Chương 14: Đêm kỳ dị

Lâm Duyệt bắt đầu bình tĩnh phân tích tình hình.

— Dựa vào những thông tin hiện có, chỉ cần gia đình phòng 401 khóa chặt cửa, gã đàn ông mặc áo mưa sẽ không đột nhập vào, tạm thời cả nhà Tiểu Nguyệt Lượng an toàn.

— Còn phòng bảo vệ tối nay do một ông lão nghiện rượu tuổi đã cao trực ca, dù có gọi ông ấy đến cũng chẳng giúp ích được gì, chi bằng tránh để ông ấy chết oan thì cứ chờ lực lượng 110 tới thì hơn.

— Tuy không thể xác định gã đàn ông mặc áo mưa có đúng là tên tội phạm gϊếŧ người đang bị truy nã như trên tin tức hay không, nhưng gã mang theo hung khí, cảnh sát có đủ lý do để bắt giữ gã, chỉ cần cảnh sát khống chế được gã đàn ông mặc áo mưa thì cô mới bình yên vô sự.

Nghĩ vậy, Lâm Duyệt lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn cho bạn trai Hoài Xuyên ——

[Hoài Xuyên, tan làm đừng tới nhà em nhé, em hơi mệt, ngủ trước đây. Anh tan ca thì về ký túc xá nghỉ ngơi, đi đường cẩn thận.]

Tin nhắn này giống hệt lần trước, không biết từ khi nào mà người từng hy vọng vào bạn trai như Lâm Duyệt đã chuẩn bị tinh thần để một mình đối mặt với tên tội phạm gϊếŧ người. Cô hiểu rõ dù có giải thích thế nào với chú bảo vệ hay Hoài Xuyên về việc cô liên tục tái sinh sau khi chết, chưa chắc họ đã tin. Đã vậy thì chi bằng đừng để họ vướng vào, để cô tự tìm con đường thoát thân, có lẽ sẽ tìm thấy một tia hy vọng.

“Rầm...”

Từ xa vang lên tiếng sấm rền, tiếng sấm bị chôn vùi trong tầng mây dày đặc, trầm đυ.c và nặng nề như tiếng gầm của một con quái thú gào thét.

Lâm Duyệt đưa ngón tay ra, lần lượt khẽ chạm điểm từng cái một.

“Chú bảo vệ còn sống, Tiểu Nguyệt Lượng và bố mẹ của cô bé ở phòng 401 còn sống, Hoài Xuyên còn sống... Hiện tại mình đã báo cảnh sát rồi, chỉ cần khóa kỹ cửa và chờ 110 tới, chắc sẽ ổn thôi.”

Đây là phương án hợp lý nhất mà Lâm Duyệt có thể nghĩ ra cho đến lúc này.

Mong rằng lần này sẽ không có ai phải bỏ mạng nơi suối vàng.

Mong rằng sẽ không ai bị sát hại trong hành lang tối đen như mực ấy nữa.

Đêm kỳ dị này như kéo dài đến vô tận, cơn mưa rơi mãi không dứt như muốn nhấn chìm cả thành phố, cũng như muốn nuốt chửng vận mệnh của Lâm Duyệt vào màn đêm vô tận.

Ngay khi Lâm Duyệt đang suy nghĩ như vậy, bỗng một tiếng "tách" vang lên, đèn trong phòng vụt tắt, cô lại rơi vào bóng tối quen thuộc mà đáng sợ ấy một lần nữa.

“Rầm...”

Tiếng sấm từ xa vọng đến, hình như lại gần thêm một chút. Tia chớp như con rắn bạc xé rách bầu trời, chiếu sáng những tầng lầu phía xa, cũng chiếu lên gương mặt tái nhợt như tờ giấy của Lâm Duyệt.

Trong lòng cô vẫn thấp thỏm bất an như cũ, dù sao thì dưới tấm thảm trước cửa vẫn có một chiếc chìa khóa dự phòng, nhưng chỉ cần không ai kéo thảm ra thì chìa khóa dự bị sẽ không lộ. Lần trước bị phát hiện là do chú bảo vệ bị gϊếŧ ngay trước cửa, kéo theo tấm thảm khiến chìa khóa dự phòng bị lộ, nhưng lần này cô đã ngăn gia đình phòng 401 không gọi bảo vệ, bi kịch trong vòng lặp trước sẽ không tái diễn.

