Đó là phản ứng đầu tiên của cô.
Ánh mắt Vệ Hàn rời khỏi màn hình TV, quay sang nhìn cô, khẽ cười: “Bạn gái của tôi... không phải đang ở đây sao?”
Cô chẳng buồn đôi co với hắn cái kiểu nói chuyện lắt léo này.
Giản Nghi nói thẳng: “Dụ Tiệp tới rồi, vậy... tôi lên lầu tránh một lát nhé?”
Vệ Hàn nhíu mày, như thể chẳng hiểu chuyện gì: “Cô ta tới thì cậu trốn làm gì?”
Nói rồi hắn liền đứng dậy, đi về phía cửa, đưa tay mở ra.
Chính trong khoảnh khắc cánh cửa bật mở, Giản Nghi bỗng ngộ ra - thì ra đây mới là nhiệm vụ chính của ngày hôm nay.
Thật ra, từ rất lâu trước đó, cô đã từng đoán thử: Tại sao Vệ Hàn lại cần một người đóng giả làm bạn gái?
Cô nghĩ đến nhiều khả năng nhưng tất cả đều quá gượng ép. Mãi cho đến nửa năm trước, trong một buổi tiệc, cô gặp Dụ Tiệp - khi ấy cô mới hiểu rõ “chức năng công việc” của mình: Cô chỉ là một công cụ đơn thuần, được mang ra để chọc tức Dụ Tiệp.
Khi đó cô đã tự hỏi mấy người có tiền yêu đương đều thích kiểu giận dỗi như vậy sao? Người này giận người kia, người kia lại tìm cách khıêυ khí©h người này, cuối cùng... lại cho cô một “vị trí công việc" chẳng rõ danh phận.
Về phần tại sao lại chọn cô, cô cũng từng suy nghĩ rất nhiều. Có lẽ là bởi vì cô đủ nghèo, cũng đủ tỉnh táo.
Tựa như câu nói cô luôn tin tưởng: "Dù có bán linh hồn, cũng phải
bán cho
người trả nổi cái giá đó."
Cửa đã mở, cô nghe thấy giọng Dụ Tiệp vang lên ngay ngưỡng cửa.
“Vệ Hàn.”
Giọng hắn lạnh nhạt: “Sao cô lại đến đây?”
“Anh ăn sáng chưa? Em đã mua món bánh bao nhân cua ở chỗ anh thích nhất...”
Nhưng Vệ Hàn không hề đáp lại câu hỏi ấy, hắn chỉ lạnh giọng hỏi: “Còn chuyện gì khác không?”
Dụ Tiệp như thể đã quen với giọng nói lạnh nhạt của hắn, cũng không để ý, cô ta chỉ quấn chặt thêm chiếc áo khoác của mình, rồi lại hít hít mũi.
“Em có thể vào được không? Sáng nay em đã xếp hàng mua bữa sáng, đứng chờ nửa giờ, có lẽ em bị cảm rồi.”
Nói xong, cô ta lại khẽ hắt xì một cái.
Vệ Hàn vẫn như cũ, không có chút cảm xúc nào: “Ở đây không có thuốc trị cảm của cô. Đi thẳng 50 mét, rẽ phải, tiệm thuốc ở đó.”
Giản Nghi nghe vậy, không nhịn được lắc đầu.
Cô nghĩ, thật là khổ sở khi phải ở bên Vệ Hàn. Gương mặt đẹp thì có đẹp, nhưng tính tình thì không thể chịu nổi.
Loại tình cảm này, chó còn chẳng thèm ngó!
Loại bạn trai này, chó cũng chẳng thèm cần!
Cô còn đang ngẩn ngơ, thì lại nghe thấy Dụ Tiệp nói tiếp.
"Vệ Hàn, em không muốn tiếp tục như thế này nữa... Suốt thời gian qua, em vẫn luôn nhớ anh. Em không muốn mọi chuyện kết thúc như vậy. Chuyện đó là em sai, em xin lỗi anh..."
Dụ Tiệp ngừng một chút, rồi tiếp tục nói, giọng mềm mỏng hơn.
"Những ngày qua em luôn nhớ về những lần chúng ta bên nhau. Anh dẫn em đi xem thác nước đuôi ngựa, dẫn em đi lặn ngắm rừng tảo biển. Em thích trang sức, chỉ nhìn qua tạp chí thôi mà hôm sau anh đã đem đến tận nhà. Sinh nhật của em, anh chuẩn bị hoa hồng cho em...”
