"Đừng——"
Lâm Duyệt đột nhiên mở to mắt, mồ hôi lạnh đổ xuống thấm ướt trán cô như thác nước. Cô vừa tỉnh lại từ một vòng lặp tử vong khác, nhưng cảnh tượng vô cùng kinh hoàng ấy như bóng ma bám chặt trong tâm trí, không sao xua đi được.
"Ù ù."
Lần này, tiếng ù tai còn nghiêm trọng hơn trước, âm thanh sắc nhọn như một mũi khoan điên cuồng, khoan vào đầu cô không thương tiếc. Ngoài cửa sổ, gió rít gào, cành cây vung vẩy trong gió như muốn phá tan sự kìm hãm của bóng tối, cô cảm thấy từng cơn đau nhói từ sâu trong đầu, như vô số gai nhọn đâm thẳng vào bộ não mềm mại, tàn nhẫn rạch ra những vết thương rợn người.
Không khí trong phòng như đông đặc, ngột ngạt đến khó thở, có vẻ cảm giác buồn nôn đã giảm bớt, nhưng các tác dụng phụ khác trên cơ thể lại càng trầm trọng hơn với mỗi lần vòng lặp tái khởi động.
Lâm Duyệt ngẩng đầu, khuôn mặt trắng bệch, cô ngã người ra ghế sô pha, cả người đẫm mồ hôi lạnh, nhìn chùm đèn trên trần nhà, nghe tiếng nữ phát thanh viên quen thuộc trên tivi, lòng chìm xuống đáy vực.
"Gần đây, một nữ bác sĩ tâm thần ở thành phố chúng ta đã bị sát hại dã man trên đường về nhà sau giờ làm..."
Dường như cô đã quen với bản tin giống hệt nhau của nữ phát thanh viên, âm thanh này luôn nhắc nhở cô rằng cô đã bắt đầu một vòng lặp mới, lại có cơ hội sống sót một lần nữa.
Lần này là bị bóp cổ đến chết.
Lâm Duyệt đưa tay, vô thức sờ lên cổ, chiếc cổ mềm mại như vẫn còn cảm giác lạnh buốt khi bị gã mặc áo mưa bóp chặt. Vào khoảnh khắc ý thức tan biến, cô đã giãy giụa dữ dội, giật tung chiếc khẩu trang của gã, một tia chớp xé toạc bầu trời chiếu sáng căn phòng, nhờ ánh sáng ấy mà cô thấy một vết sẹo dài trên má gã, hình ảnh đó như cơn ác mộng quấn lấy cô.
Lâm Duyệt hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh
Mỗi lần tỉnh dậy từ vòng lặp tử vong, cô đều cảm thấy đầu óc rối loạn như bị vô số ánh sáng chói lòa chiếu vào, trước mắt hiện lên những mảnh ký ức kỳ dị xen lẫn trong cơn đau đầu khiến tâm trí mơ hồ không thể sắp xếp rõ ràng.
Nhưng thời gian còn lại của cô không nhiều.
Chỉ còn vài phút nữa là mất điện.
Cô phải nhanh chóng điều chỉnh trạng thái tốt nhất và sắp xếp lại những sự kiện bất ngờ xảy ra trong vòng lặp tử vong trước đó.
“Người đàn ông đó... Trên mặt có một vết sẹo...” Lâm Duyệt nhíu mày, cố nhớ lại gương mặt của người đàn ông mặc áo mưa mà cô vừa nhìn thấy.
Mặc dù lúc đó trong nhà bị cúp điện không có ánh sáng, nhưng đúng lúc đó, một tia sét lóe lên cực kỳ chói mắt giúp cô nhìn rõ mặt của gã. Đó là một gương mặt chữ điền, đuôi mắt cụp xuống, mũi to, môi mỏng với nhiều râu lởm chởm dưới cằm. Một vết sẹo rõ rệt kéo dài từ khóe mắt phải đến tận khóe miệng, vết sẹo có màu đậm, chắc chắn không phải vết thương mới. Đôi mắt dài và hẹp ánh lên vẻ lạnh lùng và dứt khoát, trông vô cùng tàn nhẫn, như thể mọi sự sống trong mắt gã đều không đáng giá mà chỉ là những thứ gã có thể khống chế, hành hạ mà thôi.
“…”
Lâm Duyệt cẩn thận nhớ lại tất cả những người mình từng gặp, trong số những người cô quen biết, không có ai có gương mặt giống như vậy, thậm chí không có ai trông tương tự.
Cô chưa từng gặp gã.
Nhưng gã lại dốc hết sức muốn gϊếŧ cô.
Tại sao?
Nhưng may mắn là trong mỗi vòng lặp, hình như chỉ có Lâm Duyệt giữ lại được ký ức, còn người đàn ông mặc áo mưa không hề nhớ những gì đã xảy ra trước đó. Nếu không, lẽ ra gã đã tìm thấy chìa khóa dưới tấm thảm ngay từ đầu ở lần này rồi.
“Chẳng lẽ chỉ có mình mình bị kẹt trong vòng lặp? Nếu đúng như vậy thì tại sao mình lại bị mắc kẹt ở đây?”
Số phận biến ảo khó lường, cô như con kiến bị thần linh đùa giỡn trong lòng bàn tay, chỉ có thể vật lộn cầu sinh trong những cơ hội tưởng chừng như được ban phát.
“Nói đi! Anh đã gặp con đàn bà nào?”
“Cô bị điên à?”
“Tôi điên? Gần đây anh cứ gọi điện cho con nào, tưởng tôi không biết chắc?”
Tiếng cãi vã của cặp vợ chồng phòng bên lại vang lên, cô liếc nhìn điện thoại, biết giờ không phải lúc để mình ngẩn người. Một vòng lặp mới đã bắt đầu, cô phải tiếp tục dựa trên kinh nghiệm rút ra từ những vòng trước để tìm cách sống sót.
"Tút——"