Chương 3

Phó Dữ Ngạn cười rồi nói: “Để em chê cười rồi, nhưng thật ra anh không hay nấu ăn, cũng chẳng có tài nấu nướng gì. Dì giúp việc nhà anh vừa nghỉ rồi, bếp cũng chẳng dùng đến mấy.”

Giản Nghi nghĩ việc này đơn giản, lập tức hướng dẫn anh: “Cái này dễ lắm, chỉ cần cắt thành miếng vừa phải rồi xào, hoặc là làm cơm chưng thịt lạp xưởng đều được, nhưng đừng cho nước nhiều quá. À, còn có thể cho chút rau xanh lên trên. Em thường thêm một quả trứng gà vào nữa, rồi nấu một chút...”

Cô giải thích cặn kẽ từng bước, còn nói rõ lượng nước và rau xanh phải dùng như thế nào.

Nhưng Phó Dữ Ngạn lại làm bộ như không hiểu: “Thật ra, có vẻ hơi khó với anh.”

Giản Nghi không nghĩ ngợi gì thêm: “Vậy cuối tuần hoặc khi nào anh rảnh, em có thể qua dạy anh.”

Phó Dữ Ngạn che miệng ho nhẹ một tiếng, rồi cười: “Vậy làm phiền cô giáo Giản rồi.”

Mấy chữ cô giáo Giản khiến Giản Nghi cảm thấy tim mình rung động, tai bỗng nhiên đỏ lên. Cô không tự chủ lui lại một bước, kéo dãn khoảng cách giữa hai người.

Thấy đã muộn, Giản Nghi đang định rời đi thì Phó Dữ Ngạn nhìn đồng hồ rồi cười: “Chờ một chút, còn một phút cuối cùng thôi.”

Giản Nghi chưa kịp phản ứng, Phó Dữ Ngạn đã bước về phía chiếc xe của mình. Cô chỉ có thể nhìn thấy bóng anh từ góc độ của mình khi anh mở cửa xe.

Nhưng ngay lúc Phó Dữ Ngạn quay lại, Giản Nghi hoàn toàn sững sờ.

Trong bóng tối đêm khuya, Phó Dữ Ngạn cầm trên tay một chiếc bánh sinh nhật, vừa hát chúc mừng sinh nhật vừa đi về phía cô. Ánh nến sáng lên trong đêm, như là ánh trăng ấm áp chiếu rọi trên gương mặt anh.

Anh cất giọng khàn khàn, dịu dàng nói: “Giản Nghi, chúc mừng sinh nhật hai mươi tuổi của em.”

Giản Nghi không thể diễn tả được tâm trạng của mình lúc này, cảm giác như trái tim cô đang bị thiêu đốt trong đêm đông, nóng rực đến mức khiến người ta muốn rơi lệ vì xúc động.

Hốc mắt nhanh chóng ửng đỏ, may mắn là trời đã tối, cảm xúc có thể dễ dàng giấu kín.

"Chắc là vừa rồi Vệ Hàn đã chúc mừng em rồi, nhưng anh nghĩ cũng chẳng sao." Phó Dữ Ngạn dừng lại một chút, cười nói: "Ít nhất, em vẫn có thể ước một điều ước."

Nghe thấy tên Vệ Hàn, Giản Nghi ngập ngừng một chút, sắc mặt có chút tránh né, nhưng không giải thích gì cả.

"Ước đi." Phó Dữ Ngạn nhân lúc này lại đùa giỡn: "Anh sẵn sàng giúp em."

Vào giây cuối cùng của ngày sinh nhật cô, Giản Nghi cuối cùng cũng ước xong và thổi tắt nến.

Trên chiếc ghế dài ngoài sân trường, Giản Nghi cắt một miếng bánh kem cho Phó Dữ Ngạn, nhưng anh không vội ăn mà chỉ để nó sang một bên.

"Thật ra, anh cũng có một món quà cho em." Anh nói.

"Dạ?" Giản Nghi quay đầu nhìn anh.

Phó Dữ Ngạn lấy từ trong túi ra một cây kẹo que, giống như một đứa trẻ, đưa cho cô.

Đó là một cây kẹo que hình con mèo cầu tài, được trang trí bằng một sợi dây tinh xảo.

Rất lâu trước đó, anh từng hỏi cô có ước nguyện gì không, và cô khi ấy đã nói: "Em chỉ muốn kiếm thật nhiều tiền."

Phó Dữ Ngạn nhớ lại chuyện đó, khóe miệng nở một nụ cười.

"Chúc cô giáo Giản sớm biến ước mơ thành hiện thực."

Cây kẹo que dễ thương nằm trong lòng bàn tay to lớn của anh càng khiến nó trông thật nhỏ bé. Giản Nghi nhận lấy, nhìn một lúc rồi không nỡ ăn, cuối cùng bỏ vào túi.

"Vậy em về trước nhé."

“Anh đưa em về.”

Phó Dữ Ngạn kiên quyết muốn đưa Giản Nghi về đến ký túc xá.

Dọc đường đi, không gian yên tĩnh đến lạ, khi gần đến ký túc xá, Giản Nghi bỗng nhớ ra một chuyện vui, muốn chia sẻ với anh.

“Mấy ngày trước, Tâm Nguyệt nhắn tin cho em, nói em ấy đứng đầu trong kỳ thi tháng, điểm tiếng Anh đạt 132 điểm, thầy Hứa còn khen ngợi em ấy nữa.”

