Cô ta vội xua tay lia lịa: “Coi như tớ chưa hỏi, chưa hỏi gì hết!”
Chuyện ấy cũng nhanh chóng bị các cô chuyển sang chủ đề khác. Nhưng Giản Nghi lại đột nhiên nhớ ra - chỉ còn bốn ngày nữa là đến Giáng Sinh, mà cô vẫn chưa chuẩn bị quà gì cho Vệ Hàn cả.
Nói đến quà cáp, cô lại nhớ đến một chuyện... hơi kỳ lạ.
Mấy tháng trước, đúng vào ngày Thất Tịch, Vệ Hàn hẹn cô ra ngoài, địa điểm là một nhà hàng kiểu Tây ở trung tâm thành phố. Ban đầu cô cứ tưởng là đi họp mặt đông người, bạn bè tụ tập ăn uống gì đó, ai dè đến nơi mới phát hiện chỉ có hai người họ.
Cô đợi suốt bữa ăn nhưng nguyên bàn ăn vẫn vắng hoe, ngoài hai người họ ra chẳng có ai khác xuất hiện.
Đang lúc cô còn hoang mang thì Vệ Hàn giơ tay vẫy nhẹ, hai nhân viên phục vụ từ xa đi tới, tay ôm món quà.
Giản Nghi tròn mắt nhìn họ mang tới một bó hoa hồng khổng lồ và vài chiếc túi hàng hiệu đắt tiền, cảm giác như vừa bị một cơn bão “đại lễ vật” tạt thẳng vào mặt.
Cô hoảng hốt nhận lấy đống quà, cứ như sợ chạm vào mạnh sẽ làm hỏng thứ gì đó quý giá. Đợi đến khi nhân viên rời đi, cô mới nhỏ giọng hỏi: “Cái này... là để tôi phối hợp diễn gì đó à? Như... giả làm bạn gái để chọc tức người yêu cũ chẳng hạn?”
“Gì cơ?”
Vệ Hàn nhíu mày, vẻ mặt chẳng hiểu cô đang nói gì.
Vậy thì lại càng khó hiểu hơn. Nếu không phải để diễn kịch, làm gì cần rầm rộ thế này?
Nhìn đống quà đặt trong tay, Giản Nghi vừa hoang mang vừa ngại ngùng, cô cẩn thận đặt bó hoa vào ghế bên cạnh như sợ làm hỏng.
Rồi lại nhỏ giọng hỏi: “Những thứ này... là để làm gì vậy?”
“Cho cậu.”
Vệ Hàn nhấp một ngụm rượu vang đỏ, giọng nói thản nhiên như thể chỉ đang đọc thực đơn.
“Thật sự cho tôi á?”
“Chứ không thì sao?”
Vẻ mặt nghiêm túc kia khiến Giản Nghi bỗng cảm thấy hình như chính mình mới là người đang hỏi câu ngốc nghếch.
Giản Nghi càng thêm kinh ngạc, nếu đây là đang diễn thì cũng quá giống thật rồi?
Cô còn đang rối bời trong bụng, lại nghe Vệ Hàn nhẹ giọng hỏi lại: “Còn cậu thì sao?”
Giản Nghi hoảng hốt: “Ơ... Hả?”
Vệ Hàn giương mắt nhìn cô, ánh mắt kia không mang chút trêu chọc nào, ngược lại giống như đang chờ đợi điều gì đó thực sự quan trọng.
Giản Nghi luống cuống giải thích: “Tôi... tôi không chuẩn bị gì cả. Hơn nữa, chẳng phải... hai chúng ta chỉ là giả vờ thôi sao?”
Cô vừa dứt lời, sắc mặt Vệ Hàn lập tức tối sầm lại, mà tệ hơn, sắc mặt ấy tối lại với tốc độ có thể nhìn thấy rõ bằng mắt thường.
Bữa ăn hôm đó cuối cùng kết thúc trong lặng lẽ. Vệ Hàn im lặng không nói thêm một lời nào nữa.
Cũng chính từ lần đó, Giản Nghi đã rút ra một bài học xương máu - vào những dịp lễ tết thế này, cho dù chỉ là làm bộ, cũng phải làm cho đủ, làm cho khéo. Kẻo lại diễn không tới nơi tới chốn, khiến tình huống trở nên khó xử như lần trước.
