"Được rồi, cô đừng lo lắng, chúng tôi đã nhận được tin báo. Trước tiên cô hãy khóa cửa lại, tôi sẽ lập tức sắp xếp cho đồn cảnh sát gần nhất tới hiện trường, trong khoảng thời gian này cô nhất định không được mở cửa!"
Nghe giọng Lâm Duyệt, cô gái trực tổng đài ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc và nhanh chóng trấn an cô.
Lâm Duyệt nghe thấy vài tiếng gõ phím ở đầu dây bên kia. Có lẽ người trực tổng đài đang ghi nhận sự việc lên hệ thống và bắt đầu sắp xếp cho đồn cảnh sát gần khu dân cư Hạnh Phúc cử người tới hiện trường, thế nên cô vội gật đầu: "Được được, làm phiền mọi người. Lúc nãy tôi thấy người đàn ông đó vẫn còn cầm dao găm hay rìu cứu hỏa gì đó... Tôi thấy hơi sợ, tôi cảm thấy anh ta sắp gϊếŧ người..."
"Đừng lo lắng, cảnh sát có thể đến trong khoảng 10 phút nữa, trong thời gian này cô nhất định phải khóa chặt cửa, tuyệt đối không được ra hành lang."
"Vâng."
...
Sau khi cúp điện thoại, Lâm Duyệt lại thấy được hy vọng sống sót.
Cô biết mình chỉ cần chịu đựng khoảng hai mươi phút là cảnh sát sẽ đến. Có lẽ lần này cô không phải rơi vào vòng lặp tử vong đáng sợ nữa, có lẽ lần này cô sẽ được sống!
Kết thúc cuộc gọi với cảnh sát, Lâm Duyệt thở phào.
Nhưng hình như chỉ cách này thôi thì chưa đủ, cô suy nghĩ thật kỹ, sau đó nhập một dãy số mà mình nhớ được vào điện thoại.
"1532XXXX038..."
Nhập đủ 11 chữ số, cô ấn phím gọi.
"Tút..."
Sau một vài câu thông báo, một giọng nam quen thuộc lại vang lên ở đầu dây bên kia.
"Alo?"
Cô đã nghe giọng nói này nhiều lần, đó chính là người mà cô từng nghĩ là nhân viên trực tổng đài 110.
Không ngờ thứ cô từng xem là hy vọng lại ẩn chứa sự tuyệt vọng.
"Xin chào, có phải 110 không? Tôi là cư dân nhà số 405, tòa B, khu dân cư Hạnh Phúc, tôi muốn báo cảnh sát! Tôi… lúc nãy tôi nhìn thấy một người đàn ông khả nghi ở hành lang tầng bốn, tôi nghi ngờ đó là tội phạm gϊếŧ người đang lẩn trốn trên TV."
Giọng Lâm Duyệt run rẩy, nhưng cô cố gắng hít sâu và nói thật nhỏ để khiến giọng mình nghe bình tĩnh.
"Cảm ơn cô đã phản ánh, bây giờ tôi sẽ báo cho đồn cảnh sát gần nhất để cử người tới hiện trường. Trong lúc này xin cô hãy khóa kỹ cửa phòng, chú ý sự an toàn của bản thân. Nếu có bất kỳ tình huống phát sinh nào thì hãy liên hệ chúng tôi kịp thời."
Hình như người đàn ông ở đầu dây bên kia không nhận ra sự khác thường của Lâm Duyệt. Giống như lần trước, gã chỉ trấn an Lâm Duyệt và hứa sẽ cử cảnh sát tới hiện trường kịp lúc.
"Vâng, cảm ơn anh."
Lâm Duyệt lịch sự nói cảm ơn, cố gắng giả vờ mình rất tin tưởng người đàn ông mặc áo mưa kia.
"Bảo vệ người dân là trách nhiệm của chúng tôi, cô không cần nói cảm ơn."
"Vâng."
Lâm Duyệt nói rồi cúp điện thoại, cô sợ nếu nói thêm vài câu thì sẽ để lộ việc mình đang nói dối.
