Lần này, Lâm Duyệt gọi điện thẳng cho cặp vợ chồng phòng 401. Như lần trước, cô lấy cớ hành lang đang khử trùng, bảo bà chủ phòng 401 đóng cửa cẩn thận và xóa tan nghi ngờ của họ về những âm thanh lạ.
Sau đó, cô làm theo trình tự, nhắn tin cho Hoài Xuyên, bảo anh đừng đến chỗ cô sau giờ làm. Để anh không lo lắng, cô còn cố ý chạy đến đầu giường chụp một bức ảnh mắt nhập nhèm như sắp ngủ rồi gửi cho anh yên tâm. Nói là để anh không lo nhưng thực ra là để tránh việc Hoài Xuyên gọi điện như vòng trước, làm ảnh hưởng đến những việc cô sắp làm.
Gửi tin nhắn xong, Lâm Duyệt chạy đến cửa, khóa chặt lại, lấy một con dao làm bếp từ nhà bếp đặt gần cửa để phòng thân. Sau khi chuẩn bị xong, khác với lần trước, Lâm Duyệt gọi điện đến phòng trực ban của khu dân cư Hạnh Phúc.
"Alo? Ai đấy, khuya khoắt gọi gì? Mẹ kiếp, phiền chết được..."
Khi điện thoại được nhấc, giọng bảo vệ cộc lốc vang lên.
Giọng ông ấy hơi líu lưỡi, nghe như say xỉn, nói năng lộn xộn, chẳng rõ đang nói gì.
Lâm Duyệt chợt nhớ đến vài vòng trước, khi cặp vợ chồng phòng 401 từng gọi chú bảo vệ này lên, khi đó ông ấy cũng say khướt như bây giờ. Có vẻ hiện tại đang say sưa nhậu nhẹt trong phòng trực ban, không ngờ bị cuộc gọi của cô phá hỏng hứng thú nên mới cáu gắt như vậy.
"Chào chú, tôi là cư dân phòng 405 tòa B, tôi muốn hỏi một việc, cách đây ít lâu tôi làm mất điện thoại, sau đó có người nhặt được và để ở phòng bảo vệ. Chú cho tôi hỏi, ai là người đã nhặt được điện thoại của tôi ạ?"
Chuyện này rất quan trọng.
Danh bạ trong điện thoại của Lâm Duyệt từng bị người khác thay đổi, vì vậy nhất định phải là người từng chạm vào điện thoại của cô mới có thể làm được chuyện đó.
Giống như bao người khác, điện thoại của Lâm Duyệt có đặt mật khẩu màn hình khóa, người duy nhất biết mật khẩu mở khóa điện thoại là Hoài Xuyên. Ngoài anh ra thì có lần điện thoại của cô bị mất cách đây một tuần, nhưng chưa đến một ngày sau, có người nhặt được và mang trả về phòng bảo vệ. Lúc đó, bảo vệ đã gọi cho người liên lạc gần nhất trong điện thoại cô, chính là Hoài Xuyên để báo anh đến nhận lại điện thoại.
Khi Hoài Xuyên trả lại điện thoại cho cô, Lâm Duyệt phát hiện mật khẩu màn hình đã bị mở. Vì lúc đó không có thông tin quan trọng nào trong điện thoại bị mất, thẻ ngân hàng cũng không bị đυ.ng đến nên dù có chút lo lắng, cô cũng không để tâm quá nhiều.
Giờ nghĩ lại, rất có thể là trong khoảng thời gian đó, ai đó đã thêm số "110" vào danh bạ điện thoại cô, nhưng thực chất đó không phải số của cảnh sát, mà là một số điện thoại lạ, chỉ cần Lâm Duyệt nhập "110", điện thoại sẽ tự động gọi đến số đó.
Rốt cuộc trong nửa ngày hôm đó, ai đã chạm vào điện thoại của cô?
Muốn biết được câu trả lời thì chỉ có cách lần lại dấu vết, rốt cuộc là ai là người nhặt được điện thoại của cô? Ai là người mang nó đến phòng bảo vệ?
Phòng trực ban khu dân cư Hạnh Phúc luôn có sổ ghi nhận đồ thất lạc, mọi cư dân bị mất đồ đều có thể đến đó đăng ký thông tin. Nếu có ai nhặt được, ban quản lý sẽ lập tức đăng thông báo lên nhóm cư dân để người bị mất đến nhận lại. Vì vậy, chắc chắn trong cuốn sổ ghi nhận đó có thông tin của người đã giao trả điện thoại của Lâm Duyệt. Nếu tìm được người này, biết đâu có thể lần ra nguồn gốc, tra ra thêm manh mối về người đàn ông mặc áo mưa.
