“Ào ào…”
Tiếng mưa rơi dồn dập đập vào cửa kính, âm thanh rơi xuống vang lên rõ ràng, nghe như đoạn dạo bất an của một khúc nhạc trấn hồn..
“Đừng mà…”
Lâm Duyệt hét lên một tiếng, mở choàng mắt, bật dậy khỏi ghế sofa. Cô thở hổn hển, tim đập loạn nhịp, tâm trí hỗn loạn vẫn còn chìm trong nỗi sợ hãi trong khoảnh khắc bị sát hại trước đó. Mồ hôi lạnh chảy dài trên gương mặt, cô cúi đầu đưa tay sờ l*иg ngực, chỉ đến khi xác nhận l*иg ngực không bị dao đâm thủng, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
“Chuyện đó… Không phải ảo giác?”
Quá chân thật.
Cảm giác đau đớn, sợ hãi khi cửa bị phá, tiếng khóc nức nở của Tiểu Nguyệt Lượng...
Những hình ảnh đó vẫn còn in sâu trong đầu cô, nhưng hiện tại cô không còn ở đêm mưa mất điện kia nữa, mà đang ngồi trong căn phòng quen thuộc đến mức không thể quen hơn của chính mình.
Chiếc TV đối diện sô pha vẫn đang phát sóng bản tin buổi tối, nữ MC mặc đồng phục đang nhìn vào ống kính, thốt ra từng câu từng chữ thông báo bản tin…
“Trong những ngày gần đây, ở thành phố của chúng ta, một nữ bác sĩ khoa tâm thần đã bị sát hại một cách dã man trên đường về nhà sau khi tan làm. Trước mắt, hung thủ vẫn đang ung dung ngoài vòng pháp luật…”
“Cảnh sát đang dốc hết sức lực để truy bắt, mọi người dân sống tại thành phố Quảng Đại cần phải chú ý an toàn mỗi khi đi ra ngoài, nhìn thấy bất kỳ người đàn ông nào khả nghi hãy báo cảnh sát kịp thời, cố gắng tránh đi ra ngoài một mình….” Lâm Duyệt không cần suy nghĩ đã có thể nói theo tất cả những gì nữ MC đã sắp nói, giọng nói của cô trùng với giọng nói của nữ MC trong TV, nghe có vẻ vô cùng rợn người.
“Không đúng… Đây không phải mơ… Mọi chuyện giống hệt lần trước, cứ như đang rơi vào một vòng lặp, mình đang liên tục lặp lại tất cả những gì xảy ra trong cái vòng lặp này…”
Lâm Duyệt lắc lắc đầu, cô cảm giác được đầu mình đau như búa bổ, như có một đôi tay vô hình thọc vào trong đầu cô, kéo căng toàn bộ hệ thống thần kinh não. Cô vô cùng mệt mỏi, cảm giác buồn nôn ghê tởm lại nảy lên trong lòng lần nữa, cô thuần thục chạy vội đến bên bồn cầu, nôn khan một ngụm nước chua.
Cô cúi đầu nhìn thoáng vào điện thoại, màn hình hiển thị: 19:58, ngày 31 tháng 7 năm 2024.
Cô nhớ lần trước khi nhìn điện thoại là ngay sau khi bị cúp điện, lúc đó đồng hồ trên điện thoại hiển thị 20:00 ngày 31 tháng 7 năm 2024, tức là chỉ sau bây giờ 2 phút.
“…”
Sắc mặt của Lâm Duyệt trở nên nặng nề, suy nghĩ kì quái kia bám rễ trong đầu không thể vứt đi, cô tái mặt, tay chân run rẩy.
Cô cảm giác mình bị mắc kẹt trong một vòng lặp tử vong. Mỗi lần tỉnh lại đều vào cùng một thời điểm, hơn nữa mọi chuyện cứ như đã được lập trình sẵn mà diễn ra y hệt, dù cho là bản tin truyền hình hay tiếng cãi vã của đôi vợ chồng nhà hàng xóm, tất cả như những sự kiện khách quan không thể thay đổi.
Điều khác biệt duy nhất chính là sự lựa chọn của cô sẽ quyết định kết cục cuối cùng.
Nếu chết, cô sẽ quay lại từ điểm xuất phát.
Khởi đầu là kết thúc, kết thúc cũng là khởi đầu, vòng lặp này gần như hoàn toàn không có điểm kết.
“Nói! Rốt cuộc anh đã đi gặp con đàn bà nào?”
“Cô đang nổi điên gì thế hả?”
Hai vợ chồng nhà hàng xóm lại bắt đầu cãi nhau, lúc bọn họ cãi nhau dường như còn xô xát qua lại, hoàn toàn không biết sau đó có thể sẽ xảy ra thảm kịch.
Lâm Duyệt nghe hai vợ chồng nhà hàng xóm cãi nhau, cô không hề do dự, lấy điện thoại gọi xuống phòng an ninh: “Alô? Chào anh, tôi là cư dân căn hộ 405 tòa B. Tôi cảm thấy có một người kì lạ đang lảng vảng ở hành lang. Anh có thể lên kiểm tra giúp được không? Tôi cảm giác như hắn đang đứng ngay ngoài cửa nhà tôi…”
Lâm Duyệt vừa nói vừa chạy tới trước cửa phòng, trở tay khóa cửa phòng lại, cô biết lúc này mình cần phải làm gì, ít nhất là phải tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài.
“Vâng, cô chờ một chút, tôi sẽ cử bảo vệ lên ngay.”
Ở đầu bên kia đầu điện thoại, tiếng trả lời dứt khoát từ đội trưởng bảo vệ, sau khi được anh ta cho một câu trả lời chắc chắn thi cúp điện thoại, thấy đối phương trả lời cũng đủ để khiến Lâm Duyệt phần nào yên tâm hơn.
Hiện tại vẫn chưa xảy ra án mạng, hơn nữa Lâm Duyệt không thể chắc chắn nếu kể ra những chuyện đã xảy ra thì có ai sẽ tin mình, cô tạm thời không báo cảnh sát, nhưng bảo vệ của khu dân cư cũng có trách nhiệm đi tuần tra, nếu báo cho bảo vệ trước, nói không chừng có thể chế phục người đàn ông mặc áo mưa đáng sợ kia.
Nghĩ đến đây, trong đầu cô hiện lên hình ảnh gã đàn ông mặc áo mưa, tay cầm dao bước vào phòng, khiến cô lạnh sống lưng. Cô vội vàng gọi cho bạn trai.
“Alo?”
Giọng nói quen thuộc ở đầu dây bên kia là Hoài Xuyên. Vừa nghe giọng anh, sống mũi Lâm Duyệt cay xè, suýt nữa thì khóc.
“Hoài Xuyên, là em.”
“Em yêu? Làm sao vậy.”
Từng lời, từng chữ vẫn giống hệt như lần trước, thậm chí ngay cả giọng điệu nói chuyện của Hoài Xuyên cũng không hề khác biệt.
“ó… có một người đàn ông mặc áo mưa đang đứng ngoài cửa nhà mình, hình như hắn cầm theo dao. Em không dám ra ngoài… Anh có thể đến đây được không? Em… em sợ lắm…”
Vừa nghe thấy những chữ đó, giọng điệu của Hoài Xuyên lập tức trở nên nghiêm túc.
“Được, em đừng sợ. Nhớ khóa kỹ cửa, tuyệt đối không mở ra. Anh đến ngay đây.”
Hoài Xuyên nói xong thì vội vàng cúp điện thoại, chỉ còn lại tiếng “tút… tút… tút…” trống rỗng.