sẽ gϊếŧ người, mọi người…”
Chưa kịp nói hết, Lâm Duyệt bỗng thấy cánh cửa phía sau bà chủ lặng lẽ được mở ra, một khe hở hé lộ bóng tối dày đặc ngoài hành lang.
Một bóng người mơ hồ xuất hiện ở hành lang.
Một bàn tay đeo bao tay đen đẩy cửa chống trộm ra một chút, thế nhưng đôi vợ chồng đang cãi nhau lại không hề nhận ra được điều gì bất thường!
“Nhìn phía sau!!! Nhìn phía sau đi!!!” Lâm Duyệt hét lên trong điện thoại, giọng gấp gáp tột độ.
“Cái gì?” Cuối cùng, giọng hét của Lâm Duyệt cũng thu hút sự chú ý của bà chủ, chị ta cúi đầu nhìn về phía màn hình di động, sắc mặt của Lâm Duyệt trên màn hình đã trắng bệch, cô liều mạng chỉ về phía sau chị ta như đang nhắc nhở chị ta phải quay đầu lại.
Phía sau… Có gì sao?
Bà chủ nghi hoặc, từ từ quay đầu lại, thế nhưng một chiếc rìu cứu hỏa bổ thẳng từ trên đầu xuống, chém mặt chị ta thành hai nửa!
Máu tươi văng khắp nơi, nhuộm đỏ màn hình di động, tất cả mọi thứ xoay quanh chấn động, điện thoại rơi xuống đất.
“Bộp.”
Vào thời khắc mấu chốt ấy, căn hộ 405 mất điện!!
Đã không còn internet, hình ảnh trên màn hình điện thoại di động của Lâm Duyệt đóng băng ở một giây cuối cùng trước khi mất kết nối… trong khung hình ấy, người phụ nữ ngã vào trong vũng máu, còn người đàn ông mặc áo mưa đang giơ rìu bổ về phía ông chủ phòng 401.
Lâm Duyệt hoảng loạn bịt miệng, tim đập thình thịch, đầu óc trống rỗng. Cả người cô run rẩy, không thể tin nổi cảnh tượng thê thảm vừa phải chứng kiến.
Hung thủ lại gϊếŧ người một lần nữa, ngay trước mắt cô, ngay trong cuộc gọi video!
“Cộp…”
Trong căn phòng tối om, Lâm Duyệt nghe thấy tiếng động lạ từ bên ngoài, như tiếng cửa chống trộm bị khép lại. Bên cạnh, âm thanh từ căn hộ 401 cũng biến mất, như thể mọi thứ đã quay lại vẻ yên bình ban đầu.
Cô lo lắng, run rẩy, thu mình lại trong căn phòng tối, cầu nguyện Hoài Xuyên có thể đến kịp.
Tay Lâm Duyệt run rẩy, bấm gọi 110.
“Alo?”
Đầu dây bên kia là giọng một cảnh sát nam.
“Tôi… tôi vừa chứng kiến một vụ gϊếŧ người, người hàng xóm của tôi bị một gã mặc áo mưa xông vào… hắn cầm theo rìu cứu hỏa…”
“Đừng lo. Bây giờ cô đang ở nhà một mình sao?”
“Vâng… nhưng nhà tôi mất điện rồi, tôi không dám ra ngoài bật cầu dao.”
“Cô hãy khóa chặt cửa, tuyệt đối không ra ngoài. Địa chỉ của cô là gì? Tôi lập tức sắp xếp người ở đồn công an gần nhất chạy tới.”
“Căn 405 tòa B, khu dân cư Hạnh Phúc…”
Đúng lúc này, một cuộc gọi khác gọi đến, Lâm Duyệt còn chưa kịp báo cảnh sát xong thì đã bị cắt đứt.
Lâm Duyệt nhìn tên người gọi đến… màn hình hiển thị tên bà chủ phòng 401 cô đã từng lưu trong điện thoại…
Nhưng rõ ràng chị ta đã chết, còn chết ngay lúc nãy…
Vậy thì người đang gọi điện thoại là ai?
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Kinh Dị
- Chết Trong Đêm Mất Điện
- Chương 6: Người đàn ông mặc áo mưa