Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Chén Trà Qua Đêm

Chương 9

« Chương TrướcChương Tiếp »
Nhưng hắn không vui là vì lý do gì chứ? Chẳng lẽ là sợ cô lỡ lời, nên mới không muốn cô quá thân thiết với đám bạn hắn?

Suy nghĩ vài giây, cô chủ động mở miệng giải thích: “Vừa nãy bọn họ đang chơi bài, ai thua thì phải đi mua đồ cho cả đám. Trương Tuấn thua, cậu ta bảo cần một người đi cùng. Tôi thấy không ai chịu đi, nên...”

Vệ Hàn vừa xoay vô lăng vừa hừ lạnh một tiếng: “Cũng nhiệt tình ghê nhỉ.”

Ngữ khí ấy rõ ràng là mỉa mai, nhưng Giản Nghi đã quen rồi.

“Hơn nữa tôi thấy đồ cần mua cũng nhiều, một mình cậu ta chắc không xách nổi. Tôi lúc đó cũng không có việc gì làm, nên mới định giúp một tay.”

“Cậu thân với cậu ta lắm sao?”

“Lần đầu gặp.”

“Vậy chuyện của cậu ta liên quan gì đến cậu?”

“...”

Giản Nghi nghẹn họng, không nói được lời nào.

Quả thật là đồ máu lạnh mà.

Cả đoạn đường sau đó hai người không ai lên tiếng nữa. Trong xe đủ ấm, trên người cô còn đắp tấm chăn nhỏ. Không gian yên tĩnh và ấm áp đến mức khiến cô lơ mơ buồn ngủ. Nhưng cô không dám thật sự ngủ, vì nếu ngủ gật, chắc chắn Vệ Hàn sẽ nổi giận.

Lơ mơ chịu đựng cơn buồn ngủ, xe cuối cùng cũng dừng lại trước một trung tâm thương mại trong thành phố.

Giữa quảng trường có một cây thông Noel khổng lồ, cao gần bằng hai tầng nhà, dưới gốc cây có rất nhiều người đang chụp ảnh. Trời đã gần chạng vạng, đèn trang trí lấp lánh rực rỡ trên thân cây nhấp nháy, đẹp đến choáng ngợp.

Giản Nghi nhìn đến ngẩn người.

Vừa mở cửa bước xuống xe, cô cũng vô thức tiến lại gần cây thông, rút điện thoại ra chụp vài tấm hình.

Cô thật ra không có cảm giác đặc biệt gì với lễ Giáng Sinh. Nhưng lại rất thích cây thông Noel.

Nhiều năm về trước, Phó Dữ Ngạn từng tặng cho cô và em gái một cây thông nhỏ. Là anh tự tay làm từ thùng carton cũ của trường, bên ngoài tô màu bằng bút chì đủ sắc. Bao quanh là một sợi dây đèn nhỏ, có thể sáng lên.

“Nguyên liệu chẳng có gì, mấy cây bút màu còn phải mượn thầy Ngô nữa, sơ sài quá đi mất. Nhưng anh hứa, sau này nhất định sẽ đưa hai đứa đi xem cây thông thật sự.”

Nói rồi, Phó Dữ Ngạn xoa đầu cô, cười dịu dàng.

Hồi đó, cô thật sự đã nghĩ: Thế này mới là Giáng Sinh chứ.

Với cô mà nói, đó là lần đầu tiên trong đời cô có một Giáng Sinh thật sự có ý nghĩa.

Giản Nghi rất thích cây thông ấy, cẩn thận đặt trong phòng mình. Cô còn nhớ rõ đêm hôm đó trăng sáng nhường nào, cô và em gái đã vui vẻ đến mức nào. Đó là lần đầu tiên trong cuộc đời, cô cảm thấy mình thực sự trải qua một mùa Giáng Sinh trọn vẹn.

Tiếng bước chân dừng lại bên cạnh, Giản Nghi biết là Vệ Hàn đến, đứng ngay sát bên cô. Cô ngẩng đầu, chụp tấm hình cuối cùng rồi chuẩn bị rời đi, nhưng Vệ Hàn lại không quên buông lời châm chọc: “Chụp mấy cái này có gì hay?”

Cô cất điện thoại vào túi, chẳng buồn đáp lại, lười tranh cãi với hắn.

