Nhớ lại lúc ở nhà Phó Dữ Ngạn hôm nay, khi nhìn thấy lọ thuỷ tinh đựng đồ muối chua, Vệ Hàn chợt nhớ ra - rất lâu trước đây, Giản Nghi cũng từng đưa cho hắn một hũ giống hệt như thế. Loại đồ ăn đó, hắn chưa từng ăn bao giờ, thậm chí đến mở ra xem cũng không. Chỉ nhớ lúc đó tiện tay ném luôn vào tủ lạnh.
Cái lọ thuỷ tinh đó đúng là trông rất giống với cái hắn vừa thấy, nên giờ hắn muốn lục lại, so sánh thử xem có phải cùng một loại không.
Dì Trương lên tiếng: “Cậu đang tìm gì thế? Để tôi tìm cho, trong bếp mấy thứ này cậu có rành đâu.”
“Lúc trước cháu để một hũ đồ ngâm trong này, còn không?”
Dì Trương ban đầu chưa hiểu, phải mất một lúc mới phản ứng lại được: “À, cậu nói cái hũ đựng đồ muối chua hôm trước ấy à? Tôi thấy để lâu quá rồi, bên trong cũng bắt đầu mốc lên. Với lại thấy cậu không động đến, nên tôi rửa sạch và bỏ đi rồi.”
Thấy sắc mặt hắn hơi khác thường, dì Trương có phần lo lắng: “Sao vậy? Có phải trong đó có gì quan trọng không?”
Vệ Hàn lắc đầu: “Không có gì đâu.”
Thật ra, cũng chẳng phải thứ gì quan trọng cả.
---
Sáng sớm hôm sau, Giản Nghi đã có mặt trước khu chung cư gần trường học của Vệ Hàn.
Đứng trước cửa, cô hít sâu mấy lần, mất một lúc mới chuẩn bị xong tinh thần để ấn chuông.
Người ta vẫn hay nói “đi làm như đi chịu hình”, quả không sai. Ví như lúc này đây, Giản Nghi thầm nghĩ - tốt nhất là Vệ Hàn không có ở nhà. Như vậy cô chỉ cần đợi năm phút, rồi có thể xem như “tan làm” luôn tại chỗ.
Nhưng đúng ngay lúc còn chưa hết năm phút đó, cửa đã mở.
Kế hoạch... thất bại hoàn toàn.
Vệ Hàn đứng đó, mặt mày không vui nhìn cô.
Trông hắn như vừa mới tỉnh ngủ, trên người vẫn mặc áo ngủ màu đen, làm làn da trắng càng thêm nổi bật. Ở khoảng cách gần, thậm chí có thể nhìn rõ từng đường gân xanh dưới da. Cộng thêm khí chất lạnh lùng, cao ngạo sẵn có, mái tóc nửa rũ che ngang mí mắt khiến Giản Nghi bất giác liên tưởng đến hình ảnh ma cà rồng trong những bộ phim cổ điển châu Âu.
Chỉ giây sau, “ma cà rồng” mở miệng, giọng điệu chẳng mấy kiên nhẫn: “Không phải đã cho cậu mật khẩu rồi sao?”
Giản Nghi gãi đầu, nói: “Tôi quên mất rồi.”
Thật ra, cô đang nói dối.
Cô vẫn nhớ rõ. Chỉ là cố ý muốn đánh thức hắn dậy.
Tính cô vốn có chút hay “trả đũa”. Nhớ lại tháng trước, cô đến đúng giờ, vậy mà hắn vẫn đang ngủ say. Cô phải ngồi đợi trong phòng khách suốt cả tiếng đồng hồ, hắn mới chậm rãi lết xuống rửa mặt. Lần này, cô tuyệt đối không muốn lãng phí thời gian thêm lần nào nữa.
“934426.” Vệ Hàn lặp lại mật mã một lần, rồi hỏi cô: “Nhớ chưa?"
Giản Nghi lập tức gật đầu: "Rồi, nhớ rồi."
Liếc thấy tay cô đang cầm sữa đậu nành cùng hai cái bánh mì còn nóng hổi, hắn nghĩ chắc là cô mang bữa sáng đến cho mình, liền nói: “Tôi đi rửa mặt.”
“Ừm.”
Lát sau, khi Vệ Hàn rửa mặt xong và thay quần áo đi ra, Giản Nghi đang ngồi ngoài phòng khách ăn sáng. Cô uống một ngụm sữa đậu nành, rồi cắn một miếng to bánh mì, ăn cực kỳ ngon lành.