Những lời này đầy cảm xúc và có chiều sâu, Giản Nghi bỗng nhận ra mình hình như không nên ở đây. Thì ra khi yêu thật lòng, Vệ Hàn cũng biết sống như người bình thường. Không trách được Dụ Tiệp vẫn còn yêu hắn.
Vệ Hàn im lặng. Dụ Tiệp giơ tay định kéo áo hắn thì hắn bất ngờ quay sang liếc Giản Nghi một cái.
Chỉ một cái liếc đó thôi cũng khiến Giản Nghi run bắn. Cô không biết phải hiểu ánh mắt của hắn thế nào - nhìn qua như sợ cô giận dỗi ghen tuông.
Cô cảm thấy bị chính suy nghĩ của mình doạ sợ.
Dụ Tiệp vẫn nói không ngừng.
“Em biết anh vẫn còn thích em mà, vì Giản Nghi rõ ràng không phải kiểu anh thích...”
Vệ Hàn lập tức cắt ngang, giọng lạnh như băng tuyết: “Cô nghĩ nhiều rồi.”
Nghe đến đây, Giản Nghi bỗng thấy đau lòng thay. Rõ ràng hai người đều có tình cảm với nhau, vậy mà Vệ Hàn vẫn cố giữ thái độ thờ ơ. Không hiểu Dụ Tiệp đã làm gì khiến hắn bực tức đến giờ này.
Dụ Tiệp lặng người một giây, rồi tiếp lời: “Em nghe mọi người nói anh với cô ấy luôn xa cách, tháng cũng chẳng gặp nhau mấy lần. Ngay cả con chó nhà anh cũng xác nhận! Anh tưởng em không biết sao?"
Giản Nghi thấy buồn cười nhưng cũng nghẹn lời. Cô thật muốn lên tiếng an ủi Dụ Tiệp, kể thêm vài chi tiết để chứng minh Vệ Hàn không hẳn vô tâm - như mùa đông năm trước hắn từng dẫn cô đi xem bóng rổ, chê cô hát dở nhưng vẫn đợi cô ngoài cửa, muốn đến thì đến muốn đi thì đi.
Cô còn đang thầm nghĩ thì Vệ Hàn đã quay đầu, hỏi cô: “Có phải vậy không? Tôi đối với cậu tệ đến thế sao?”
Trong lòng Dụ Tiệp ầm ầm như có trống đánh, cuối cùng mới nhận ra trong phòng không chỉ có hai người.
Ba đôi mắt chạm nhau, thời gian như khựng lại. Giản Nghi quên cả thở, cảm giác ngượng ngùng lan đến tận mang tai.
Dù cô biết mình chỉ là “công cụ” trong vở kịch này, nhưng rõ ràng, cô vẫn không chuẩn bị tinh thần kịp cho khoảnh khắc đối mặt ấy.
Cô cứng người, khẽ gật đầu chào Dụ Tiệp, giọng nói có chút run: “Nếu... nếu cậu không vào ngồi thì sẽ lạnh đấy, ngoài trời gió to lắm.”
Giọng Dụ Tiệp rõ ràng mềm lại vài phần. Cô ta nhìn Giản Nghi một cái, sau đó lại nhìn sang Vệ Hàn: “Xin lỗi... em có phải đã làm phiền hai người rồi không?”
Giản Nghi vội vàng xua tay liên tục: “Không có, không có đâu...”
Thật ra câu ấy đáng lẽ là cô nên nói với Dụ Tiệp mới phải. Người phá vỡ không khí giữa hai người, rõ ràng là cô. Nếu được chọn, cô nhất định là người đầu tiên rời khỏi căn hộ này.
Dụ Tiệp ngồi xuống sofa, liếc mắt đã thấy cô ta ăn mặc phong phanh. Giản Nghi âm thầm tăng nhiệt độ máy sưởi trong phòng lên một chút, rồi đi vào bếp rót cho cô ta một ly nước ấm.
Dòng nước ấm chảy ra từ máy lọc, chỉ trong vài giây ngắn ngủi đó, tâm trí cô lại lạc về quá khứ.
Thật ra, cô đã từng gặp Vệ Hàn và Dụ Tiệp trước đây, từ hơn một năm trước.
