Ban đầu, Giản Nghi chỉ định dùng cách này để khiến Vệ Hàn từ bỏ ý định, ai ngờ hắn lại rút điện thoại ra, giơ máy ảnh thẳng về phía cô rồi chụp một tấm. Giản Nghi còn chưa kịp phản ứng, Vệ Hàn đã dùng tấm hình đó làm hình nền điện thoại luôn rồi.
Hành động của Vệ Hàn khiến Giản Nghi khó mà tin nổi.
Cô cầm lấy điện thoại của hắn nhìn một cái - chụp xấu chết đi mất. Góc chụp làm cô trông như một người lùn, mặt vì tức giận mà hơi đỏ lên, hai mắt trợn tròn, cả người nhìn như đang nổi giận.
Giản Nghi hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh lại.
Không thể giận, không thể so đo với kiểu người như thế này, cô tự nhủ nhiều lần trong lòng.
Vệ Hàn hỏi: “Tôi chụp không đẹp hả?”
Cô chỉ có thể cắn răng nuốt cục tức vào lòng: “Rất đẹp, cực kỳ đẹp.”
Vệ Hàn lại hỏi: “Cậu không hài lòng?”
Giản Nghi gượng cười: “Không, rất hài lòng, vô cùng hài lòng.”
Sự đã rồi, Giản Nghi cũng lười đôi co thêm gì nữa. Cô cất điện thoại vào túi, chuẩn bị ra về.
Cô nói: “Vậy tôi về ngủ trưa đây.”
Vệ Hàn ừ một tiếng, không có phản ứng gì khác.
Cô nghĩ, lần này gặp mặt xong, có lẽ lần tới sẽ là vào lễ Giáng Sinh. Nghĩ đến chuyện sắp tới có mấy ngày không cần nhìn thấy Vệ Hàn, tâm trạng cô từ u ám chuyển sang dễ chịu, gần như là chạy vội khỏi sân bóng rổ.
Vừa ra khỏi tầm mắt của Vệ Hàn, cô lập tức đổi hình nền điện thoại.
Xui xẻo thật đó.
---
Giản Nghi đã rời đi, Vệ Hàn ở phòng nghỉ thay giày. Thiệu Phùng hỏi hắn chiều nay có kế hoạch gì chưa, có muốn cùng cậu ta đi đua xe ở ngoại thành không.
Vệ Hàn khoác áo khoác: “Không được, cậu tôi gọi về nhà ăn cơm.”
Nghe vậy, Thiệu Phùng liền hỏi: “Có thể đi cùng không? Lâu rồi tôi cũng chưa gặp cậu.”
Hai người từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, Thiệu Phùng cũng gọi Phó Dữ Ngạn là cậu từ khi còn nhỏ.
"Vậy cùng đi."
Vệ Hàn nói thế là đồng ý, Thiệu Phùng cũng chẳng khách sáo, chiều hôm đó theo hắn về nhà cậu làm khách.
Mới vừa vào cửa, Thiệu Phùng liền ngọt ngào gọi: “Chào cậu ạ.”
Phó Dữ Ngạn nở nụ cười, hỏi Thiệu Phùng muốn uống gì.
“Không cần phiền phức vậy đâu, cháu tự đi lấy được.” Thiệu Phùng nói xong, liền đi về phía tủ lạnh trong phòng khách, rồi quay lại hỏi Vệ Hàn: “Cậu muốn uống gì?”
Vệ Hàn chưa kịp trả lời, Thiệu Phùng đã bị một lọ đồ hộp đen ngòm ở tầng cao nhất của tủ lạnh thu hút sự chú ý. Cậu ta cầm lên, lắc qua lắc lại mấy giây, cảm thấy thứ này xuất hiện trong nhà thật sự rất bất ngờ.
Cậu ta không nhịn được hỏi: “Cậu ơi, cái này là gì vậy, có thể ăn không?”
Phó Dữ Ngạn thoáng sững người, nhìn Vệ Hàn rồi từ từ trả lời: “Đây là đồ muối chua do bạn của tôi làm, hôm qua cô ấy mang từ quê lên cho tôi.”
Nghe thấy “đồ muối chua" Vệ Hàn đang ngồi chơi game trên ghế sofa bỗng ngẩng đầu lên.
Thiệu Phùng thở dài một hơi: “À, cháu còn tưởng là đồ ôi thiu chứ.”
Thiệu Phùng vừa nói vừa chuẩn bị đặt lại lọ đồ hộp vào tủ lạnh, nhưng không biết Vệ Hàn từ lúc nào đã tiến lại gần, cầm lấy chiếc lọ thuỷ tinh trong tay Thiệu Phùng.
“Thế nào, cậu cũng thích đồ muối chua à?” Thiệu Phùng nghi ngờ hỏi.