Cô quay người trở lại phòng, dựa vào tường rồi từ từ ngồi thụp xuống sàn, cảm nhận cái lạnh thấu xương từ mặt đất và bức tường truyền vào, cô ôm lấy đôi chân mình, như thể chỉ làm cách đó mới khiến cô có thể tìm được một chút cảm giác an toàn cho bản thân.

"Xoạt xoạt..."

Bỗng nhiên, bên ngoài cửa vang lên âm thanh khe khẽ như tiếng côn trùng bò, cô nhạy bén cảm giác được ngoài kia có người, dường như gã ta đang bước đi rất nhẹ, qua lại ngay sát cửa.

Sắc mặt Lâm Duyệt trắng bệch, hai tay nắm chặt lấy điện thoại, lòng bàn tay đã sớm đầy mồ hôi lạnh.

“Cốc cốc. Cốc cốc.”

Vẫn chiêu cũ, tiếng gõ cửa lại vang lên, lần này có phần vội vã hơn.

“Cốc cốc cốc cốc.”

Âm thanh càng lúc càng dồn dập, dường như người ngoài cửa không còn kiên nhẫn.

Lâm Duyệt nghiến chặt răng, dùng tay bịt chặt tai, những tiếng gõ ấy như búa tạ nện thẳng vào tim cô, mỗi cú đều khiến cô gần như nghẹt thở.

“Cốc... cốc...”

Không rõ đã gõ bao lâu, cuối cùng tiếng động ấy cũng dừng hẳn, chỉ còn lại tiếng mưa rơi rào rào ngoài cửa sổ vang vọng trong tai.

Lâm Duyệt ngẩng đầu nhìn về phía cánh cửa, hình như cô nghe thấy tiếng bước chân ai đó đang rời đi.

“Gã ta đi rồi sao?”

Lâm Duyệt vịn vào tường, khó nhọc đứng dậy, nhẹ chân bước đến gần cửa rồi nhìn ra ngoài từ mắt mèo. Cô phát hiện lần này mắt mèo không bị bịt lại, trước mắt là hành lang âm u sâu thẳm, ở cuối hành lang là ánh đèn từ thang máy, đèn hiển thị con số “1” cũng có nghĩa là thang máy đang dừng ở tầng một.

Mọi thứ yên ắng đến lạ thường, như thể đây chỉ là một đêm bình thường không có gì khác lạ.

Lâm Duyệt thử ấn công tắc đèn một lần nữa, phát hiện trong nhà vẫn chưa có điện. Nhưng hộp điện nằm ngoài hành lang, cô không chắc chắn gã đàn ông mặc áo mưa đã thật sự rời đi hay chưa nên lúc này cô cũng không dám mạo hiểm bước ra khỏi cửa.

Từ mắt mèo nhìn ra, khu vực cầu thang chìm trong bóng tối, chỉ có đèn khẩn cấp màu xanh lá ở cửa thoát hiểm chiếu sáng lờ mờ một phần cầu thang. Cô hoàn toàn không nhìn rõ nơi đó có người hay không, rơi vào tình huống tiến thoái lưỡng nan, cô như bị mắc kẹt trong thế cờ bế tắc.

“Vẫn nên ở trong nhà thì hơn.”

Lâm Duyệt cúi đầu liếc nhìn điện thoại, đồn cảnh sát gần nhất của khu dân cư Hạnh Phúc cách đây bốn dãy phố, cô đoán chắc một lúc nữa cảnh sát bên đồn công an sẽ đuổi tới.

Cô hít sâu một hơi, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại. Không hiểu vì sao nhưng cô luôn cảm thấy mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy, đối phương là một tội phạm gϊếŧ người vô cùng lạnh lùng và lý trí, hơn nữa vì một lý do nào đó mà dường như gã nhất định phải trừ khử cô, dù cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến đâu nhưng chẳng lẽ hắn lại không còn cách nào khác sao?

“——”

Đúng lúc này, chuông điện thoại di động của Lâm Duyệt bất ngờ vang lên, tiếng chuông chói tai không hề báo trước, bất ngờ đến mức khiến tim cô như giật thót một nhịp. Cô hoảng hốt cúi đầu nhìn xuống, ánh mắt chạm tới màn hình điện thoại hiện rõ tên Hoài Xuyên.