Khi ấy, cô làm việc bán thời gian tại một trung tâm thương mại trong thành phố, đứng bán điện thoại di động tại một gian hàng nhỏ. Công việc nhẹ nhàng, vì đó là dòng máy không mấy nổi tiếng, khách đến cửa hàng rất ít. Hầu hết thời gian, cô đứng ở cửa, nhìn lén về phía đối diện - một cửa hàng thời trang cao cấp, người ra vào đều là giới nhà giàu ăn mặc thời thượng.
Con người luôn có chút tò mò và thèm muốn lén lút đối với thế giới của kẻ giàu có.
Cô bạn đồng nghiệp, Tiểu Hân, thường xuyên đứng cạnh cô ngó nghiêng những người bước ra từ cửa hàng đối diện, rồi thở dài hỏi cô: “Giản Nghi, cậu nói xem, mấy người đó làm gì mà kiếm ra lắm tiền thế? Một cái túi nhỏ xíu cũng mấy chục vạn, cho dù sau này có tiền tớ cũng tiếc không muốn mua. Không đáng tí nào!”
Một ngày thứ Sáu nọ, cô đang ngẩn ngơ đứng trước cửa hàng thì bị Tiểu Hân huých vai một cái, giọng kích động thì thầm bên tai: "Giản Nghi, nhìn mau, bên kia kìa!”
Cô nhìn theo hướng Tiểu Hân chỉ, liền thấy một đôi nam nữ có ngoại hình và khí chất xuất chúng bước ra từ cửa hàng xa xỉ đối diện. Cô gái mặc một chiếc váy trắng đính tua rua, tay phải khoác lấy khuỷu tay của người bên cạnh. Mỗi bước đi trên sàn trung tâm thương mại, đôi giày cao gót như thể đang sải bước trên thảm đỏ. Phía sau họ còn có hai người mặc âu phục đen đang xách đầy túi hàng đi theo.
Khung cảnh ấy cứ như một cảnh quay bước ra từ phim điện ảnh. Lần đầu tiên trong đời cô tận mắt chứng kiến một cảnh tượng như thế, đúng là mở mang tầm mắt. Chỉ riêng màn đó thôi cũng đủ để cô và Tiểu Hân tám chuyện suốt cả tuần sau.
Nước ấm đã đầy đến mức gần tràn khỏi miệng cốc, lúc này Giản Nghi mới hoàn hồn quay về thực tại.
Nhưng khi cô mang ly nước quay lại phòng khách, Dụ Tiệp đã không còn ở đó.
Cô ngơ ngác hỏi: “Cô ấy đâu rồi?”
Vệ Hàn đáp ngắn gọn: “Đi rồi.”
“Đi rồi?” Giản Nghi sửng sốt. “Nhanh vậy sao?”
Cốc nước ấm được cô đặt xuống bàn trà, hơi nóng vẫn còn bốc lên nghi ngút. Nước còn chưa kịp nguội, vậy mà Vệ Hàn đã đứng dậy, nói có việc gấp phải đi, tiện thể đề nghị đưa cô về trường.
Giản Nghi càng thêm khẳng định - cô thật sự chỉ là một "công cụ".
Cô lịch sự từ chối: “Không cần đâu, tôi đi bộ về được mà.”
Chung cư của hắn cách trường cô không xa, cùng lắm đi bộ khoảng hai mươi phút, cô cũng muốn nhân tiện rèn luyện thể lực thêm một chút.
Vệ Hàn khẽ ừ, không ép giữ cô lại.
Khi cô xuống dưới lầu, xe của hắn đã đậu sẵn trước cửa. Vừa xoay người định rời đi, cô lại bất ngờ nghe thấy giọng hắn cất lên từ phía sau: “Cậu không có gì muốn hỏi tôi sao?”
Giản Nghi khựng lại trong giây lát, cố gắng suy nghĩ xem ý Vệ Hàn là gì. Chẳng lẽ cô nên hỏi điều gì đó sao?
Thấy cô không hiểu ý, Vệ Hàn đành phải nói thẳng, nét mặt có phần lúng túng: “Bình thường... tôi đối với cậu không tốt à?”
Giản Nghi lập tức lắc đầu, tốc độ nhanh đến mức gần như giật mình: “Không có, sao lại thế được. Tôi vẫn luôn nói với bạn cùng phòng rằng cậu đẹp trai, có lòng tốt, chu đáo tỉ mỉ, dịu dàng lễ phép, trầm ổn sâu sắc...”