Vệ Hàn không trả lời, chỉ cau mày, có vẻ rất tập trung.
Chiếc lọ này... tại sao lại khiến hắn cảm thấy quen mắt đến vậy?
Vệ Hàn cầm chiếc bình thủy tinh trong suốt, lật qua lật lại đánh giá, mãi cho đến khi một bàn tay mạnh mẽ bất động thanh sắc giành lấy, đặt nó lại vào tủ lạnh. Cánh cửa tủ lạnh đóng lại, Phó Dữ Ngạn nhẹ nhàng lên tiếng: “Lên lầu ăn cơm đi. Biết mấy đứa sẽ đến, Alston đã bắt đầu chuẩn bị từ giữa trưa. Hôm nay ăn nhiều một chút nhé.”
Alston là bạn của Phó Dữ Ngạn, quen khi anh còn du học ở Châu Âu, là một đầu bếp ba sao Michelin. Biết anh ta sắp đến Giang Thành, hôm nay Phó Dữ Ngạn đã cố ý mời anh ta đến để trổ tài nấu nướng.
Vệ Hàn nhìn chăm chú vào cửa tủ lạnh, ánh mắt trở nên sâu thẳm như đang nghĩ đến điều gì đó.
“Đi thôi, đi ăn cơm đi, tôi sắp chết đói rồi.” Thiệu Phùng ném một chai đồ uống cho Vệ Hàn, rồi một tay khoác vai hắn kéo lên lầu.
Khi đi đến hành lang, Vệ Hàn đột nhiên quay đầu lại. Hắn thấy Phó Dữ Ngạn vẫn đứng ở đó, mỉm cười vẫy tay với hắn, trông không có gì khác thường.
Không gian chìm vào tĩnh lặng, Vệ Hàn và Thiệu Phùng lên lầu, Phó Dữ Ngạn mở tủ lạnh, lại đem chiếc lọ thuỷ tinh kia ra.
Hơi lạnh từ tủ ùa vào mặt như thể giúp anh tỉnh táo hơn. Suy nghĩ một hồi, cuối cùng anh đặt nó vào góc khuất nhất của ngăn dưới cùng - nơi không ai dễ dàng phát hiện. Cũng giống như những tình cảm sâu kín trong lòng anh, chưa bao giờ dám bộc lộ trước mặt người khác.
Thực ra, trong lòng anh rất rõ, đồ hộp ngày hôm đó không phải là chuẩn bị cho anh. Anh cũng không định tìm hiểu xem nó vốn dĩ là tặng cho ai, vì anh không muốn biết câu trả lời, miễn là cuối cùng nó nằm trong tay anh là đủ rồi.
Sau khi cất kỹ chiếc lọ, Phó Dữ Ngạn mới lên lầu.
Khi cả ba ngồi vào bàn ăn, Vệ Hàn rất im lặng. Hắn từ trước đến nay không thích nói chuyện khi ăn, chỉ cúi đầu chăm chú cắt món ăn, tư thái rất ưu nhã.
Thiệu Phùng thì không ngừng nói chuyện, nói về anh trai của mình, người gần đây đang tham gia một dự án năng lượng mới, và muốn xin Phó Dữ Ngạn một vài lời khuyên.
Đang lúc câu chuyện sôi nổi, điện thoại của Vệ Hàn bỗng vang lên một tin nhắn mới. Hắn không quan tâm, nhưng Thiệu Phùng ngồi bên cạnh lại ngạc nhiên, như thể phát hiện ra một đại lục mới. Cậu ta chăm chú nhìn vào điện thoại của Vệ Hàn.
“Trời ạ, Vệ Hàn, tôi không nhìn lầm chứ." Thiệu Phùng đặt bát đũa sang một bên, khó tin nói: “Chuyện quái gì đây? Cậu đổi hình nền lúc nào thế?”
Phó Dữ Ngạn tò mò hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
“Cậu, cậu nhìn hình nền điện thoại của Vệ Hàn đi!” Thiệu Phùng giơ điện thoại của Vệ Hàn lên, không thể chờ đợi mà chia sẻ phát hiện của mình, như thể lo lắng Phó Dữ Ngạn quên Giản Nghi là ai, cậu giải thích thêm: “Đây là Giản Nghi, bạn gái hiện tại của Vệ Hàn, cậu đã gặp cô ấy rồi.”
Phó Dữ Ngạn rõ ràng cứng người lại, tay cầm dao nĩa bỗng bất động. Khi nhìn bức ảnh, anh có chút ngạc nhiên. Đây là bức ảnh chụp Giản Nghi khi cô đang vui đùa, đầu ngẩng lên, đôi mắt tròn xoe sáng rực, vẻ mặt có chút tức giận nhưng lại vô cùng sinh động và ngây thơ. Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy biểu cảm này của cô.