Bước vào trung tâm thương mại, cô chỉ về tiệm bánh ngọt phía trước rồi nói: “Chúng ta chia việc nhé. Tôi đi xếp hàng mua trà sữa, cậu đi mua bánh kem?”

Tiệm trà sữa đó là một cửa hàng nổi tiếng trên mạng, trước giờ vẫn luôn đông nghẹt người. Chỉ xếp hàng thôi cũng mất đến nửa tiếng, lại còn không được đặt trước qua app.

Cô cố tình nhận phần “khổ cực”, để phần “nhẹ nhàng” cho Vệ Hàn.

Ai ngờ hắn chẳng thèm đồng ý. Không những từ chối đề xuất phân công, mà còn nói muốn đi cùng cô.

“Nhưng như vậy sẽ rất mất thời gian đấy. Về đến nơi chắc cũng phải bảy, tám giờ tối rồi.”

Vệ Hàn chỉ nhàn nhạt đáp: “Có gì mà không được?”

“...”

Thôi thì... đã thế còn biết nói gì nữa. Người ta còn chẳng thấy phiền, cô lại càng không có lý do để phản đối. Dù sao thì thời gian của cô cũng đâu có đáng tiền gì cho cam.

Hai người mua bánh kem xong, đi đến tiệm trà sữa, quả nhiên hàng người đã xếp dài từ cửa ra ngoài. Vừa định chen vào cuối hàng, Giản Nghi bất ngờ bị Vệ Hàn giữ lại, tay hắn nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay cô, ánh mắt lại nhìn về chiếc ghế trống gần đó.

Hắn nói: “Ngồi đó đi.”

Giản Nghi hơi ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn hắn.

Người này... đổi tính rồi sao?

Cho đến khi thấy Vệ Hàn thật sự đứng vào hàng chờ, Giản Nghi vẫn cảm thấy như đang nằm mơ. Trong đầu cô bắt đầu nảy ra mấy giả thuyết mang hơi hướng thuyết âm mưu - không lẽ đến cuối tháng, hắn sẽ lấy cớ này bảo cô trốn việc, rồi trừ tiền thưởng của cô?

Càng nghĩ càng thấy bất ổn, trong lòng như có lửa đốt. Cô ngồi không yên, cứ thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn về phía hắn. Hai mươi phút trôi qua, hàng vẫn còn dài dằng dặc. Cuối cùng, cô không chịu nổi, quyết định bước tới.

Vệ Hàn đang cúi đầu nhìn điện thoại thì thấy cô nhẹ nhàng kéo vạt áo mình.

“Có mệt không? Hay là để tôi xếp hàng cho, cậu đi nghỉ một lúc đi.”

“Không cần.”

Giản Nghi xác nhận lại lần nữa: “Thật sự không cần à?”

Trong đầu cô chợt lóe lên ý nghĩ: Có nên lén ghi âm lại không nhỉ? Dù sao thì có bằng chứng vẫn chắc ăn hơn.

Nhưng câu trả lời vẫn như cũ - dứt khoát, không chút do dự.

Giản Nghi đành quay trở lại chiếc ghế ban nãy, tiếp tục ngồi đó bất an lướt điện thoại. Đột nhiên cô nhớ ra trong túi mình còn hai viên kẹo bạc hà. Cô nảy ra một ý tưởng nhỏ, quyết định đi xun xoe một chút.

Khi cô đặt viên kẹo bạc hà vào lòng bàn tay Vệ Hàn, hắn hơi ngẩng đầu, nhìn cô bằng ánh mắt có phần khó hiểu.

“Tôi chỉ còn hai viên thôi. Mỗi người một viên nhé.”

Giản Nghi mở tay ra cho hắn xem, trên tay cô còn đúng một viên.

Vệ Hàn lột vỏ rồi cho kẹo vào miệng. Gương mặt hắn vốn lạnh nhạt bỗng như dịu đi mấy phần.

Vừa khi Giản Nghi quay người đi, người đứng phía sau Vệ Hàn liền tặc lưỡi cảm thán: “Anh bạn, bạn gái cậu thật là tốt quá trời luôn á. Tôi đứng đây nãy giờ, bạn gái tôi còn chưa thèm hỏi tôi lấy một câu.”