Một tràng khen ngợi đầy sắc màu cầu vồng xem ra cũng có chút hiệu quả, bởi vì cô thấy rõ vành tai của Vệ Hàn đỏ lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Một lúc sau, Vệ Hàn lại hỏi cô: “Lạnh không?”
“Cũng tàm tạm.”
Thật ra đúng là có hơi lạnh, nhưng chạy một chút thì sẽ hết thôi.
Vệ Hàn mở cửa xe, lấy từ trong xe ra một chiếc áo khoác rồi đưa cho cô.
Là áo khoác của hắn.
“Cầm lấy.”
Giản Nghi vẫn chưa hiểu gì, cứ nghĩ theo nghĩa đen - chắc là bảo cô cầm hộ, ai ngờ ngay giây sau, Vệ Hàn đóng cửa xe lại rồi lái xe đi luôn.
Giản Nghi đứng ngẩn người tại chỗ, hơi đần ra.
Áo khoác mềm nằm gọn trong khuỷu tay cô, cô nhìn chằm chằm vào nó rất lâu, vẫn không hiểu rõ hành động của hắn có ý gì.
Chẳng lẽ... chỉ vì khen vài câu, hắn liền nhập vai làm bạn trai rồi à?
Gió bên ngoài thổi mạnh, chiếc áo khoác của Vệ Hàn quả thật phát huy tác dụng - dù chỉ là ôm trong tay, cũng đủ ấm áp hơn hẳn.
Trên cổ áo còn vương lại mùi hương nhẹ nhàng, ngửi vào thấy dễ chịu, mát lành như sự kết hợp giữa cam và chanh. Không rõ là nước hoa hay chỉ là hương từ bột giặt còn sót lại.
Về đến ký túc xá, cô cẩn thận gấp áo khoác lại, đặt vào trong tủ quần áo, định lần sau sẽ trả lại cho Vệ Hàn.
Còn một khoảng thời gian nữa mới đến giờ nghỉ trưa, Giản Nghi ăn cơm xong liền ngồi vào bàn học, mở quyển sách mà Vệ Hàn đưa cho.
Ngay khi lật trang đầu tiên, cô mới phát hiện bìa trong của cuốn sách có đề tên - Từ Tốn Chương.
Nét chữ cứng cáp, khí thế trầm ổn, đường bút sắc sảo và dứt khoát.
Giản Nghi khẽ đọc cái tên ấy vài lần, luôn có cảm giác quen thuộc, như thể đã nghe ở đâu đó rồi.
Một lúc sau, cuối cùng cô cũng nhớ ra - ở trường đại học bên cạnh, hình như có một giáo sư của khoa Ngoại ngữ cũng tên như vậy.
Vị giáo sư đó rất có tiếng, từng biên soạn không ít giáo trình chuyên ngành. Lúc học năm ba, cô còn đặc biệt đến nghe một buổi tọa đàm của ông, ấn tượng về cái tên này vì thế mà khắc sâu.
Ban đầu cô còn nghĩ chỉ là trùng tên, nhưng khi lật tiếp vài trang, thấy bên trong còn có những ghi chú, đánh dấu dùng trong giảng dạy, Giản Nghi càng thêm khẳng định - đây chính là sách của giáo sư Từ.
Cô không khỏi kinh ngạc, không ngờ lại có thể mua được sách của giáo sư chính chủ trên một trang web đồ cũ.
Quyển sách này quả thật rất quý, nên cô vừa đọc vừa mở máy tính, bổ sung những tư liệu liên quan vào bài luận văn. Khi đang chăm chú gõ bàn phím, cửa phòng ngủ bất ngờ bật mở, A Sở và Mạnh Nhã Lâm bước vào.
Hai người họ đang bàn nhau xem Giáng Sinh nên đi đâu chơi, đã nghĩ ra mấy phương án nhưng vẫn chưa quyết được, vừa hay thấy Giản Nghi cũng có mặt ở ký túc xá, liền hỏi cô có kế hoạch gì cho dịp lễ, có muốn đi chơi cùng không.
Chu Đình Tuyết bật cười trêu: “Thôi khỏi hỏi, Giản Nghi chắc chắn là sẽ đi cùng Vệ Hàn rồi. Hai người kia, chẳng lẽ các cậu không nhìn ra sao...”
A Sở lúc này mới vỗ trán, phản ứng chậm chạp: “Phải rồi! Tại bình thường Vệ Hàn ít khi chủ động đến tìm Giản Nghi quá, làm tớ quên mất là cô ấy có người yêu rồi!”