Giản Nghi không hiểu chuyện gì đang xảy ra, tròng mắt xoay chuyển: “Hả?”
Vệ Hàn nhíu mày: “Cậu đi tay không tới?”
Hắn nhìn quanh một vòng, bạn gái của Thiệu Phùng đang cầm một chai nước khoáng và một lon nước ngọt trong tay, quay sang hỏi bạn trai muốn uống loại nào.
Giản Nghi đâu phải ngốc, lập tức hiểu ra ý của Vệ Hàn.
Cô nhỏ giọng biện bạch: “Cậu cũng không nói với tôi trước, làm sao tôi biết phải chuẩn bị cái gì.”
Vệ Hàn vốn đang bực mình, nhưng nhớ đến trước đó Giản Nghi từng nói cô chưa từng yêu ai, chắc là không hiểu mấy chuyện vòng vo giữa các cặp đôi, nghĩ đến đây, tâm trạng hắn cũng dịu xuống một chút.
Giản Nghi thấy hắn không nói gì, tưởng hắn vẫn đang giận, vội vàng nói: “Vậy... tôi đi mua ngay bây giờ, đợi một chút nhé.”
Vừa xoay người định đi, Vệ Hàn liền kéo tay cô lại, đổi sang vẻ nghiêm túc: “Thôi, khỏi cần. Tôi có chuyện muốn hỏi cậu.”
Giản Nghi lập tức gật đầu: “Cậu hỏi đi.”
Vệ Hàn buông tay cô ra, giọng hơi mang chút ngượng ngùng.
“Hôm qua... là sinh nhật cậu à?”
Chỉ nghe câu đó, Giản Nghi liền hiểu chuyện gì đang diễn ra, nhưng không ngờ Vệ Hàn biết nhanh đến vậy. Theo lý mà nói, hắn không có WeChat của Mạnh Nhã Lâm, sao biết được?
Thấy ánh mắt Giản Nghi bắt đầu né tránh, Vệ Hàn liền nhìn ra sự chột dạ rất rõ ràng.
“Câu hỏi này khó trả lời đến thế hả?”
Giản Nghi khẽ gật đầu, thừa nhận: “Ừm, hôm qua là sinh nhật tôi.”
“Vậy... cái bánh kem đó, ai tặng cho cậu?”
Giản Nghi không ngờ Vệ Hàn sẽ hỏi đến chuyện này, ngẩn người mấy giây rồi mới đáp: “Là... một người bạn.”
Giọng của Vệ Hàn trầm xuống: “Là nam à?”
Giản Nghi đành phải nói dối: “Ừm, là đồng hương của tôi.”
Khóe môi Vệ Hàn khẽ nhếch lên, rõ ràng hắn nghe ra được Giản Nghi không muốn nói thật.
Cô vốn không giỏi nói dối, vừa mở miệng là ánh mắt đã lảng tránh khắp nơi.
“Tôi chưa từng nghe cậu nói có đồng hương nào đủ tiền đặt riêng loại bánh đó đâu.”
Giản Nghi nhất thời đờ người ra.
“Cái đó... thật sự đắt lắm à?” Cô không có khái niệm gì về mấy chuyện này, lại nhớ đến lời Mạnh Nhã Lâm nói tối qua, liền dè dặt hỏi: “Vậy cậu nói xem, khoảng bao nhiêu tiền?”
Nhìn dáng vẻ căng thẳng kia của cô, Vệ Hàn càng không muốn nói.
Hắn đổi chủ đề, hỏi: “Có người đang theo đuổi cậu à?”
Giản Nghi bị câu hỏi kia dọa sợ, lập tức phủ nhận: “Không có đâu! Sao lại có thể chứ...”
Nhìn biểu hiện của cô, không giống đang nói dối.
Sắc mặt Vệ Hàn dịu đi, cúi đầu buộc lại dây giày.
“Sinh nhật lần sau, nhớ nói cho tôi biết trước.”
Lần sau?
Giản Nghi nghĩ thầm, sinh nhật chẳng phải mỗi năm một lần sao? “Lần sau” không phải là sang năm à? Chẳng lẽ... mối quan hệ giữa họ sẽ tiếp tục đến sang năm sao?
Cô còn đang mông lung suy nghĩ thì nghe Vệ Hàn hỏi tiếp: “Cậu muốn quà gì?”
Biết hắn là muốn bù đắp, Giản Nghi vội xua tay: “Không cần đâu, đã qua rồi mà.”
Cô không muốn nhận quà từ Vệ Hàn. Không rõ vì sao, cô không muốn hắn cho mình bất cứ thứ gì - ngoại trừ tiền.
Thái độ của cô rất kiên quyết nên Vệ Hàn cũng không tiếp tục dây dưa về chuyện này. Ngược lại, hắn hỏi: “Tôi đói rồi, cậu có gì ăn không?”