Dù Lâm Duyệt đã tính trước như vậy, nhưng bảo vệ đang say rượu dường như không hợp tác chút nào —
“Ghi chép gì? Điện thoại gì? Cô gọi nhầm số rồi đấy! Tôi nói cho cô biết, tôi không có làm gì với mạng di động hết, mấy cái cuộc gọi rác như cô đừng có làm phiền ông đây!”
Ông chú bảo vệ ở đầu dây bên kia la ầm lên, định cúp máy ngay.
“Khoan đã... Tôi thực sự là cư dân phòng 405, tòa B! Chú tên là Vương Kiến đúng không? Tôi biết chú là người lớn tuổi nhất trong đội bảo vệ, hôm nay là ca trực của chú. Chú đang uống rượu trong phòng trực ban đúng không? Tôi nói cho chú biết, nếu chú không giúp tôi tìm ra ai là người nhặt được điện thoại của tôi, tôi sẽ gọi thẳng cho đội trưởng bảo vệ và cả bên quản lý để tố cáo chú, đến lúc đó chú cứ chờ mà bị đuổi việc đi!”
Lâm Duyệt lập tức trở nên cứng rắn, nói một hơi đầy khí thế, chẳng khác gì một bà chủ nhà khó tính.
Cô biết với kiểu người như thế này, nếu không dùng đến “đe dọa và dụ dỗ” thì đối phương sẽ chẳng bao giờ ngoan ngoãn chịu hợp tác. May mà bình thường cô đã để ý đến tổ chức của đội bảo vệ và ban quản lý khu Hạnh Phúc, hơn nữa lúc trước còn nhìn qua mắt mèo thấy rõ người trực ca tối nay chính là Vương Kiến nên việc bắt chẹt ông ấy không quá khó.
Vừa nghe Lâm Duyệt dọa tố cáo, giọng bảo vệ Vương Kiến lập tức mềm hẳn lại: “Đừng mà, cô ơi, cô đừng có tố cáo, tha cho tôi lần này đi, tôi xin cô đấy…”
Đội bảo vệ có quy định khi đang trực thì tuyệt đối không được uống rượu, nếu có sự cố xảy ra mà không xử lý kịp thời thì không những bị đuổi việc mà còn bị phạt tiền. Vương Kiến đã ngoài năm mươi, kinh tế cũng chẳng dư dả gì, bị Lâm Duyệt đe dọa một cái là lập tức ngoan ngoãn nghe lời.
“Cô muốn tìm gì? Tôi giúp cô tìm là được rồi…”
Lâm Duyệt nghe thấy tiếng đặt chai rượu xuống từ đầu dây bên kia, cô biết mình đã thành công.
“Bây giờ chú tìm giúp tôi cuốn sổ ghi chép đồ thất lạc trong phòng trực ban, là cuốn mà các chú thường ghi lại thông tin đồ vật cư dân làm mất ấy… Nếu tôi nhớ không nhầm thì nó được treo ở bên phải cửa ra vào của phòng trực ban, cuốn thứ hai, bìa màu xanh dương.”
“Bên phải… Cuốn thứ hai… Haiz, phiền quá đi mất, hôm nay mới uống tí rượu mà lại có người gọi điện đến…”
Vương Kiến lẩm bẩm làu bàu, tuy miệng phàn nàn nhưng vẫn làm theo lời Lâm Duyệt chỉ, tìm được cuốn sổ ghi chép.
Lâm Duyệt cắt ngang lời càm ràm của ông ấy, hơi mất kiên nhẫn liếc nhìn đồng hồ: “Tìm được chưa?”
“Tìm được rồi.”
“Tôi cần chú lật đến ghi chép ngày 24 tháng 7. Hôm nay là ngày 31, điện thoại của tôi bị mất cách đây đúng một tuần, mất chỉ nửa ngày là có người nhặt được. Tôi nhớ Hoài Xuyên từng nói, anh ấy nhận được cuộc gọi của bảo vệ lúc đang đi làm buổi chiều… Vậy thì hẳn là điện thoại được mang đến phòng trực khoảng từ trưa đến chiều hôm đó, chú giúp tôi kiểm tra xem có dòng ghi chú nào liên quan đến điện thoại không, người nhận ký tên là Thẩm Hoài Xuyên.”