“Cốc! Cốc!”
Tiếng gõ cửa nặng nề và dồn dập vang lên trong căn phòng tĩnh lặng như bị cả thế giới vứt bỏ lại có vẻ đột ngột.
“Là ai...”
Lâm Duyệt run rẩy tựa như chiếc lá mùa thu bay giữa cuồng phong, toàn bộ cơ thể cô run không ngừng, bước chân loạng choạng, ngả nghiêng lảo đảo bước về phía cửa phòng.
Tiếng đập cửa “cộc, cộc” ấy giống như một cây búa khổng lồ nặng nề gõ mạnh từng nhịp từng nhịp, nện thẳng vào trái tim yếu ớt như sắp rách đang vô cùng hoảng sợ bất an của cô.
Vốn dĩ cô nên lên tiếng dò hỏi, nhưng nỗi sợ hãi ấy mãnh liệt đến mức khiến người ta không thể hít thở lại như một bàn tay vô hình bóp chặt lấy cổ họng của cô.
Ngay lúc cô đang do dự, tay phải của cô đã vô thức bấm chốt khóa cửa.
“Cạch…” một tiếng, tiếng vang giòn giã tựa như một tia sấm sét đinh tai nhức óc nổ vang trong không gian chật chội này..
Cùng lúc đó, tiếng đập cửa tựa như búa đòi mạng bên ngoài cửa kia bỗng im bặt, như thể bị một lưỡi kéo vô hình cực kỳ sắc bén vô tình cắt đứt.
“…”
Lâm Duyệt cẩn thận dán lỗ tai lên cửa, muốn nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, thế nhưng đáp lại cô chỉ là sự im lặng vô tận dường như có thể cắn nuốt con người chỉ trong nháy mắt.
Ngoài cửa sổ, hạt mưa như những mũi tên dồn dập bắn mạnh vào cửa sổ, phát ra tiếng vang sắc nhọn chói tai, tiếng gió cũng rít gào điên cuồng tựa như một con thú dữ đang nổi điên.
… Không có ai sao?
Lâm Duyệt lấy tay bịt chặt miệng, co mình lại trong một góc tựa như một con thú nhỏ đang thấp thỏm lo âu trong bóng đêm, sợ rằng ngay cả tiếng hít thở nho nhỏ của mình cũng sẽ thu hút sự tấn công chí mạng của con thú hoang hung ác ngoài cửa kia.
Tĩnh lặng như chết.
Sự im ắng khiến người ta mất hồn mất vía.
Như thể tiếng đập cửa ấy chưa từng xuất hiện, dường như tất cả chỉ là một hồi ảo giác hư vô.
Lâm Duyệt không còn nghe thấy được bất kì một tiếng vang gì, từ từ nâng người lên áp mắt vào mắt mèo trên cửa, lúc gương mặt ấm áp tiếp xúc với ván cửa lạnh như băng thì cô lại phát hiện ra bên ngoài tối đen như mực, không có một tia sáng.
“Kỳ lạ…”
Lâm Duyệt lẩm bẩm như đang nói mớ.
Cô nhớ tới hình ảnh trong giấc mơ khiến người ta rợn tóc gáy ấy, sau khi cô bước ra hành lang, quả thật cũng là một vùng tối om không chút ánh sáng, hình như đèn cảm ứng ngoài hành lang cũng đã hư rồi.
Thế nhưng đèn bảng số trên thang máy vẫn sáng suốt 24 giờ, mà nhà cô lại ở đối diện thang máy, kiểu gì cũng có thể nhìn thấy được ánh sáng mờ nhạt phát ra từ chỗ thang máy thông qua mắt mèo chứ, nhưng lúc này bên ngoài lại tối thui.
Quả thực giống như… Ngoài cửa có ai đó cố ý chặn mắt mèo!
Nhận ra được điểm này, Lâm Duyệt không khỏi hít vào một hơi, dường như chỉ trong nháy mắt dòng khí lạnh kia biến thành vô số mũi băng bén nhọn, đâm thẳng vào tim phổi cô.