Thiệu Phùng vẫn tiếp tục chế nhạo: “Không thể tin nổi, lần đầu tiên thấy đại thiếu gia nhà chúng ta làm chuyện này.”
Vệ Hàn vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, nhưng lời nói ra lại không đúng sự thật chút nào.
Hắn đáp: “Cô ấy cứ làm ầm lên, bắt tôi phải đổi.”
Thiệu Phùng bật cười: “Không ngờ nha, hai người ngọt ngào đến thế. Lúc đầu tôi thấy cậu lạnh nhạt với cô ấy, cứ tưởng hai người sẽ chia tay sau một tháng thôi, không ngờ bây giờ đã gần nửa năm rồi.”
Phó Dữ Ngạn vẫn giữ im lặng, không bình luận gì thêm. Thiệu Phùng nghĩ hắn không hứng thú với câu chuyện này cũng chuyển sang nói về một đề tài khác. Nhưng đột nhiên, Phó Dữ Ngạn lên tiếng hỏi: “Cháu và cô gái đó sau này có kế hoạch gì không?”
Lời này hỏi trực tiếp Vệ Hàn, Thiệu Phùng cũng quay sang nhìn hắn.
Này vốn chỉ là một câu đơn giản thế mà Vệ Hàn mất vài giây để phản ứng, vì đây là lần đầu tiên Phó Dữ Ngạn hỏi hắn những chuyện này.
Hắn dừng lại một chút, giọng điệu rất bình thản: “Chưa có kế hoạch gì.”
“Tốt nghiệp xong cháu có tính kết hôn không?”
“Sao có thể?”
Lời này là Thiệu Phùng nói.
Thiệu Phùng vừa cười vừa lắc đầu, đại khái cảm thấy câu này nói ra thật quá mức vô lí, cả người đều có vẻ lơ đãng: “Cậu ơi, Vệ Hàn hiện giờ chỉ mới là năm hai đại học thôi mà, có thể tính toán gì được, chuyện yêu đương trong trường học ấy, lấy đâu ra nghiêm túc, kết hôn chẳng phải chuyện quá viển vông sao?”
Phó Dữ Ngạn hiếm khi thể hiện tư thái của người trưởng bối, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn: “Cậu thấy cô gái đó không giống như là người ham chơi, nghe nói nhà cũng có chút khó khăn, thi đậu vào đại học cũng không dễ dàng gì, nếu cháu vẫn giống như trước, thì không nên làm phiền con gái nhà người ta nữa.”
Đây là khuyên hắn chia tay đây mà. Vệ Hàn nghe xong thì đã hiểu.
Hắn bỏ bát đũa trong tay xuống, nhẹ nhàng lau khóe miệng bằng khăn ăn rồi ngẩng đầu lên: “Cậu có vẻ như rất quan tâm đến bạn gái của cháu.”
Giọng điệu nhẹ nhàng, nhưng ai cũng có thể nhận ra sự sắc bén ẩn chứa trong đó.
Phó Dữ Ngạn không trả lời, không khí lập tức trở nên có chút kỳ lạ, Thiệu Phùng vội vàng lên tiếng hòa giải, cầm ly rượu vang đỏ lên và chạm cốc với Vệ Hàn.
“Cậu đâu phải quan tâm đến bạn gái của cậu, mà là quan tâm đến cậu đấy. Câu này của cậu dễ khiến người khác hiểu lầm đó.”
Vệ Hàn không đáp lại, Thiệu Phùng đành phải tự mình nhấp một ngụm rượu vang đỏ, thật ra chính Thiệu Phùng cũng cảm thấy kỳ lạ, bởi vì cậu trước giờ chẳng bao giờ can thiệp vào chuyện của bọn họ, hôm nay lại nói nhiều như vậy.
Có điều, nghĩ lại thì cũng không có gì lạ. Nghe nói trước đây khi còn học đại học, Phó Dữ Ngạn từng đến dạy ở một khu vực nghèo khó. Tuy chỉ ở đó vài tháng ngắn ngủi, nhưng về sau, hễ đến dịp lễ tết là cậu đều quay lại thăm. Có lẽ khi thấy Giản Nghi, cậu liền liên tưởng đến mấy học trò năm xưa. Hơn nữa, cậu cũng đâu biết rõ chuyện giữa Vệ Hàn và Giản Nghi, chắc là tưởng nhầm Vệ Hàn đang qua loa với người ta. Tất cả chỉ là hiểu lầm thôi.
Bữa tối kết thúc, trên đường về nhà, tài xế của nhà Thiệu Phùng là người lái xe. Vệ Hàn tựa vào ghế sau, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Biết hắn vẫn chưa ngủ, Thiệu Phùng hỏi: “Vậy rốt cuộc cậu với Giản Nghi có nghiêm túc không đấy?”
Vệ Hàn khẽ cười một tiếng, hỏi lại: “Thế nào mới tính là nghiêm túc?”
