Lâm Duyệt tìm được nhóm hàng xóm trong WeChat, thử gửi một tin nhắn vào trong nhóm.
“Chào mọi người, tôi là Tiểu Lâm ở căn 405, hình như nhà của tôi bị cúp điện, xin hỏi mọi người có gặp tình trạng như thế không?”
Trong lúc nhất thời không có ai trả lời.
Lâm Duyệt lướt lại lịch sử trò chuyện trong nhóm, tin nhắn gần nhất là từ Tết năm trước, lúc đó gần nhất tin tức giống như còn là năm trước ăn tết thời điểm, khi đó bà chủ phòng 401 hỏi mọi người trong nhóm có nhìn thấy con mèo nhà họ nuôi không, con mèo trắng nhà bọn họ nuôi đã biến mất. Nhưng lúc ấy cũng không có ai trả lời, nhóm chat này giống như đã chết, mọi tin nhắn được gửi vào đều bị sự im lặng cắn nuốt.
“Tút…”
Lâm Duyệt click mở danh sách thành viên trong nhóm WeChat. Trong nhóm này có tổng cộng sáu người: Vợ chồng căn 401, hộ gia đình 403, hộ gia đình 404, Lâm Duyệt và cô chủ nhà.
Ảnh đại diện của cặp vợ chồng 401 là chim hoa cây cảnh, click mở trang cá nhân của bọn họ cũng chỉ có thể thấy một số chuyện vặt trong nhà, phần lớn bài đăng trong trang cá nhân của bà chủ đều là ảnh chụp của một cô bé sáu tuổi, Lâm Duyệt cũng từng gặp cô bé kia ở trong thang máy, là một cô bé cột tóc đuôi ngựa, hay mỉm cười chào hỏi mọi người, có tên cúng cơm là “Tiểu Nguyệt Lượng”.
Ảnh đại diện của phòng 403 là một cô gái tóc dài mặc áo blouse trắng, trang cá nhân của cô ấy không để công khai, Lâm Duyệt cũng ít khi gặp được hộ gia đình 404 ở thang máy.
Ảnh đại diện của chủ nhà 404 tương đối thần bí, chỉ toàn là màu đen, anh ta không có bất kỳ ghi chú gì, trang cá nhân cũng tương tự, không để công khai.
“…”
Lâm Duyệt đợi một hồi lâu nhưng mãi vẫn không có ai trong nhóm trả lời.
Cô dựng lỗ tai nghe động tĩnh xung quanh, điều kỳ quái chính là ban đầu cặp vợ chồng kế bên phòng 402 vẫn đang cãi nhau giờ cũng đã im lặng không biết từ thuở nào.
“Ào…Ào…”
Tiếng mưa bay ngoài cửa sổ vẫn xối xả không ngừng, đây là âm thanh duy nhất trong phòng.
Lâm Duyệt nhìn thoáng qua đồng hồ trên điện thoại, hiện tại đã mười phút trôi qua, chỉ cần cô chờ thêm mười phút, Hoài Xuyên chắc chắn sẽ tới.
“Không sao đâu…”
Cô cắn đầu ngón tay theo bản năng, ôm chặt đầu gối, ngồi dưới đất chờ đợi.
Thời gian tựa như đọng lại, mỗi một phút mỗi một giây đều bị kéo dài tới mức khiến người ta khó chịu. Trái tim Lâm Duyệt tràn đầy nỗi bất an lẫn sợ hãi, dù cho ngoài cửa đã không còn bất kì một âm thanh gì, thế nhưng chính sự lặng im như chết ấy lại càng làm cho người ta cảm thấy sởn tóc gáy.
Đột nhiên tiếng đập cửa “cốc cốc cốc” lại phá vỡ không gian tĩnh lặng này thêm một lần nữa.
“Ai đó?” Lâm Duyệt gần như buột miệng thốt ra theo bản năng.
Ngoài cửa có giọng nói non nớt của một cô bé truyền đến: “Chị ơi, là em… Em là Tiểu Nguyệt Lượng ở phòng 401 đây…”
Lâm Duyệt sửng sốt: “Tiểu Nguyệt Lượng?”