Vệ Hàn không nói gì, nhưng khóe môi lại hơi cong lên.

Mua xong trà sữa, hai người lại tiếp tục lái xe vòng qua khu Tây Thành rồi đến Nam Thành, gần như chạy hết nửa vòng Giang Thành. Có vẻ vì muốn chỉnh đốn Trương Tuấn nên mọi người cố tình đặt mua đủ thứ linh tinh. Chẳng mấy chốc, cốp xe đã gần như chật kín đồ ăn.

Bận rộn cả nửa ngày trời, Giản Nghi còn tưởng Vệ Hàn sẽ cáu kỉnh, ai ngờ hôm nay tâm trạng hắn lại khá tốt, cả đoạn đường không hề than phiền lấy một câu.

Trên đường về, trong lúc chờ đèn đỏ, Giản Nghi khẽ chọc vào vai hắn.

“Vệ Hàn.”

Vệ Hàn nghiêng đầu lại: “Hửm?”

“Cậu hôm nay gặp chuyện gì vui hả?” Cô thăm dò hỏi.

Vệ Hàn nhíu mày: “Sao lại hỏi vậy?”

Giản Nghi nhìn hắn, cố nhịn cười: “Chẳng lẽ tai tôi nghe nhầm, lúc nãy cậu vừa... ngâm nga theo nhịp?”

Đến câu cuối cùng, chính cô cũng lưỡng lự.

Mà cái ngâm nga đó... lại đúng bài nhạc ngọt ngào của Châu Kiệt Luân từ nhiều năm trước: Cùng em hẹn hò những nơi chẳng nỡ quên, lưu giữ trong đầu bao hình ảnh xinh đẹp...

Vệ Hàn lập tức ho nhẹ hai tiếng, vành tai phía sau dần đỏ lên, nhưng nét mặt thì cố giữ bình tĩnh như thường: “Không có, cậu nghe nhầm rồi.”

Khi trở về biệt thự thì trời đã tối đen. Giản Nghi nhìn giờ, quả nhiên đúng như cô đoán - đã gần 7 giờ tối.

Gần 8 giờ rồi mà còn chưa ăn tối, bụng cô giờ đây đói đến mức không chịu nổi nữa.

Xách hộp bánh tart trứng và túi trà sữa xuống xe, Giản Nghi vừa bước vào cửa thì đột nhiên khựng lại.

Ở góc phòng khách, không biết từ khi nào đã có thêm một cây thông Noel cao chừng hai, ba mét. Cây thông được trang trí đầy đèn nhấp nháy và chuông nhỏ, tinh xảo đến nỗi còn đẹp hơn cả cây mà cô vừa thấy ngoài trung tâm thương mại ban nãy.

Cô nghe Thiệu Phùng nói chuyện với Vệ Hàn: “Cậu mới vừa cho người mang tới đấy.”

Vệ Hàn hỏi lại: “Thế cậu đâu?”

Thiệu Phùng chỉ lên lầu: “Cậu đang gọi điện thoại trên lầu, nói một lát nữa sẽ xuống.”

Trên lầu, Phó Dữ Ngạn đang đứng bên cửa sổ nghe điện thoại. Tay phải hơi nâng lên, áp điện thoại vào tai. Từ góc độ của Giản Nghi, cô chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng của anh.

Hôm nay anh mặc một bộ vest kẻ kiểu Scotland, áo sơ mi bên trong được ủi phẳng phiu không một nếp gấp, cả người toát ra vẻ nho nhã, chỉn chu. Giản Nghi bất giác ngẩn người nhìn anh vài giây, rồi lại quay sang nhìn cây thông Noel trong góc phòng khách.

Không hiểu sao, trong đầu cô chợt lóe lên câu nói nhiều năm trước của anh: "Anh hứa, sau này nhất định sẽ đưa hai đứa đi xem cây thông thật sự."

Trái tim như bị ai bóp chặt một cái, âm ỉ nhói lên. Đôi mắt cũng dần trở nên cay xè. Một lát sau, cô dời ánh nhìn, không để bản thân lún sâu vào cảm xúc cũ.

Cô biết, mình không còn đủ dũng khí để nhớ lại những lời từ chối ngày trước của anh nữa.