"Tút tút..." Sau khi cúp điện thoại, cô khuỵu xuống đất như bị rút hết tất cả sức lực.
Gió lớn thét gào ngoài cửa sổ cứ như đang muốn xé nát toàn bộ thế giới này, giọt mưa cũng đập vào cửa sổ rất mạnh, tạo ra âm thanh đáng sợ.
Lâm Duyệt gọi điện thoại cho người đàn ông mặc áo mưa ngoài cửa chỉ để giả vờ mình vẫn tin tưởng gã, chắc hẳn người đàn ông mặc áo mưa không ngờ rằng cô đã khám phá ra âm mưu của gã từ lâu. Sau khi nghe cuộc gọi báo cảnh sát của Lâm Duyệt, gã sẽ yên tâm ở yên ngoài cửa.
Trên thực tế, hành động này của Lâm Duyệt là để ngăn chặn người đàn ông mặc áo mưa. Dù sao mười phút nữa gã mới có thể giả danh cảnh sát để gõ cửa, mà mười phút đó cũng chính là thời gian quý báu cho Lâm Duyệt đợi cảnh sát thật đến.
Còn khoảng mười phút thôi.
Chỉ cần mười phút.
Kiên trì chịu đựng chính là hy vọng.
"Gâu... Gâu..."
Nhưng ngay lúc này, Lâm Duyệt chợt nghe tiếng chó sủa ngay sát vách.
"Gâu... Gâu..."
Ban đầu âm thanh đó cũng không rõ ràng, nhưng sau khi lắng tai nghe, cô mới nhận ra tiếng chó sủa lẫn trong tiếng mưa gió vang lên ở phòng 403 ngay cạnh.
"..."
Nghe tiếng chó sủa, Lâm Duyệt yên lặng suy tư.
Trong những vòng lặp trước, hình như cô chưa bao giờ chú ý đến âm thanh này.
Hầu hết các tòa nhà trong khu dân cư Hạnh Phúc đều nằm riêng lẻ, mỗi tầng chỉ có năm hộ gia đình. Nhà số 405 của Lâm Duyệt nằm đối diện thang máy, nằm cạnh nhà 403 và 401. Vách tường hai nhà kia tạo thành góc vuông với ban công nhà 405, nếu đứng ở ban công nhà 405 thì có thể dễ dàng quan sát hai căn nhà đó, do chất lượng cách âm của khu dân cư cũ không được tốt, Lâm Duyệt thường xuyên nghe được tiếng hai gia đình kia từ nhà mình, bất kể là tiếng chó sủa nhà 403 hay tiếng vợ chồng nhà 401 cãi nhau.
Nhưng có vẻ nghe thấy tiếng chó sủa lúc này không phải là chuyện tốt.
"Gâu gâu..."
Tiếng chó sủa hơi gấp gáp, hình như con chó kia vừa tìm thấy cái gì đó.
"Rào rào..." Gió lớn rít gào ngoài cửa sổ, cơn bão lại tàn phá, Lâm Duyệt thấy hơi bất an, cảm giác mình như chiếc lá cây bị cuốn trong gió lốc, có thể rơi vào vũng bùn thối hay khe nước bất kể lúc nào.
Lâm Duyệt vô cùng thắc mắc, cô cẩn thận đi đến ban công.
"Két két..."
Lúc cô chậm rãi kéo mở cửa kính ban công, cơn mưa bụi lạnh lẽo lập tức tạt lên người. Hơi lạnh đó như một tảng băng nhanh chóng chui vào từng tấc da trên cơ thể.
Cô cẩn thận bước lên ban công ướt lạnh rồi đi từng bước một sang bên phải. Đứng ở đó, cô có thể quan sát được ban công nhà 403 và rất nhiều chậu cây nhỏ được Lưu Linh chăm sóc tỉ mỉ. Số hoa lá đó bất lực đung đưa dưới sự càn quét của cơn bão, nhìn có vẻ yếu đuối, lung lay sắp đổ nhưng lại có gì đó cứng cỏi không ngờ.