Vệ Hàn nhìn thấy cái bánh mì kia là nhân đậu phộng và mè đen, khẽ cau mày, trông có vẻ không vui.
Giản Nghi vừa ăn xong cái đầu tiên, đang chuẩn bị ăn tiếp cái còn lại thì bất ngờ thấy Vệ Hàn thản nhiên vươn tay, ngay trước mặt cô mà cầm luôn cái bánh còn dư trên bàn đi.
Cô sững người, tay cứ thế khựng lại lơ lửng giữa không trung.
Ngay lúc đó, bên tai vang lên giọng nói nhàn nhạt của Vệ Hàn: “Tôi không thích mùi đậu phộng. Lần sau đừng mua nữa.”
Giản Nghi: "..."
Cái đó vốn dĩ có phải mua cho hắn đâu! Vậy mà còn chê bai nữa chứ.
Ống hút ly sữa đậu nành trong tay suýt bị cô cắn ra dấu răng. Nhìn thấy Vệ Hàn ung dung ngồi đó, cắn từng miếng bánh đầy miễn cưỡng, Giản Nghi cảm thấy vừa tức cười vừa bất lực. Mấy lần định nói cho hắn biết sự thật, nhưng cuối cùng vẫn nuốt lời lại.
Thôi, không thèm chấp nhặt với hắn làm gì.
Có lẽ vì cô tạo ra động tĩnh quá lớn, Vệ Hàn quay đầu nhìn sang ly sữa đậu nành cô đang cầm, hỏi: “Cậu chỉ mua một ly?”
“Đúng vậy.”
Giản Nghi nghĩ, đến mức này rồi, chắc hắn cũng phải nhận ra điều gì chứ.
“Cậu vẫn nhớ tôi không thích uống nhỉ?”
Giọng điệu Vệ Hàn đầy tự nhiên, như thể cô chỉ mua một ly là vì biết khẩu vị của hắn.
Giản Nghi suýt nữa không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Cô lại một lần nữa nhận ra Vệ Hàn đúng là từ nhỏ được người khác nâng niu, chăm chút đủ đường, đến mức hắn thật sự nghĩ rằng ai ai cũng phải xoay quanh mình. Ngay cả việc cô chỉ mua một ly sữa đậu nành, trong mắt hắn cũng có thể được "giải nghĩa sâu xa" như vậy. Mà khổ nỗi cô lại không nỡ vạch trần.
Ăn sáng xong, Giản Nghi liền yên tĩnh ngồi chờ. Cô vẫn chưa rõ hôm nay Vệ Hàn gọi mình tới là để làm gì.
Có đôi khi, Vệ Hàn chính là kiểu người như vậy - bỗng dưng gọi cô đến, mà bản thân lại chẳng có chuyện gì thực sự quan trọng.
Như lần trước, cô bị gọi tới chỉ để ngồi chơi game với hắn cả buổi chiều. Cô thì vốn không biết chơi, vậy mà hắn lại còn kiên nhẫn ngồi dạy từng chút một.
Chiều hôm ấy, Vệ Hàn nắm tay cô dạy cách nhấn nút nhảy, nút tấn công, rồi cả mấy chiêu đặc biệt phải bấm tổ hợp thế nào.
Cô không hiểu nổi. Nếu đã muốn chơi game, sao không gọi ai đó biết chơi đến cùng? Chẳng lẽ quá trình dạy người mới chơi game lại có gì thú vị lắm sao?
Dù sao đi nữa, logic hành động của Vệ Hàn, cô mãi mãi không thể đoán nổi.
Đang lúc cô còn ngồi ở phòng khách, Vệ Hàn lại gọi cô vào thư phòng.
Hắn lấy từ kệ sách xuống một quyển sách.
Đó chính là quyển sách chuyên khảo về văn học Anh mà cô đã tìm kiếm suốt thời gian qua - một phần trong hệ chuyên đề rất khó tra. Cô từng tìm ở thư viện trường, cả thư viện tỉnh, thậm chí lên mạng mua sách cũng không thấy. Đến mức, cô đã nghĩ phải từ bỏ rồi.
Vậy mà giờ phút này, quyển sách lại xuất hiện trong tay Vệ Hàn. Cô vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ hỏi: “Cậu mua ở đâu vậy?”
Cô tiện tay lật vài trang, phát hiện bên trong còn lưu lại bút tích của người đọc trước. Rõ ràng là sách cũ.
“Web second-hand à?”