Sực tỉnh lại từ hồi ức bối rối ấy, Giản Nghi bắt đầu vò đầu bứt tai nghĩ xem nên tặng quà Giáng Sinh gì cho Vệ Hàn.
Cô lướt qua danh sách bạn bè của Vệ Hàn, định tìm chút cảm hứng từ sở thích của hắn. Nhưng chỉ chưa đến hai phút sau, cô đã tỉnh ngộ - mà tỉnh rất nhanh, tỉnh đến hoàn toàn.
Cô và Vệ Hàn... vốn đâu phải thật sự đang quen nhau. Vậy thì, việc gì cô phải quan tâm hắn thích gì chứ?
Thôi vậy, mua đại cái gì đó là được rồi.
Lễ Giáng Sinh năm nay trùng vào thứ Bảy. Sau khi tan ca làm thêm, Giản Nghi liền bắt xe đến khu biệt thự trên lưng chừng núi.
Cô từng đến đây một lần. Bên trong có hoa viên, hồ bơi, sân tennis, mọi thứ đều tiện nghi và xa hoa đến mức khiến cô ban đầu còn tưởng đây là khu nghỉ dưỡng. Lúc đó, cô còn cẩn thận đi tìm xem căn nào mới là nhà của Vệ Hàn. Sau mới phát hiện... thì ra, cả khu biệt thự này đều là của hắn.
Thiệu Phùng từng nói, đây là quà trưởng thành mà ba Vệ Hàn tặng cho hắn vào năm hắn mười tám tuổi.
Quà trưởng thành.
Lúc ấy, Giản Nghi ngẫm nghĩ mất vài giây, rồi đột nhiên nhận ra, bản thân bỗng cảm thấy cụm từ “quà trưởng thành” thật xa lạ với mình.
Xuống xe taxi, cô men theo con đường lát đá quanh hoa viên và hồ bơi ngoài trời, đi về phía một căn biệt thự ở sâu bên trong.
Còn chưa bước vào cửa, cô đã nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt vọng ra từ bên trong. Đứng ngoài cửa nhìn vào, mặc dù đang là ban ngày, nhưng chiếc đèn chùm kiểu Âu treo giữa trần phòng khách vẫn bật sáng rực. Trên tường treo mấy bức tranh danh họa. Giản Nghi từng nhiều lần tò mò không biết đó có phải là tranh thật không, bởi vì... cách chúng được treo thực sự quá tùy tiện.
Chiếc TV màn hình lớn đang chiếu một bộ phim nước ngoài, nhưng chẳng ai để tâm. Có vẻ nó chỉ được bật để làm nền âm thanh. Trên sofa, hơn mười người đang tụ tập chơi bài. Giản Nghi lần lượt lướt qua từng gương mặt, phần lớn đều là người cô chưa từng gặp.
Một cô gái đang cầm bài, ngẩng đầu thấy cô liền hỏi, vẻ hơi nghi hoặc: “Cậu tìm ai thế?”
Người bên cạnh có vẻ nhận ra Giản Nghi, vội giải thích giúp: “Bạn gái của Vệ Hàn đó, cậu chưa gặp lần trước thôi.”
Cô gái kia ngẩn ra một chút, ngạc nhiên trong hai giây, rồi lập tức niềm nở mời cô lại gần chơi bài cùng mọi người, tiện thể giới thiệu bản thân.
“Tớ là bạn học cấp ba của Vệ Hàn - Phan Văn Tuyết, cậu có thể gọi tớ là Phan Phan. Tớ cũng đang hơi mỏi rồi, hay là cậu ngồi vào đây thay tớ nhé?”
Giản Nghi vội xua tay: “Cảm ơn, nhưng tớ không rành mấy trò này, cậu cứ chơi đi.”
Cô gái kia rất nhiệt tình, cười đùa: “Đừng ngại mà, tớ dạy cho. Dễ lắm, nếu thua thì... chút nữa cứ tính hết lên đầu Vệ Hàn là được.”
Nghe vậy, Giản Nghi lắc đầu còn nhanh hơn: “Thôi, vẫn là để cậu chơi đi. Mới ngồi xe đến, tớ hơi mệt, ngồi nghỉ một lát đã.”
Cô gái kia cũng không ép, chỉ ngẩng đầu nhìn lên tầng: “Vệ Hàn ở trên lầu đó, cậu có muốn lên tìm cậu ấy không?”
Giản Nghi vội từ chối ngay: “Tớ ngồi đây được rồi.”