“Chị ơi… Chị có thể mở cửa một chút không… Nhà em bị cúp điện… Bố mẹ bảo em tới hỏi chị xem nhà chị có đèn pin hay có ngọn nến nào không…”
Lâm Duyệt nhìn ra bên ngoài từ lỗ mắt mèo, nhìn thấy quả thật có một cô bé sáu tuổi cột tóc đuôi ngựa hai bên đứng ở trước cửa, cô bé mặc áo ngủ màu hồng nhạt, đôi tay đặt ở phía sau, ánh đèn huỳnh quang nơi thang máy chiếu sáng bờ vai nhỏ của cô bé.
“Tiểu Nguyệt Lượng, ở hành lang nguy hiểm lắm, mau vào đây…”
Lâm Duyệt mở khóa cửa theo bản năng, kéo cửa phòng ra.
Nhưng vào khoảnh khắc cô mở cửa phòng ra, trong đầu cô chợt nảy ra một suy nghĩ… vì sao cô lại có thể nhìn thấy qua mắt mèo?
“Chị ơi, chị ơi… Em rất sợ…” Tiểu Nguyệt Lượng kéo tay Lâm Duyệt, Lâm Duyệt cúi đầu, lúc này mới phát hiện Tiểu Nguyệt Lượng đang khóc nức nở.
“Làm sao vậy?” Không kịp nghĩ nhiều, Lâm Duyệt kéo Tiểu Nguyệt Lượng vào trong phòng, trở tay định đóng cửa ngay tức khắc.
Tiểu Nguyệt Lượng khóc huhu: “Có người, có người xông vào nhà em… Gã ta bắt em… Bắt em kêu chị mở cửa…”
Tiểu Nguyệt Lượng còn chưa nói dứt lời, cánh cửa đang dần đóng lại bỗng nhiên bị một bàn tay giữ chặt!
Lâm Duyệt kinh ngạc quay đầu nhìn lại, phát hiện một bàn tay mang găng tay màu đen đang giữ chặt ván cửa, ngăn chặn hành động đóng cửa của cô!
Lâm Duyệt mặt cắt không còn giọt máu, cô dùng hai tay đè lên ván cửa, cố gắng đóng cửa lại, nhưng đối phương lại thẳng chân đá văng cửa phòng.
“Rầm.”
Lâm Duyệt ngã lăn ra đất theo quán tính, giữa cơn hoảng loạn vội ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy một người đàn ông mặc áo mưa màu vàng đang đứng ở trước mặt mình!
Gã ta mang khẩu trang màu đen, nước mưa từ trên chiếc áo mưa màu vàng nhỏ giọt lên sàn nhà, tay trái gã cầm mổ con dao, đứng từ trên cao nhìn xuống Lâm Duyệt, ánh mắt kia tựa như đang nhìn chăm chú vào một con dê núi sắp bị làm thịt.
… Xong rồi…
Suy nghĩ ấy chợt vụt qua trong đầu Lâm Duyệt, con dao nhọn trong tay người đàn ông đã xẹt qua một đường cong trong không trung, trong tiếng khóc của Tiểu Nguyệt Lượng, Lâm Duyệt thấy con dao nhọn kia đã đâm xuyên qua bụng mình, sự đau đớn kí©h thí©ɧ mỗi một nơ ron thần kinh, máu trào ra trong nháy mắt, nhuộm đỏ mặt đất.
“...”
Ngoài cửa sổ, một tia chớp đánh xuống, chiếu sáng căn phòng tối om.
Người đàn ông rút con dao nhọn ra, máu tươi phun trào bắn tung tóe lên mặt Tiểu Nguyệt Lượng trên mặt, sau đó đôi tay gã ta nắm chặt con dao, cắm lưỡi dao vào trái tim của Lâm Duyệt.
Vào khoảnh khắc mũi dao đâm vào trái tim, Lâm Duyệt mở to hai mắt, giữa lúc hoảng hốt linh hồn tựa như lập tức bị rút ra khỏi cơ thể, cô cảm giác được một cơn hoa mắt chóng mặt, sau đó rơi vào bóng đêm lạnh lẽo vô tận…