Trong đầu cô bất giác mà tưởng tượng ra cảnh giờ phút này cũng đang có một người đứng bên ngoài cửa, dùng một tấm vải đen khổng lồ che mắt mèo lại, thậm chí cũng đang áp sát tai vào ván cửa, ngừng thở, tựa như một bóng ma đang tập trung lắng nghe mỗi một âm thanh nho nhỏ ở trong phòng.
Chắc chắn có người ở hành lang!
Suy nghĩ này nảy ra trong đầu cô tựa như tia chớp chợt lóe sáng, Lâm Duyệt lập tức bước lùi lại ba bốn bước.
“Bình tĩnh, bình tĩnh…”
Lâm Duyệt bắt đầu lục lại toàn bộ sự việc kỳ quái xảy ra vào tối hôm nay, cô không khỏi hoài nghi liệu tất cả mọi chuyện vừa xảy ra chỉ là ác mộng? Nếu những chuyện vừa mới xảy ra chỉ là ác mộng, tại sao nó lại khớp hoàn toàn với những gì hiện đang diễn ra?
Quá kì quái.
Hay là… Cô được bậc thần thánh rủ lòng thương, ban cho cơ hội sống lại một lần nữa?
Cũng có thể là giấc mơ ban đầu đã dự đoán tương lai cô có thể sẽ gặp phải nguy hiểm, để cô được lựa chọn con đường sống?
“…”
Lâm Duyệt tái mặt nhìn về phía cửa phòng, đưa tay vuốt sợi tóc vương trước mặt ra sau tai.
“Hoài Xuyên từ công ty tới đây chắc khoảng hai mươi phút lái xe, chỉ cần mình kiên trì thêm hai mươi phút nữa, anh ấy sẽ tới…”
Lâm Duyệt tự an ủi chính mình, hy vọng như vậy có thể khiến bản thân bình tĩnh hơn.
Hiện tại tất cả mọi thứ vẫn chưa xảy ra, nếu báo cảnh sát hoặc gọi bảo vệ chắc chắn sẽ không có ai tin tưởng lời cô nói, nhưng chính bản thân cô lại không thể mạo hiểm rời khỏi phòng, giác quan thứ sáu của phụ nữ nói cho cô biết ở hành lang rất nguy hiểm, điều nên làm bây giờ chính là chờ đợi cứu viện.
Lâm Duyệt nghĩ như vậy, ngồi xổm xuống ở lối ra vào, mở điện thoại ra, ánh sáng xanh của điện thoại chiếu rọi gương mặt của cô.
Lâm Duyệt xác nhận rằng nhà cô thật sự không có wifi, nhưng điều kỳ lạ chính là vẫn có thể tìm kiếm được wifi của những nhà hàng xóm quanh đó, nói cách khác có lẽ nhà mấy người hàng xóm đó cũng không bị cúp điện.
Nhà Lâm Duyệt ở lầu 4 tòa B của khu dân cư Hạnh Phúc, cả tầng này có tổng cộng năm hộ gia đình, nhà Lâm Duyệt là phòng 405 tòa B, đối diện thang máy, ngoài ra, bên tay phải là 401, 402, bên tay trái là 403, 404, ngoại trừ 402 tạm thời không người ở, mấy phòng khác đều đã có người sống.
Bình thường mấy nhà hàng xóm cũng không thường ra cửa, Lâm Duyệt cũng không thân quen gì với bọn họ, chẳng qua cũng từng gặp mấy lần lúc chờ thang máy.
Lúc thuê nhà, chủ nhà đã thêm cô vào một nhóm WeChat, nói rằng những người trong nhóm đều là hàng xóm chung một tầng, nếu như có chuyện gì thì có thể nói với bọn họ. Nhưng từ sau khi cô tham gia vào nhóm Wechat đó, cái nhóm này cũng không nói chuyện phiếm gì nhiều, phần lớn thời gian đều im lặng, trong nhóm cũng chỉ toàn là những hình ảnh đại diện xa lạ.