Nhà 403 đen kịt, không hề có tia sáng nào lọt ra ngoài, Lâm Duyệt thầm nghĩ đến khả năng Lưu Linh không có nhà. Dù sao lúc này mới chỉ hơn tám giờ tối, Lưu Linh không thể nào ngủ nghỉ sớm như vậy. Cô ấy là một bác sĩ và thường xuyên trực ban suốt đêm ở bệnh viện do tính chất công việc. Rất có thể đêm mưa gió bão bùng, mông lung hỗn loạn này lại là một ca trực đêm của Lưu Linh.
"Gâu gâu…"
Tiếng chó sủa chói tai vang vọng từ căn nhà 403.
"Xin chào… tôi là Lâm Duyệt ở phòng 405, có ai ở nhà không?" Lâm Duyệt gọi to tên Lưu Linh nhà 403, thế nhưng chỉ có tiếng mưa gió gào thét đáp lại cô chứ không có tiếng trả lời nào từ bên trong.
Lẽ nào không ai ở nhà? Lâm Duyệt không khỏi suy tư, nếu không có ai ở nhà thì tại sao chó lại sủa liên tục thế?
"Gâu… gâu…"
Ngay lúc Lâm Duyệt đang vô cùng do dự, tiếng chó sủa lại vang lên loáng thoáng giữa tiếng mưa gió. Lúc cô chậm rãi lại gần căn nhà 403, âm thanh lại thêm rõ ràng, cứ như đang dội thẳng vào tai.
Khi nghe thấy âm thanh đó, Lâm Duyệt thấy tim thót lại như bị một bàn tay vô hình bóp chặt.
"Có khi nào nhà 403 gặp chuyện rồi không? Tại sao không ai lên tiếng mà chó cứ sủa mãi?"
Cô vội lau nước mưa lạnh băng trên mặt, tiếng mưa gió và tiếng chó sủa đan xen nhau như một tấm lưới vô hình trói chặt cô. Nó khiến sự bất an trong lòng cô lớn dần, cứ như một vết mực đậm không ngừng lan ra trong nước.
Lưu Linh nuôi chó cỡ nhỏ lông mềm, có vẻ là Chihuahua hoặc Pomeranian. Lâm Duyệt không hiểu biết nhiều về chủng loại chó, nhưng cô đã từng gặp Lưu Linh dắt theo chó vài lần. Mặc dù thích nhe nanh múa vuốt với người khác khi ra ngoài, con chó này lại không hay sủa lớn trong nhà. Thế mà không biết vì sao đêm nay tiếng chó sủa cứ chốc chốc lại vang lên trong căn phòng tối mịt.
Cửa kéo ban công mở một nửa, cả căn nhà tối đen.
"Gâu gâu..."
Ban công nhà 403 và 405 vuông góc nhau, khoảng cách cũng nhỏ nên cô có thể leo qua dễ như trở bàn tay.
Mặc dù không biết vì sao chó sủa liên tục, nhưng Lâm Duyệt bỗng nghĩ đến một việc…
Liệu cô có thể trốn tạm trong nhà 403?
Có vẻ mục tiêu ban đầu của người đàn ông mặc áo mưa là nhà số 405, nếu cô trốn ở nhà 403 thì có khi nào sẽ an toàn hơn trong lúc chờ cảnh sát đến không?
Lâm Duyệt thầm suy nghĩ, cô cực kỳ đắn đo về việc chuyển sang nhà 403. Dù sao Lưu Linh cũng không có nhà, nếu cô cứ thế leo qua thì chẳng khác gì "Tự tiện xông vào nhà dân", lỡ như Lưu Linh biết được thì chắc hẳn sẽ thấy không vui. Hơn nữa bây giờ người đàn ông mặc áo mưa bên ngoài vẫn chưa gϊếŧ người, cô lấy cớ mình sang trốn tội phạm gϊếŧ người thì hơi gượng ép, cho dù giải thích thì liệu Lưu Linh có tin không? Cô cũng đã báo cảnh sát, ở yên trong nhà 405 đợi cảnh sát đến có khi lại an toàn hơn.
Nhưng lỡ cảnh sát không đến kịp thì sao? Lỡ như người đàn ông mặc áo mưa xông vào nhà 405 ngay thì sao?
Ngay lúc đó, rất nhiều suy nghĩ phức tạp tràn vào đầu cô như thủy triều, khiến cô vô cùng do dự. Trước mặt cô đang có hai con đường, một là vào nhà 403 để tìm kiếm sự trợ giúp, có thêm một người thì sẽ có thêm một phần hy vọng. Nhưng việc đó cũng có thể gây ra rất nhiều nguy hiểm, lỡ như Lưu Linh không ở nhà, lỡ như Lưu Linh không hiểu ý cô, lỡ như... Con đường còn lại là ở yên trong nhà 405 chờ người cứu, lấy bất biến ứng vạn biến và chờ đợi xem cảnh sát có đến hay không. Nhưng nếu người đàn ông mặc áo mưa xông vào nhà, cô chỉ có một thân một mình thì phải chống chọi thế nào đây?
Do dự mãi, cô vẫn quyết định sang nhà 403 trốn một lúc, sau đó đợi cảnh sát đến và giải thích tình hình tối nay với Lưu Linh.
Hơn nữa chú chó nhỏ ở nhà 403 cứ sủa mãi, có khi nào nó sủa gấp gáp như vậy là do có chuyện xảy ra không? Nếu cô sang đó giúp đỡ thì dù sao sức của hai người cũng tốt hơn một người. Có khi nào Lưu Linh có trong nhà nhưng không thể trả lời cô do tình huống đặc biệt? Nhỡ đâu Lưu Linh cũng đang gặp nguy hiểm và đang chờ người đến cứu cô ấy? Làm sao cô có thể trơ mắt mặc kệ cô ấy được?
Trước khi đầu óc đưa ra quyết định, cơ thể cô đã hành động trước.
Lâm Duyệt dùng hai tay bám chặt lan can trơn ướt do bị nước mưa tạt vào của nhà 405, hơi nghiêng về phía trước và cố gắng đưa nửa người sang hướng nhà 403. Màn đêm đen như mực, cơn mưa lạnh băng xối lên người cô không hề khách sáo. Từng giọt mưa như mũi kim bằng băng nhỏ xíu, đánh vào người rất đau.
Gió lớn thét gào, cứ như một con quái vật vô hình đang nhe nanh múa vuốt trong đêm đen giông bão.
Lâm Duyệt nhíu mày, cắn chặt răng và chậm rãi đưa tay phải ra. Ngón tay cô mò mẫm trong không khí, khó khăn lắm mới chạm đến được lan can nhà 403, nơi cũng đã bị nước mưa tạt ướt. Cô cố gắng móc thật chặt ngón tay vào đó như nắm lấy một cọng rơm cứu mạng. Ngay lúc đó, cô hít một hơi thật sâu rồi nghiêng người, chân phải cẩn thận bước qua khe hở ban công nhìn rất gần nhưng lại đầy nguy hiểm, sau đó chân trái cũng theo sát phía sau. Động tác nhanh và nhẹ nhàng, cô đáp xuống ban công nhà 403 trong nháy mắt như một con mèo đen mạnh mẽ.