Vừa mới uống rượu xong, trong mắt hắn vẫn còn lờ đờ hơi men, nửa tỉnh nửa say, nét mặt vừa phong lưu vừa có chút đa tình.
Thiệu Phùng hỏi xong thì lại bị kẹt lời. Vì đến chính cậu ta cũng chẳng nghĩ ra được một đáp án cụ thể nào. Chuyện yêu đương thời đại học vốn là vậy - hợp thì ở bên nhau, không hợp thì chia tay. Tuy trong mắt cậu ta, quả thật Giản Nghi đã bỏ ra nhiều hơn trong mối quan hệ này, còn Vệ Hàn lại giống như chẳng mấy bận tâm, thích thì gọi đến, không thích thì đuổi đi.
“Nhưng mà có một điều trong lời của cậu cậu lúc nãy, tôi thật sự rất đồng tình, Giản Nghi đúng là khác bọn mình. Tính cách cô ấy đơn thuần, lại rất tốt với cậu. Tôi thấy cô ấy thích cậu đến thế, lỡ sau này cậu muốn chia tay, mà cô ấy lại nhất quyết không chịu buông, cậu có từng nghĩ đến chuyện đó chưa?”
Vệ Hàn vốn đang nhắm mắt nghỉ, nghe câu đó xong thì bất ngờ mở mắt ra, quay sang nhìn Thiệu Phùng.
Hắn bắt được trọng điểm: “Cậu thấy... cô ấy thật sự thích tôi đến vậy sao?”
“Người sáng suốt nhìn cái là biết ngay mà?” Thiệu Phùng nói với vẻ hời hợt.
Khóe môi Vệ Hàn hơi cong lên. Màn hình điện thoại sáng lên, hắn liếc qua là thấy ngay biểu cảm giận dỗi của Giản Nghi trong ảnh, tâm trạng bỗng tốt lên không ít.
“Dễ thương không?” Vệ Hàn nhìn ảnh, bất chợt hỏi.
“Hả?”
Thiệu Phùng mất mấy giây mới phản ứng kịp, rồi mới nhận ra Vệ Hàn đang hỏi về tấm ảnh Giản Nghi vừa chụp.
Cậu ta gật đầu: “Dễ thương.”
Vệ Hàn hài lòng nhếch môi cười: “Thế mà cô ấy còn chê tớ chụp không đẹp đấy.”
Trên mặt Vệ Hàn lúc này là biểu cảm dịu dàng, cả người thoạt nhìn như thể đang chìm đắm trong tình yêu. Thiệu Phùng nhìn thấy mà hơi sững người. Ánh mắt lại liếc sang màn hình WeChat của Vệ Hàn, chỉ thấy hắn đang tìm đến bức ảnh hoạt hình cô gái cầm ô mà trước đó Giản Nghi từng đặt làm ảnh đại diện - cậu ta lập tức nhận ra đó là cô ấy.
Vệ Hàn nhắn cho cô một dòng: [Sáng mai đến chỗ này.]
Năm phút trôi qua, Giản Nghi vẫn chưa trả lời. Thiệu Phùng tò mò hỏi: “Vậy rốt cuộc cậu với Giản Nghi là bắt đầu từ lúc nào thế?”
Giờ nghĩ lại, ngay cả Thiệu Phùng cũng không rõ hai người họ bắt đầu bên nhau từ khi nào. Dù sao Giản Nghi ngay từ cái nhìn đầu tiên đã không phải kiểu con gái mà Vệ Hàn trước đây thường để mắt tới.
Nghe vậy, Vệ Hàn đặt úp điện thoại xuống, tâm trạng đang vui vẻ bỗng chốc tiêu tan sạch sẽ. Hắn châm một điếu thuốc, tay phải tựa lên mép cửa sổ xe, khói thuốc theo gió bay ra ngoài, giọng nói cũng trở nên có chút mơ hồ: “Đừng hỏi. Tốt nhất là đừng hỏi.”
Xe dừng lại trước khu chung cư của Vệ Hàn. Mở khóa bằng mã số, hắn đi thẳng lên tầng hai. Dì Trương đang dọn dẹp trong bếp, nhìn thấy hắn thì sững sờ: “Ái chà, Tiểu Hàn hôm nay sao lại về sớm thế? Không phải nói tối nay ăn cơm ở nhà cũ sao? Vậy để dì ra chợ mua ít đồ ăn.”
Vừa nói, dì Trương đã tháo tạp dề, chuẩn bị ra ngoài.
“Không cần đâu, con chỉ về lấy vài thứ thôi."
Vốn hiếm khi bước vào bếp, Vệ Hàn mở tủ lạnh ra, lục lọi từ trên xuống dưới một lượt, nhưng cuối cùng vẫn chẳng tìm thấy thứ mình cần.