Chương 10: Là ai đến?

“Vâng.” Lâm Duyệt gật đầu, thầm cầu nguyện lần này có thể ngăn được thảm kịch.

“Anh khai mau! Anh đã gặp con đàn bà nào?!”

“Cô đang phát điên gì vậy?”

“Tôi phát điên? Gần đây anh vẫn luôn gọi điện cho ai đó, anh nghĩ tôi không biết sao?!”

Tiếng cãi vã của vợ chồng từ căn hộ bên cạnh lại vang lên đúng giờ, Lâm Duyệt không hề do dự mà khóa cửa phòng, sau đó gọi điện cho bà chủ phòng 401.

Chuông vừa reo vài giây, tiếng cãi vã lập tức im bặt, sau đó là một người phụ nữ bắt máy.

“Alo?”

Giọng nói đối phương mang theo sự bực dọc như muốn trút hết nỗi giận vì cãi vã với chồng lên người không rõ chuyện gì đang gọi tới.

“Xin chào, tôi là Tiểu Lâm ở phòng 405, vừa rồi tôi nhìn qua mắt mèo thấy ngoài hành lang có một người đàn ông mặc áo mưa, trong tay mang theo dao, tôi nghi ngờ hắn chính là kẻ gϊếŧ người đang lẩn trốn mà truyền hình đưa tin.”

“A?! Cô nói gì cơ? Kẻ gϊếŧ người?!” Nghe những lời Lâm Duyệt nói, bà chủ phòng 401 lập tức cảnh giác.

“Đúng vậy, tôi đã báo cảnh sát, mọi người mau khóa chặt cửa lại, tuyệt đối đừng ra ngoài! Bất kể ai gõ cửa cũng đừng mở, kể cả khi mất điện cũng đừng bước ra!”

“Được được, cảm ơn cô nhé, cô bé.”

Bà chủ phòng nói lời cảm ơn, Lâm Duyệt nghe thấy đầu dây bên kia vang lên tiếng bước chân dồn dập, sau đó là âm thanh đóng cửa và khóa trái.

Cùng lúc đó, giọng người chồng có vẻ bực bội vang lên: “Cô lải nhải lầm bầm rồi đang làm gì nữa thế hả?”

“Cô bé nhà bên nói ngoài hành lang có một người đàn ông cầm dao, có khả năng là kẻ sát nhân mà truyền hình đang truy nã, tôi vội tới đóng cửa lại.”

“Kẻ gϊếŧ người gì chứ, toàn là tin vịt.”

“Có bản lĩnh thì anh cứ ra ngoài mà xem! Tôi nói trước, nếu anh chết ở ngoài hành lang, tôi tuyệt đối không cứu anh đâu đấy.”

“Người đàn bà độc ác! Có phải cô mong tôi chết không hả?”

“Đúng vậy đấy, tôi ước gì anh chết quách đi, tiện thể kéo luôn con hồ ly tinh kia theo, thế giới này mới sạch sẽ!”

Hai vợ chồng lại bắt đầu cãi nhau, nhưng dù cãi vã ầm ĩ, người chồng tuy miệng nói không nhưng thân thể lại rất thành thực, vẫn không dám đi ra hành lang tìm hiểu thực hư, dù sao thì không ai lại lấy mạng sống mình ra làm trò đùa cả.

Lâm Duyệt nghe được tiếng khóa cửa vang lên, cũng yên tâm phần nào. Ít nhất lần này, gia đình ba người ở phòng 401 sẽ không gặp chuyện.

Cúp máy xong, cô tranh thủ gửi tin nhắn cho Hoài Xuyên:

[Hoài Xuyên, tan làm đừng tới nhà em, em có chút chuyện nên định ngủ một lát. Anh về thẳng ký túc xá đi, trên đường nhớ chú ý an toàn.]

Vừa gửi xong tin nhắn, "cạch" một tiếng, mất điện.

Bóng tối đúng hẹn ập đến, nhưng lần này nỗi sợ trong lòng Lâm Duyệt lại vơi bớt đôi phần. Cô an tâm hơn một chú, ít nhất cô đã bảo vệ được cả nhà 401, Hoài Xuyên cũng sẽ không vì vội tới chỗ cô mà bị người đàn ông mặc áo mưa gϊếŧ chết.

Mọi việc có vẻ như đang tiến triển theo hướng tốt đẹp.