Vệ Hàn gật đầu: “Ừ.”
Cô thấy lạ.
Rõ ràng cô cũng từng tìm trên mấy trang web sách cũ, nhưng mãi không thấy quyển này.
“Vậy giá bao nhiêu? Tôi chuyển tiền lại cho cậu nhé.”
“Không cần." Vệ Hàn liếc nhìn cô với vẻ mặt dở khóc dở cười, thấy cô cứ rối rít như thể sợ thiếu nợ người khác, bèn nhướng mày, cười nhạt: “Lúc nhận lương tháng này, trừ vào là được.”
Giản Nghi khẽ hít một hơi khí lạnh. Ngữ điệu kia của Vệ Hàn nghe chẳng giống đang nói về một món đồ rẻ chút nào. Cô lập tức cảm thấy càng phải hỏi rõ giá, nếu vượt ngoài sức chịu đựng của mình, thì thà trả lại sách còn hơn. Dù gì đi nữa, cuốn sách này cũng không phải đến mức không có là không được.
Cô còn chưa kịp mở miệng, đã nghe Vệ Hàn nói: “Cầm đi, tặng cậu đấy.”
Tặng cậu đấy.
Chỉ ba chữ đơn giản, nhưng vào khoảnh khắc này, lại dễ nghe đến mức khiến người ta rung động.
Giản Nghi hơi sững người, nhìn Vệ Hàn mà thấy... hình như cả khuôn mặt hắn cũng thuận mắt hơn vài phần.
“Cảm ơn cậu nhé!” Câu “cảm ơn” này, cô nói rất chân thành, không hề có chút khách sáo giả tạo nào. “Tôi tìm nó lâu lắm rồi, suýt chút nữa thì bỏ cuộc...”
Cô còn định nói thêm điều gì đó thì điện thoại Vệ Hàn lại đổ chuông.
Hắn bước ra ngoài để nghe máy, cô đành ngồi lại sofa, chờ hắn quay lại.
Không có gì làm, Giản Nghi bắt đầu quan sát kỹ hơn cách bày trí trong thư phòng.
Cô từng vào căn phòng này vài lần, nhưng đây là lần đầu tiên có thời gian để thật sự ngắm nhìn. Hai bức tường lớn dựng kệ sách cao kịch trần, trên đó xếp kín các loại sách: văn học, lịch sử, nghệ thuật, lập trình, tài chính... Có những ngăn cao đến nỗi cô phải ngửa cổ lên cũng không nhìn rõ được tên sách. Mọi cuốn đều được bảo quản rất tốt, không trang nào bị gấp nếp hay mờ nét. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy Vệ Hàn từng lấy ra đọc, cô còn tưởng tất cả đều là sách mới chưa từng mở.
Cô không dám tùy tiện chạm vào gì trên kệ, chỉ đứng trước đó, lướt mắt một vòng.
Bỗng nhiên, ánh mắt cô khựng lại.
Ở tầng giữa, bên sườn trái của kệ sách, có một khung ảnh.
Đó là bức ảnh chụp chung của Phó Dữ Ngạn và Vệ Hàn tại trường cưỡi ngựa. Trong ảnh, Vệ Hàn thời niên thiếu vẫn giữ gương mặt lạnh lùng ít cười như thường lệ, nhưng trông vẫn có phần dễ gần hơn bây giờ, ánh mắt không quá lãnh đạm. Còn Phó Dữ Ngạn mặc bộ đồ cưỡi ngựa, mỉm cười dịu dàng như mọi khi, tay phải xoa nhẹ mái tóc Vệ Hàn, khí chất ôn hòa, nhã nhặn.
Giản Nghi cứ thế nhìn chằm chằm vào Phó Dữ Ngạn trong bức ảnh, thất thần.
Một giọng nói trầm thấp xen lẫn chút xót xa, đột nhiên vang lên sau lưng: “Đẹp lắm sao?”
Cô giật bắn, tim như hụt một nhịp, theo phản xạ lùi lại một bước.
Vội vàng giải thích: “Tôi chỉ là tò mò thôi, nhìn bâng quơ ấy mà... tôi không có đυ.ng gì đâu.”
“Tò mò?” Vệ Hàn nhếch môi, giọng nói mang theo áp lực như vô hình, “Tò mò tôi... hay tò mò cậu của tôi?”
Giản Nghi nhất thời không hiểu sao hắn lại hỏi vậy, cũng chẳng nghĩ nhiều. Cô chỉ vào cậu bé trong ảnh mà nói: “Hồi nhỏ mặt cậu tròn tròn, dễ thương thế mà... sao giờ chẳng giống chút nào.”