Cô chọn một chỗ trống gần cửa, hơi rụt người lại trên ghế sofa. Trên màn hình TV, bộ phim nước ngoài vẫn đang chiếu, nội dung đã qua nửa chừng, cô cũng chẳng rõ đang xem cái gì, chỉ nhìn lơ đãng cho đỡ buồn. Một lúc sau, cơn mệt mỏi dần ập đến, cô bắt đầu thấy buồn ngủ.
Bỗng dưng, ở phía đối diện vang lên một tràng cười ầm ĩ.
Một cậu con trai cao gầy bị nhóm người bên cạnh đẩy ra ngoài, ai nấy đều ồn ào cười đùa: “Trương Tuấn, ván này cậu thua rồi nhé, nhớ rõ quy tắc chưa? Ai thua thì đi mua đồ ăn, đừng có định trốn!”
Trương Tuấn ra vẻ chẳng mấy để tâm, lười biếng lấy điện thoại ra: “Được rồi, tìm người đi hộ thôi mà. Dù gì cũng là tiêu tiền như nước, sao phải để mình chịu khổ một mình cơ chứ?”
“Không được đâu! Câu cược thua phải chịu này không phải để nói chơi nha! Đi mau đi, đừng có giả ngơ!”
Trương Tuấn nhăn nhó, úp ngược điện thoại lên trán như đang oán thán cuộc đời: “Đi thì đi! Nhưng ít nhất để tớ kéo thêm người đi cùng chứ?”
Đường vào trung tâm thành phố mất hơn một tiếng, lại phải chen chúc trong cái lạnh cắt da cắt thịt, nghĩ đến việc phải lăn lộn một mình, cậu ta không khỏi thấy chán nản. Nếu có thêm người đi cùng, chí ít cũng đỡ buồn.
Cậu ta bắt đầu đảo mắt khắp phòng khách: “Có ai đi cùng tôi không?”
Cả đám người bỗng chốc im lặng hẳn.
Không ngoài dự đoán, đúng là chẳng ai muốn đi cùng.
Trương Tuấn đang định đen mặt thì bỗng nghe thấy một giọng nói lạ vang lên từ gần cửa: “Để tôi đi cùng cậu.”
Giọng nói ấy dịu dàng, mềm mại, ẩn chứa một chút rụt rè và bối rối mà không dễ nhận ra.
Trương Tuấn quay đầu lại nhìn, mắt lập tức sáng bừng, nét uể oải trên mặt như được quét sạch trong chớp mắt.
Cô gái ấy khoác một chiếc áo dạ màu xanh lá khô kiểu mũ sừng, bên trong là váy liền thân cổ lọ đỏ sẫm. Ăn mặc rất giản dị, gần như không trang điểm, để mặt mộc hoàn toàn. Thế nhưng gương mặt ấy dù chẳng tô vẽ gì vẫn nổi bật nhờ những đường nét sắc sảo và nét đẹp dịu dàng tự nhiên.
Nghe nói đây là bạn gái của Vệ Hàn, nhưng đây là lần đầu tiên Trương Tuấn tận mắt thấy cô.
Khi cậu ta còn đang ngẩn người, Giản Nghi đã bước lại gần.
“Cậu vừa nói đó, để tôi giúp cậu.”
Trương Tuấn chẳng còn lý do để từ chối, lập tức nở nụ cười tươi rói, hàm răng trắng bóng hiện rõ, còn giơ điện thoại lên khoe với đám người phía sau: “Muốn mua gì thì gửi vào nhóm nhanh lên, mười phút nữa chốt đơn, cảnh cáo trước nhé - đừng đặt quá nhiều, ông đây không phải shipper riêng cho các người đâu đấy.”
Có người tranh thủ đùa: “Nhìn bộ dạng Trương Tuấn chẳng có chí khí gì cả, trước sau như hai người khác nhau luôn nha.”
Trương Tuấn lườm kẻ đó một cái, ý bảo đừng có nói linh tinh, rồi thản nhiên ngồi lại ghế đợi.
Chưa đến mười phút sau cậu ta đã đứng dậy, tiện tay cầm lấy chìa khóa xe trên bàn trà, tay kia khoác áo khoác lên, chuẩn bị ra ngoài.
Giản Nghi bước theo sau Trương Tuấn, gió ngoài trời rít từng cơn, lạnh buốt. Cô quấn lại khăn quàng cổ chặt hơn một chút.