Sau đó chỉ cần bình tĩnh chờ cảnh sát đến hiện trường là được, dù người đàn ông mặc áp mưa kia có mang dao hoặc rìu cứu hỏa, nhưng cô đã báo rõ đó là tội phạm gϊếŧ người đang lẩn trốn, trong tay có vũ khí. Cảnh sát chắc chắn sẽ mang theo súng, chỉ cần khống chế được gã, thảm kịch này sẽ không xảy ra nữa.

Lâm Duyệt đứng trước cửa sổ, ngẩng nhìn xa xăm, những hạt mưa lạnh buốt rơi lộp độp lên mặt, cô hít một hơi thật sâu, siết chặt điện thoại. Ngoài kia ánh đèn vạn nhà trong đêm mưa mông lung mờ ảo, cô từng khát khao trong biển đèn đó sẽ có một ngọn đèn vì mình mà sáng, cũng vì quá khứ đã qua mà xuân đau thu buồn. Nhưng giờ đây, khi đang giãy giụa bên bờ sinh tử, cô mới nhận ra sinh mạng quý giá đến nhường nào, chỉ cần còn sống, là đủ rồi.

Chỉ cần còn sống.

Đều cần dốc hết toàn lực để bảo vệ.

“Cộc cộc.”

Trong căn phòng yên tĩnh, tiếng gõ cửa bất chợt vang lên.

Lâm Duyệt lập tức quay đầu nhìn chằm chằm về phía cánh cửa, cô cắn chặt răng, nín thở không lên tiếng.

Cô biết, kẻ đang đứng ngoài cửa đáng sợ thế nào, cũng biết trong tay hắn đang nắm lấy lưỡi dao lạnh lẽo, có thể cắt đứt cổ họng mềm yếu của cô bất cứ lúc nào.

Cô tuyệt đối sẽ không mở cửa!

Lần này, tuyệt đối sẽ không!

“Cốc... cốc... cốc...”

Tiếng gõ cửa dai dẳng suốt nửa phút rồi ngừng bặt, bị tĩnh lặng nuốt lấy.

Lâm Duyệt nhẹ nhàng đóng cửa sổ lại, rón rén đi đến gần cửa chính, nín thở dán mắt vào mắt mèo, lần này mắt mèo không bị bịt kín, thông qua mắt mèo cô nhìn thấy ánh sáng từ đèn thang máy hắt xuống hành lang, hành lang trống trơn không một bóng người. Mà đèn khẩn cấp màu xanh lục bên trái thang máy cứ chớp tắt, sâu trong lối thoát hiểm tối đen, khiến người ta mang theo dự cảm chẳng lành.

Nhưng cho đến giờ, mọi chuyện vẫn chưa vượt khỏi tầm kiểm soát, Tiểu Nguyệt Lượng chưa đến gõ cửa, nhà hàng xóm cũng chưa vọng lại tiếng hét thảm, chứng tỏ kẻ áo mưa tạm thời rơi vào thế bị động, gã đang ẩn núp trong một nơi bí mật gần đó, dường như cũng đang đợi một bước ngoặt, một cơ hội để tiếp cận cô.

Nhưng... vì sao lại là cô?

Nghi vấn ấy chợt hiện lên trong đầu khiến dòng suy nghĩ của Lâm Duyệt ngừng lại vài giây.

Từ vòng tử vong đầu tiên đến giờ, mục tiêu của kẻ áo mưa luôn rất rõ ràng, dùng tất cả thủ đoạn là vì muốn gϊếŧ Lâm Duyệt. Nhưng... vì sao lại là cô?

Cô mở điện thoại, kiểm tra mạng WiFi xung quanh, phát hiện ngoại trừ phòng 405 ra, các WiFi nhà khác đều còn hoạt động, nghĩa là chỉ có nhà cô bị cắt điện. Nói cách khác, mục tiêu của người đàn ông mặc áo mưa rất rõ ràng, là Lâm Duyệt ở phòng 405.

“Tại sao gã lại muốn gϊếŧ mình đến vậy…?”

Đúng lúc này, ngoài hành lang đột nhiên vang lên âm thanh của thang máy, Lâm Duyệt lập tức áp mắt vào mắt mèo, thấy đèn chỉ tầng của thang máy đang nhấp nháy, con số bắt đầu nhảy:

2...

3...

4...

“Leng keng.”

Thang máy dừng lại ở tầng 4.

Có người đến.

Là ai?