Cô ngẩng đầu nhìn kỹ khuôn mặt hiện tại của Vệ Hàn một lần nữa, rồi âm thầm xác nhận - quả thật là lúc nhỏ đáng yêu hơn hẳn. Giờ thì mặt cứ như đang nợ nần ai đó 258 vạn tệ vậy, chẳng có chút gì gọi là “ưa nhìn” cho lắm.
Cô nói rất tự nhiên, không hề có chút ngại ngùng, Vệ Hàn cũng không phát hiện ra manh mối gì khác thường. Mấy ý nghĩ ngờ vực vô lý trong đầu hắn cũng vì thế mà tạm tan biến.
Lần hiếm hoi hắn bật cười, nói: “Cậu có thể kiểm chứng thử xem.”
“Kiểm chứng gì cơ?” Giản Nghi chớp mắt, ngơ ngác.
Chẳng ngờ ngay sau đó, Vệ Hàn bất ngờ nắm lấy tay cô, dẫn nó chạm vào gương mặt mình.
Thời gian như chậm lại, mọi cảm giác cũng dần trở nên mơ hồ. Giản Nghi nín thở, cả người cứng đờ, chỉ cảm nhận được lòng bàn tay hắn nóng rực áp lên mu bàn tay cô. Đầu ngón tay cô lướt nhẹ qua mặt hắn, cuối cùng dừng lại nơi đường viền cằm sắc nét. Trong khoảnh khắc ấy, như có luồng điện xuyên qua cơ thể, vừa ngứa ngáy, vừa khó tả, vừa như mê hoặc.
Đây là lần đầu tiên giữa hai người có một tiếp xúc thân mật đến vậy.
Theo bản năng, Giản Nghi rút tay lại.
Nhìn thấy má cô đỏ ửng lên từng chút một, Vệ Hàn bất giác nhớ đến lời Thiệu Phùng nói hôm qua: “Cô ấy thích cậu như thế mà.”
Trong lòng hắn không khỏi dâng lên một chút rung động khó gọi tên.
Khóe môi Vệ Hàn càng cong lên rõ rệt: “Kiểm chứng ra chưa? Cụ thể là khác ở chỗ nào?”
“Không... không có gì khác hết,” Giản Nghi mặt nóng đến mức có thể luộc trứng được, trong lòng bắt đầu nổi lên một chút bực bội vì bị trêu chọc. Cô đâu có rảnh để cùng hắn chơi đùa kiểu này, liền nghiêm túc hỏi: “Hôm nay cậu gọi tôi tới... là có chuyện gì sao?”
Cô còn đang chờ câu trả lời nghiêm túc từ hắn, nhưng Vệ Hàn lại chuyển đề tài sang chuyện hoàn toàn khác: “Muốn xem phim không?”
“Hả?”
Mãi đến khi trên màn hình bắt đầu chiếu trailer phim, Giản Nghi vẫn chưa kịp hiểu rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì.
Thì ra hắn gọi cô đến sớm như vậy... chỉ để cùng nhau xem phim?
Trong phòng khách tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng hít thở. Không ai mở lời. Giản Nghi cũng không dám hỏi thẳng hắn rốt cuộc có ý gì.
Bộ phim cứ thế chiếu được một nửa, Giản Nghi lén quay đầu nhìn sang Vệ Hàn. Hắn ngồi ở đầu ghế sofa bên kia, cách cô ba bốn chỗ ngồi. Khoảng cách quá xa khiến cô không nhìn rõ biểu cảm trên mặt hắn nên cũng không thể đoán được ý đồ của hắn là thật sự muốn xem phim, hay là có lý do nào khác.
Đang còn mải suy nghĩ vẩn vơ, chuông cửa đột ngột vang lên. Giản Nghi vốn đang lơ mơ buồn ngủ, lập tức tỉnh táo, chủ động đứng dậy đi mở cửa.
Nhưng vừa nhìn qua mắt mèo, cô liền tỉnh hẳn - người đứng ngoài cửa lại là Dụ Tiệp.
Cô quay người chạy về phòng khách, vội vã nói với Vệ Hàn: “Bạn gái cậu đến rồi, tôi có cần lên lầu trốn tạm không?"
Tránh cho người ta hiểu lầm, làm mọi chuyện rối thêm, khiến con đường làm lành của họ càng thêm trắc trở.