Chương 25: Án gϊếŧ người ở phòng 403

Căn nhà 403 tối đen, không có ngọn đèn nào được bật.

Từ ban công nhìn vào trong, cả căn nhà như bị mực đen đặc nhuộm kín, tối đến mức không nhìn thấy điểm cuối. Cửa kính ban công chỉ mở một nửa, Lâm Duyệt cố nheo mắt nhưng vẫn không thể nhìn rõ khung cảnh bên trong nhà. Sự bí ẩn khiến con người ta bất an này như một tấm mạng nhện bao trùm lấy cô.

"Gâu..."

Tiếng chó sủa vang lên từ sâu trong nhà, âm thanh văng vẳng như bị bóp nghẹt, có vẻ không phải ở phòng khách mà phát ra từ căn phòng tối đen trong góc.

Lâm Duyệt càng lúc càng nghi ngờ, bản tính cẩn thận khiến cô không dám lên tiếng. Cô mím chặt môi, cố giữ im lặng rồi cẩn thận vươn tay, chậm rãi kéo cửa kính ban công. Động tác của cô cực kỳ nhẹ nhàng, cứ như chỉ cần bất cẩn một chút thôi là sẽ đánh động đến thứ nguy hiểm đang ẩn giấu trong căn phòng.

Sau đó cô nhón chân, cố gắng lặng lẽ bước vào căn phòng mà không gây ra tiếng động.

"Két..."

Ngay khoảnh khắc cửa phòng khẽ mở ra, một mùi gây kỳ lạ phả vào mặt cô. Mùi hương đó cực kỳ tanh và buồn nôn, người Lâm Duyệt run bần bật như bị dòng điện đánh trúng, một dự cảm không lành đè nặng trong lòng cô như tảng đá.

Rốt cuộc đó là mùi gì?

Cô ngửi mùi máu quái quỷ đó, lòng tràn ngập nghi ngờ.

Cấu trúc nhà 403 khá giống với nhà 405, cửa nhà đối diện ban công, khu vực ở giữa là phòng khác. Men theo lối đi nhỏ bên trái phòng khách sẽ đến được phòng ngủ và nhà vệ sinh. Ngoại trừ vị trí phòng ngủ hơi khác thì phần còn lại của căn nhà giống hệt nhà 405.

Lâm Duyệt bước thật nhẹ nhàng lên chiếc thảm mềm mại trải ở phòng khách, cố gắng làm quen với việc nhìn trong bóng đêm.

Cô rón rén vòng qua bồn hoa trước ban công và một cái bàn nhỏ. Trên bàn có một khung ảnh, là ảnh lưu niệm chụp một cô gái mặc áo trắng đứng trước tòa nhà lớn ở bệnh viện.

Ánh mắt Lâm Duyệt dừng lại một lát trên tấm hình kia. Cô đã từng gặp Lưu Linh nhà 403 trong thang máy vài lần. Trong ấn tượng của cô, Lưu Linh là một cô gái khá ít nói, cao 1m65 nhưng chỉ nặng hơn 40kg, gầy như một hình nhân giấy. Cô ấy không thích nói chuyện, gương mặt kia có vẻ lúc nào cũng tái nhợt vì thiếu máu, rất lịch sự nhưng cũng xa cách với tất cả mọi người. Cho dù có gặp hàng xóm trong thang máy, cô ấy cũng chỉ gật đầu chào hỏi rồi đứng vào một góc tối trong thang.

Lâm Duyệt đi qua cái bàn nhỏ kia, vẫn đang thắc mắc mùi hương lạ đó đến từ đâu thì bỗng một thứ kỳ quái đập vào mắt cô. Hình như có thứ gì đó đằng sau ghế sô pha, có phải là người không? Từ tầm mắt của Lâm Duyệt, có thể nhìn thấy một nửa đôi chân lộ ra khỏi ghế.

Cô đi về phía trước mấy bước, hơi thở cũng ngừng lại.

Đúng là chân của ai đó!

"Ai vậy?"

Lâm Duyệt không nhịn được mà kêu lên, giọng run rẩy.

Cô vội vàng bước lại gần. Khi thấy rõ cảnh tượng, cô sợ hãi đến mức đầu óc trống rỗng, cứ như toàn bộ thế giới đã đứng lại trong khoảnh khắc đó.

Người nằm dưới đất chính là Lưu Linh, cô gái trong bức ảnh!

Cảnh tượng vô cùng thảm thiết khiến cô không đành lòng nhìn thẳng. Lưu Linh nằm ngửa dưới nền đất lạnh băng, cổ họng bị cắt một đường dài rất tàn nhẫn. Vết thương giống như vực sâu khiến cô giật mình khi nhìn thấy. Chiếc thảm vốn dĩ trắng tinh bên dưới cô ấy đã bị máu tươi thấm vào và biến thành màu đỏ sậm đáng sợ. Căn phòng như bị một lớp sương mù màu máu bao phủ, mùi nồng nặc đến mức gần như không thể thở nổi.

Sắc mặt Lưu Linh dưới đất trắng bệch như tờ giấy, không còn chút màu nào. Mắt cô ấy mở to và nhìn thẳng lên trần nhà, như nói lên sự không cam lòng và sợ hãi. Ánh mắt đó trống rỗng và tuyệt vọng như mất đi ánh sáng của sự sống, khiến người ta không khỏi thương hại. Máu bắn tung tóe khắp nơi, từ vách tường, ghế sô pha đến trần nhà, tạo thành từng vệt máu đỏ tươi như nét vẽ của ác quỷ. Độ phun và độ cao của vết máu rất đáng sợ, khiến người ta cảm nhận được sự thảm thiết và tàn nhẫn lúc đó.

Lưu Linh bị cắt đứt động mạch cảnh, động mạch quan trọng nhất trong cơ thể. Lâm Duyệt từng học được trong một chương trình về pháp luật, rằng khi một người bị cắt đứt động mạch cảnh, áp lực máu sẽ mạnh đến mức bắn thẳng lên trần nhà, tạo nên một cảnh tượng rất khủng khϊếp. Nếu nạn nhân gặp tình huống như vậy, họ sẽ hôn mê vì mất máu trong vòng chưa đến một phút và cuối cùng sẽ tử vong.

Có thể nói việc động mạch cảnh bị cắt vỡ gần như đồng nghĩa với cái chết.

"Lưu Linh? Lưu Linh?"

Lâm Duyệt lo lắng đến mức run giọng. Cô ngồi xuống cạnh Lưu Linh, há miệng, run rẩy vươn tay kiểm tra hơi thở và mạch đập của Lưu Linh. Cô nhận ra cơ thể cô ấy đã lạnh băng nhưng máu thì vẫn còn khá ấm, xem ra cô ấy tử vong chưa lâu. Rất có thể chỉ nửa tiếng trước, Lưu Linh vẫn còn tồn tại trên thế giới này.

Lâm Duyệt ngẩng đầu nhìn về phía cửa nhà 403, phát hiện cửa chính chỉ đang khép hờ. Nhìn qua khe cửa chật hẹp, cô thấy loáng thoáng tấm biển “Lối đi khẩn cấp” sáng đèn màu xanh lá trên hành lang tầng bốn.

Gió lạnh băng thổi ào ào từ hành lang vào nhà 403, khiến Lâm Duyệt vừa dính nước mưa không nhịn được mà rùng mình.