Lúc này, phòng khách đã trở nên ồn ào náo nhiệt. Âm nhạc được bật lớn hết cỡ, có người đang khui champagne. Sau vài cái lắc mạnh, rượu và pháo hoa bắn tung tóe. Giản Nghi sợ dính bẩn lên quần áo, vội vàng né ra xa.

Phía trước là khu trà nước, cô đói đến không chịu nổi nữa, liền cầm một miếng bánh tart trứng từ mâm đồ ăn rồi cho ngay vào miệng để lót dạ.

Giữa tiếng hò reo và cụng ly rộn rã, từ phía hành lang, Vệ Hàn ngoắc tay ra hiệu cho cô đến.

Giản Nghi vội nhét nốt nửa miếng bánh còn lại vào miệng, bước tới chỗ anh.

Vừa mới đứng vững, Vệ Hàn đã hỏi: “Đói rồi à?”

“Ừ.”

Cô thật thà gật đầu.

Vệ Hàn nói: “Lên chào cậu tôi trước đã.”

Giản Nghi hơi khựng lại hai giây, sau đó gật đầu: “Được.”

Quả nhiên... vẫn là trốn không thoát.

Không rõ là vì vừa nãy ăn quá vội hay vì một lý do nào khác, Giản Nghi cảm thấy bụng mình bắt đầu hơi khó chịu.

Cô đi theo sau Vệ Hàn lên lầu. Thiệu Phùng đi nhanh hơn, chạy phía trước họ. Còn chưa kịp tới gần, cậu ta đã hớn hở gọi lớn: “Cậu ơi, Vệ Hàn về rồi ạ!”

Đúng lúc đó, Phó Dữ Ngạn vừa kết thúc cuộc gọi, quay người lại, nhưng ánh mắt đầu tiên của anh không dừng trên người Vệ Hàn mà là dừng lại ở Giản Nghi, người đang đứng bên cạnh hắn.

Có lẽ vì vừa từ ngoài trời trở về, hai vành tai của cô bị gió lạnh thổi đỏ ửng, khăn choàng cổ đỏ rực quấn chặt quanh cổ, làm làn da cô càng thêm trắng hồng. Lại nhìn kỹ, khóe môi cô vẫn còn dính chút vụn bánh tart trứng chưa kịp lau sạch, lộ ra vài phần vẻ ngây ngô, như thể quay ngược thời gian về dáng vẻ thiếu nữ năm xưa.

Khoé môi Phó Dữ Ngạn khẽ nhếch lên, ánh nhìn sâu xa sau cặp kính gọng vàng càng thêm khó dò.

Giản Nghi cảm nhận rõ ánh mắt anh dừng lại trên người mình, nhất thời cứng đờ cả người, cúi đầu bước lên, ngoan ngoãn cất tiếng chào: “Chào cậu ạ.”

Ba chữ đơn giản, nhưng cô lại gọi đầy gượng gạo, như thể từng từ đều phải nhảy khỏi miệng. Mỗi lần phải gọi anh như vậy, cô đều cảm thấy là lạ.

Cô không nhớ rõ đây là lần thứ mấy mình gọi như vậy rồi - có thể là lần thứ năm, cũng có thể là thứ sáu. Đã từng vì cách xưng hô này mà trằn trọc mãi không ngủ nổi. Đã từng thật lòng thích anh, từng dồn hết tâm tư thiếu nữ vào anh. Vậy mà giờ lại phải gọi anh bằng “cậu”.

Cô biết rõ, bản thân đâu thật sự là bạn gái của Vệ Hàn. Nhưng cảm giác quái lạ ấy... vẫn không thể xua đi được.

Trái ngược với cô, Phó Dữ Ngạn lại ứng đối vô cùng tự nhiên.

Anh gật đầu, mỉm cười nhã nhặn: “Ừ, chào em.”

Giọng nói ấy nghe cứ như thể hai người thật sự chẳng hề thân quen, như thể họ chỉ là hai người từng chạm mặt vài lần xã giao.

Vài lời đơn giản, cuộc đối thoại ngắn ngủi dừng lại tại đây.

Vệ Hàn dường như chẳng phát hiện ra điều gì khác thường, nhanh chóng tiếp lời: “Sao hôm nay lại tới đây? Ngày mai không phải cậu phải bay sang Mỹ à?”
« Chương TrướcChương Tiếp »