Chương 15: Chuyện xưa

"Hoài Xuyên?" Lâm Duyệt hoảng hốt hạ thấp giọng, vội vàng bắt máy trong sự lúng túng.

Cuộc gọi từ Hoài Xuyên khiến Lâm Duyệt giật mình, cô vừa mong có ai đó phá vỡ vòng lặp vô tận, lại vừa sợ hãi sự thay đổi ấy, lo rằng chỉ một biến động nhỏ cũng có thể gây ra hậu quả chết người.

Lâm Duyệt như người bước đi bên bờ vực, mọi âm thanh xung quanh đều giống như cơn bão tố, sẵn sàng thổi cô rơi xuống bất cứ lúc nào.

"Em yêu? Em ổn chứ? Anh vừa tan làm đã thấy tin nhắn của em. Em bị ốm à? Có cần anh mua thuốc qua không?"

Giọng nói đầy quan tâm của Hoài Xuyên vang lên từ đầu dây bên kia điện thoại, có vẻ như anh đang đứng bên đường, lo lắng gọi điện. Tiếng ồn ào bên đó hòa quyện với tiếng mưa lất phất và tiếng xe cộ ầm ĩ, khiến giọng anh hơi mơ hồ, nhưng sự quan tâm sâu sắc ấy lại như ngọn đèn sáng rực trong đêm, không thể che giấu.

"Em không sao, anh đừng qua!" Lâm Duyệt vừa nghe Hoài Xuyên định đến, lòng nóng như lửa đốt vội vàng ngăn lại: "Ngoài trời mưa to thế này, anh tuyệt đối đừng đến, anh về ký túc xá nghỉ ngơi đi, được không? Em thực sự không sao mà, dạo này bận chuẩn bị tiệc đính hôn nên hơi kiệt sức chút thôi, em đã tắt đèn chuẩn bị ngủ rồi.”

“Thật sự không cần anh qua sao? Giọng em nghe không ổn lắm. Em chắc chứ?” Giọng Hoài Xuyên vẫn đầy lo lắng và bất an.

Hoài Xuyên vốn là người cực kỳ dịu dàng và tinh tế, sự ân cần của anh luôn thấm đến từng chi tiết nhỏ. Anh luôn nhạy bén nhận ra chút dao động nhỏ trong tâm trạng Lâm Duyệt, và cũng chính vì điều ấy mà Lâm Duyên chưa từng do dự, hoàn toàn tin tưởng mà lựa chọn anh.

Lâm Duyệt nghe tiếng anh qua điện thoại, lén liếc nhìn cánh cửa phòng đang đóng chặt theo phản xạ, rồi cất giọng có phần mệt mỏi không giấu nổi: “Không sao thật mà, chỉ là em hơi buồn ngủ thôi…”

Lâm Duyệt vừa nói, vừa cố tình giả vờ ngáp một cái, cố gắng khiến Hoài Xuyên tin rằng cô thật sự chỉ là đang buồn ngủ mà thôi.

“Anh yên tâm, em tắt đèn rồi, anh về kí túc xá ngủ sớm đi, mưa to thế này, nhớ chú ý an toàn trên đường.”

“Ừm, được rồi, vậy em nghỉ sớm nhé. Có chuyện gì nhớ gọi cho anh ngay, điện thoại anh lúc nào cũng mở chuông 24/24.” Dù trong lòng Hoài Xuyên vẫn còn lo lắng, nhưng anh cũng không ép nữa: “Vậy em nhớ để một ly nước nóng trên đầu giường, nửa đêm đi vệ sinh thì uống chút cho ấm bụng. Lần trước anh đã thay bông mới cho gối rồi, ngủ sẽ không bị sái cổ nữa đâu... À, còn nữa, khi ngủ có thể đặt một cái gối nhỏ mềm dưới đầu gối, chân sẽ đỡ nhức mỏi hơn đó.”

Hoài Xuyên không ngại lặp đi lặp lại, vừa nói vừa dặn dò đủ thứ chuyện lặt vặt. Dù toàn là mấy chuyện nhỏ nhặt tưởng chừng chẳng đáng để tâm, nhưng với Lâm Duyệt, mỗi lời anh nói đều mang lại cảm giác ấm áp và bình yên lạ kỳ, như thể cô đang được một đám mây mềm mại ôm lấy, nhẹ nhàng mà dịu dàng.

Ngay khoảnh khắc ấy, dường như cô lại được quay về những tháng ngày bình dị bên Hoài Xuyên, quay về quãng thời gian không ồn ào kịch tính như phim thần tượng, không thề non hẹn biển, nhưng từng chút một, từng chi tiết nhỏ nhất đều được anh chăm chút một cách tỉ mỉ, để cô luôn cảm thấy an toàn và ấm áp như đang ở bên người thân.

Cả hai dặn dò nhau vài câu rồi cúp máy.

Lâm Duyệt tựa lưng vào bức tường lạnh buốt đến thấu xương. Khi tiếng “tút tút” vang lên sau khi cuộc gọi kết thúc, cô từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm lên trần nhà, trong mắt là một mớ cảm xúc rối ren.

Chắc là anh sẽ không đến đâu.

Bên tai là tiếng mưa lất phất ngoài cửa sổ, triền miên không dứt. Âm thanh những giọt mưa gõ vào cửa kính như một khúc nhạc ru êm dịu, tâm trí cô dường như bị tiếng mưa buồn ấy nhẹ nhàng dẫn dắt, đưa về một quá khứ xa xôi và mơ hồ...

Lần đầu cô gặp Hoài Xuyên là vào một ngày mưa ẩm ướt và u ám như thế này.

Hôm ấy, mưa không lớn, chỉ là những giọt mưa rơi nhẹ nhàng, nhưng khi chạm vào người lại như mang theo một sức nặng kỳ lạ, đè nén khiến người ta gần như không thở nổi.

Chuyện đã qua từ rất lâu rồi.

Lâm Duyệt nhắm mắt, trong đầu vô thức hiện lên một con hẻm uốn lượn, tĩnh lặng và sâu hun hút...

Trong mùa mưa dầm dề, dường như ngày nào cũng tràn ngập hơi nước đặc quánh không thể tan, những đám mây đen dày đặc như tấm màn che phủ bầu trời thành phố, không khí ngột ngạt đến mức khiến người ta nghẹt thở, như thể ép chặt tâm hồn không lối thoát. Những hạt mưa li ti rơi xuống không dứt, mang theo từng tia lạnh lẽo thấm sâu vào da thịt, khiến cả cơ thể cô lạnh buốt từ đầu đến chân.

Lúc đó, cô vẫn là một nữ sinh trung học, lẻ loi bước đi trên đường. Vì bất cẩn quên mang ô, cô trông thảm hại như một chú mèo hoang không ai nhận nuôi trong màn mưa. Tóc ướt sũng dính bết vào da đầu, quần áo cũng bị mưa thấm đẫm, những giọt nước lạnh lẽo chảy dài trên má, cô ngẩng đầu, tầm mắt mờ nhòe, và rồi cô bắt gặp Hoài Xuyên.

Khi ánh mắt anh chạm vào cô, trong khoảnh khắc ấy, một tia xót xa không thể che giấu lóe lên, sau đó, anh vội vàng chạy đến bên cô, không chút do dự đưa ô và áo khoác cho cô,, hơi ấm từ chiếc áo lập tức truyền đến cơ thể đang run rẩy của cô như một tia nắng giữa ngày đông, xua đi phần nào cái lạnh giá. Cô ngẩng lên, bất ngờ chìm vào đôi mắt dịu dàng đến mức khiến người ta say đắm của anh.