Giản Nghi chợt nhớ ra hình như trong ba lô còn có một hộp cơm sáng nay cô mua từ căn tin. Cô mở ba lô ra tìm, nhưng động tác đó lại khiến ánh mắt của Vệ Hàn dừng lại vài giây.
“Cái gì đây?”
Hắn cau mày, chỉ vào que kẹo mèo cầu tài được buộc dây “Happy Birthday” đang lộ ra trong cặp.
Giản Nghi lập tức đóng cặp lại, không cho hắn nhìn tiếp.
Thấy dáng vẻ đề phòng của cô, Vệ Hàn càng cảm thấy buồn cười, đưa tay ra: “Đưa tôi xem.”
“Cái này không được.” Giản Nghi lắc đầu như trống bỏi, ngữ khí vô cùng kiên định. Cô nhét hộp cơm vào tay hắn: “Cậu ăn cái này đi, chẳng phải đói bụng sao?”
Vệ Hàn mím môi, từng chữ từng chữ chậm rãi nói: “Giờ tôi chỉ muốn ăn đồ ngọt.”
“Vậy để tôi đi mua cho cậu.”
Cô vừa xoay người định đi thì phía sau liền vang lên tiếng cười khẽ của Vệ Hàn, mang theo giọng điệu trào phúng rõ rệt: “Lại là cái người đồng hương kia mua cho cậu à? Bảo bối thế cơ mà.”
Giọng điệu của Vệ Hàn chẳng khác gì đang mỉa mai. Giản Nghi không hiểu vì sao hắn lại cứ bám lấy chuyện này không buông.
Cô còn chưa nghĩ ra nên nói dối thế nào, chỉ im lặng vài giây ngắn ngủi thì Vệ Hàn đã mất kiên nhẫn.
Hắn lạnh mặt, nói thẳng với cô: “Thôi, cậu lượn đi.”
“...”
Người này thật là khó tính.
Giản Nghi thầm nghĩ, không biết hắn có đối xử với bạn gái cũ của mình như vậy không, cũng không biết người nào lại chịu đựng được cái tính cách tệ hại này của hắn.
Ban đầu cô thật sự định bỏ đi, nhưng lại nhìn thời gian.
Cô đến lúc 12:05, mà giờ mới 12:42. Vẫn còn thiếu 23 phút mới đủ 1 tiếng - phải ở lại ít nhất một giờ thì mới được tính là “điểm chuyên cần” hợp lệ.
Vì vậy, cô quay sang nói với Vệ Hàn: “Vậy tôi xem cậu chơi bóng tiếp nhé?”
Vệ Hàn ngước mắt nhìn: “Cậu muốn xem?”
Cô gật đầu rất nhanh: “Ừm ừm!”
Vệ Hàn sắc mặt tuy đã dịu đi đôi phần, nhưng ánh mắt vẫn âm trầm khó hiểu liếc nhìn cô một cái, rồi bước đến vị trí trung tâm khán đài, vẫy tay ra hiệu bảo cô lại gần.
Cô đeo ba lô, ngoan ngoãn đi theo.
Vừa mới đứng yên liền nghe Vệ Hàn nói: “Vị trí này nhìn rõ hơn.”
Giản Nghi khẽ “À” một tiếng.
Thật ra, có nhìn rõ hay không, với cô cũng chẳng quan trọng.
Nhưng câu này cô không dám nói ra miệng.
Còn đang ngẩn người, Vệ Hàn lại nói: “Tôi đi đây.”
Giản Nghi không biết nên nói gì, thuận miệng đáp: “Cố lên nhé!”
Khi xoay người đi, khóe miệng Vệ Hàn khẽ nhếch lên một nụ cười khó nhận ra.
Trở lại sân, lần này Vệ Hàn lại nghiêm túc hơn hẳn khi nãy, phong cách chơi bóng cũng thay đổi. Hắn liên tục cướp bóng, tấn công, khí thế bừng bừng. Giản Nghi rõ ràng cảm nhận được tiếng hò reo xung quanh mỗi lúc một lớn hơn, còn bản thân thì dần mất tập trung. Màn hình điện thoại sáng lên không biết bao nhiêu lần. Cô tính toán đợi thêm chút nữa, đủ một tiếng thì sẽ rời đi.
Nói cho cùng, chuyện này cũng không thể trách ai, chỉ có thể trách cô tự đào hố cho mình nhảy vào. Bởi vì cái khái niệm “điểm chuyên cần” là do cô đề ra. Ban đầu, cô tràn đầy cảm kích với Vệ Hàn, cảm thấy người này tuy khó gần nhưng lòng dạ vẫn tốt. Hơn nữa từ nhỏ cô đã được dạy rằng không thể “không làm mà hưởng”, nên đề xuất áp dụng hình thức như người đi làm thật sự - tính giờ công tác bên ngoài để được trả công.