Trương Tuấn cố tình đi chậm lại để chờ cô. Giản Nghi hỏi: “Còn cần mang theo gì nữa không?”
Trương Tuấn lắc đầu: “Không, chỉ cần mang điện thoại là được.”
“Ừ, được rồi.”
Cô đi sóng bước bên cậu ta, so với việc ngồi chán ngán trong nhà không biết làm gì, ra ngoài đi dạo một chút còn hơn. Huống hồ, ít nhất trong hai ba tiếng tới sẽ không phải nhìn thấy Vệ Hàn, lòng cô cũng nhẹ nhõm hơn không ít.
Chỉ là, hai người vừa đi đến cửa thì phía sau đã có tiếng gọi với lại. Nói đúng hơn, là gọi mình cô.
“Cậu định đi đâu?”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy, lưng Giản Nghi bất giác căng cứng. Không cần quay lại, cô cũng biết rõ là ai.
Cô xoay người, đập vào mắt là gương mặt không cảm xúc thường thấy của Vệ Hàn.
Giọng hắn trầm thấp, mang theo chút bực bội không che giấu: “Cậu đến từ bao giờ?”
Giản Nghi thành thật trả lời: “Khoảng nửa tiếng trước.”
“Sao không báo với tôi?”
Giản Nghi vội tìm cớ: “Tôi tưởng cậu đang bận...”
“Bận?” Vệ Hàn cụp mắt, khẽ nhướng mày hỏi lại: “Tôi bận cái gì chứ?”
Cũng đúng, mấy cậu ấm này thì bận rộn gì ngoài ăn chơi tụ tập bạn bè?
Giản Nghi liền lảng sang chuyện khác: “À phải, tôi đang định ra trung tâm thành phố một chuyến. Cậu có muốn ăn gì không? Tôi mua mang về cho nhé.”
Vệ Hàn nhìn kỹ vào ánh mắt cô, dừng lại vài giây trên gương mặt ấy, sau đó quay đầu liếc Trương Tuấn một cái, ánh mắt đảo qua lại giữa hai người, lông mày từ từ nhíu chặt.
“Chỉ hai người các cậu?”
Trương Tuấn nghe ra có gì đó không ổn, vội vàng cười gượng giải thích: “Bên ngoài lạnh quá, bọn họ không ai chịu đi, chỉ có Giản Nghi là đồng ý.”
Trong nhà lập tức im lặng vài giây. Vệ Hàn hơi nâng cằm, nói với Trương Tuấn: “Cậu ở yên trong nhà.”
Rồi quay sang Giản Nghi: “Đi thôi.”
Giản Nghi sững người, trợn mắt kinh ngạc. Mãi đến lúc đó cô mới nhận ra - ý của Vệ Hàn là hắn sẽ đi cùng cô.
Mọi người xung quanh thấy đổi người đi, ai nấy lập tức im bặt. Không còn ai dám nhờ vả Vệ Hàn mua giúp gì nữa. Tất cả đều từ ghế đứng bật dậy, ngược lại lại trở nên nhiệt tình, nói muốn cùng đi theo.
Nhưng Vệ Hàn đã bước thẳng ra cửa. Mọi người đưa mắt nhìn nhau, tiến không được mà lùi cũng không xong.
----
Bên ngoài đúng thật là rất lạnh. Giản Nghi ước chừng nhiệt độ lúc này chỉ khoảng 5 độ C.
Từ cổng lớn ra đến gara ngầm, Vệ Hàn không nói một lời. Giản Nghi cũng chẳng tìm được điều gì để nói, chỉ lặng lẽ đi theo phía sau hắn.
Đến gara, Vệ Hàn lên xe. Giản Nghi tự giác mở cửa ghế phụ, ngồi xuống.
Cửa xe đóng lại, bên trong ấm áp hơn nhiều. Nhưng Giản Nghi vẫn cảm thấy có một lớp áp suất vô hình bao trùm lấy mình. Vệ Hàn hình như... đang không vui?
Cô len lén nghiêng đầu nhìn sang hắn, sắc mặt vẫn là gương mặt lạnh lùng không chút biểu cảm quen thuộc. Thế nhưng Giản Nghi lại có thể cảm nhận rõ trạng thái hôm nay, hoàn toàn khác với sự thờ ơ thường ngày của hắn.