Cô vẫn nhớ lúc đó, sau khi Vệ Hàn nhận được bảng tính lương mà cô tự làm đã không nhịn được mà bật cười, liếc nhìn cô vài lần rồi gật đầu nói: “Được, có đầu óc đấy, vậy cứ làm vậy đi.”
Giản Nghi cảm thấy đầu óc mình khi ấy chắc chắn là bị úng nước.
Cô ngồi nghịch điện thoại một lúc, nghe thấy trong sân vang lên tiếng nói chuyện ồn ào, chắc là trận đấu kết thúc rồi. Giản Nghi định chào hỏi qua loa rồi nhanh chóng rút lui.
Chưa kịp đứng dậy, thì Vệ Hàn đã đi về phía cô.
Chỉ một lúc mà hắn đã thay xong đồ thể thao. Trên người mặc chiếc hoodie đen liền mũ, bên dưới là quần jeans bạc màu, ăn mặc đơn giản nhưng khuôn mặt kia lại khiến cả bộ đồ trở nên thời thượng, như hoàn thiện mảnh ghép cuối cùng cho một tổng thể thu hút.
Từ rất lâu trước đây, đại khái là ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Vệ Hàn, Giản Nghi đã biết hắn có ngoại hình đẹp đến mức nào. Gương mặt đó rõ ràng là kiệt tác thiên vị của Thượng Đế. Nếu thẩm mỹ con người có thể tạo thành một khuôn mẫu lý tưởng, thì hẳn sẽ là một gương mặt như của hắn - hoàn mỹ đến từng đường nét. Dù hiện tại cô không còn chút hảo cảm nào với hắn, cô cũng không thể phủ nhận điều đó.
Vệ Hàn chạy tới trước mặt cô, khiến Giản Nghi vội vã rũ bỏ những suy nghĩ kỳ quặc vừa mới nảy ra trong đầu.
“Vừa nãy tôi chơi thế nào?” Vệ Hàn hỏi.
“Rất hay, rất hay.” Cô lập tức đáp, sợ rằng khen quá lố sẽ bị nghi ngờ, nên vội thêm thắt vài chi tiết cho đáng tin hơn, “Pha bóng cuối cùng quả thật thần sầu quỷ khốc, xuất sắc tuyệt vời! Cậu mà không đi thi đấu cấp thành phố thì đúng là đáng tiếc!”
Vệ Hàn cười khẩy: “Vậy sao cậu còn mải chơi điện thoại?”
Giản Nghi mặt không biến sắc: “Tôi chỉ cầm lên có hai lần thôi, là định chụp ảnh cho cậu mà.”
“Thế ảnh đâu?”
Vệ Hàn cúi đầu nhìn cô, chăm chú tới mức khiến má cô hơi nóng lên.
May mắn là cô vừa rồi quả thực có giơ máy chụp lấy một tấm, phòng hờ bất trắc. Không ngờ lại dùng tới thật.
Trong ảnh là dáng vẻ hắn lúc đang chơi bóng, giữa trán là sợi dây buộc tóc đen trắng đan xen. Rõ ràng là gam màu trầm ổn, nhưng đặt lên người hắn lại toát ra vẻ ngông nghênh đầy kiêu ngạo.
Giản Nghi âm thầm quan sát biểu cảm của Vệ Hàn, hình như hắn khá hài lòng.
Cô đắc ý nói: “Đẹp nhỉ? Cậu xem, tôi chụp rất có tâm mà, chụp mười mấy tấm cuối cùng chỉ giữ lại đúng một tấm này.”
Vệ Hàn dường như thật sự tin lời cô. Giản Nghi nghĩ, miễn là hắn vui thì tốt rồi - chỉ cần hắn vui, thì sẽ không trừ tiền cô.
Không ngờ giây sau, Vệ Hàn vươn tay về phía cô, ý bảo đưa điện thoại.
Cô hơi do dự nhưng vẫn đưa qua. Sau đó tận mắt thấy Vệ Hàn đem bức ảnh kia đặt làm hình nền màn hình khóa của cô.
Giản Nghi nghẹn lời.
Cô nhíu mày thành chữ Xuyên 川, muốn nói lại thôi.
Vệ Hàn liếc nhìn: “Hửm?”
Giản Nghi lấy lại điện thoại, nhìn thấy hình nền mới, càng nhìn càng thấy kỳ cục.
“Không phải... cái này... không ổn lắm đâu...”
Vệ Hàn nhún vai: “Có gì mà không ổn? Chẳng phải chúng ta là người yêu sao?”
Từ “người yêu” được Vệ Hàn nhấn mạnh, nụ cười trên môi hắn mang theo vài phần châm chọc.
Hắn nghĩ, lần này cái “đồng hương” kia nên biết cô đã có bạn trai rồi, để khỏi gửi mấy món quà kỳ cục nữa.
Giản Nghi cố gắng lý lẽ: “Nói như vậy thì, cậu cũng nên dùng ảnh tôi chứ? Sao chỉ có mình tôi phải dùng ảnh cậu? Như vậy không công bằng.”