“Thật vậy sao?” Phó Dữ Ngạn cười khẽ, hình như anh cũng vui lây cho cô: “Vừa nãy anh có gọi điện cho hiệu trưởng Lý, ông ấy tính sẽ đưa học sinh đi Giang Thành vào tháng sau, có thể cũng sẽ đến tham quan Giang Đại.”

“Thật sao!” Giản Nghi ngừng bước, ngỡ ngàng nhìn anh.

Đây là tin tốt nhất mà cô nghe được trong năm nay.

Tâm Nguyệt từ lâu đã muốn đến Giang Thành tham quan, nhưng Giang Thành quá xa, chỉ riêng tiền xe đi thôi cũng đã tốn không ít, huống hồ đến đó rồi, cô ấy cũng không biết sẽ ở đâu.

“Tuần sau chắc sẽ có thông báo.” Phó Dữ Ngạn nhìn xa xăm: “Hy vọng bọn trẻ khi được nhìn thấy thế giới bên ngoài, sẽ có thêm động lực học tập, thi đỗ vào đại học tốt. Nghe hiệu trưởng Lý nói, tháng trước thầy có hỏi bọn trẻ sau này muốn thi vào trường nào, thì nửa số học sinh nói đều là muốn vào Giang Đại.”

Giản Nghi nghẹn ngào trong lòng, ở quê cô, nhiều cô gái cả đời không có cơ hội hoàn thành cấp 3, cũng chẳng có cơ hội đến thành phố lớn. Phần lớn người ở đó đều bỏ học từ sớm, làm công ở các nhà máy gần làng, làm việc trên dây chuyền sản xuất, đến khi đủ tuổi thì bị thúc giục lấy chồng, sinh con. Nhưng giờ đây, ít nhất các cô gái ở đó đã có thể tạm thời thoát khỏi vòng lặp của số phận.

Nghĩ vậy, giọng cô cũng nghẹn ngào: “Cảm ơn anh, nếu bọn trẻ biết tin này, chắc chắn sẽ rất vui mừng.”

“Cảm ơn á, em nói nhiều như vậy nhưng thực ra anh có làm gì đâu.” Phó Dữ Ngạn xoa đầu cô, đúng lúc đến trước ký túc xá, anh nhắc nhở: “Vào đi, khuya rồi, nghỉ ngơi sớm một chút.”

Gần 12 giờ rưỡi, Giản Nghi mang theo phần bánh kem lên lầu, khi đến trước cửa phòng ngủ ở tầng 3, cô dừng lại, nhìn xuống dưới sân, thấy không còn ai.

Ký túc xá vẫn còn sáng đèn, Giản Nghi đẩy cửa vào.

Vì có bài tập chuyên ngành cần nộp vào thứ Hai, mọi người đều chưa ngủ, đang thức đêm làm PPT.

Khi Giản Nghi bước vào, A Sở từ trước máy tính quay lại nhìn, chào cô.

“Giản Nghi, hôm nay sao về muộn vậy? Tớ vừa định gửi tin nhắn hỏi cậu có muốn để cửa cho không...” Nói đến một nửa, A Sở bỗng nhìn thấy bánh kem trong tay cô, lập tức hiểu ra: “À, không trách được, hôm nay là sinh nhật cậu à, sao không nói sớm? Nếu biết sớm, cả ký túc xá sẽ cùng nhau chúc mừng cậu rồi."

“Thật ra, tớ cũng quên mất.” Giản Nghi ngượng ngùng cười, rồi mời A Sở và hai bạn cùng phòng khác đến ăn bánh kem.

Nghe có đồ ăn, Chu Đình Tuyết lập tức chạy đến, chân đi dép lê.

“Oa, tối nay tớ cực kỳ thèm đồ ngọt, yêu cậu chết mất.”

Mạnh Nhã Lâm nhìn thấy, lập tức đè tay Chu Đình Tuyết lại: “Chờ chút, để mình chụp ảnh cái đã, chụp xong rồi ăn.”

Chu Đình Tuyết rõ ràng không vui, nhưng cũng chỉ có thể ngoan ngoãn đứng bên cạnh nhìn.

Một lúc sau, Mạnh Nhã Lâm đã đưa điện thoại đến trước mặt Giản Nghi, đắc ý khoe: “Cậu xem này, tớ chụp cho cậu đẹp chưa kìa!”

“Hứ, chẳng phải vì bản thân Giản Nghi vốn đã xinh đẹp sẵn rồi sao.”

Hai người cứ thế đấu khẩu qua lại một cách vui vẻ, mãi đến khi ăn xong bánh kem, Giản Nghi mang đồ ngủ vào phòng tắm, vẫn còn nghe thấy các cô bạn nói chuyện bên ngoài.

“Này, lão Mạnh, cậu nói cái bánh kem này là ai mua vậy?”

“Câu đó mà cũng hỏi, hôm nay là sinh nhật Giản Nghi, không phải rõ ràng là ai mua rồi sao?”

“Ai thế? Vệ Hàn hả?”

“Chắc chắn rồi, cái loại bánh kem có bảng tên đặt riêng thế này không rẻ đâu, sinh nhật em tớ, ba mẹ tớ còn chẳng nỡ mua cho ấy chứ. Cậu đừng tưởng Vệ Hàn ngày thường tỏ ra lạnh nhạt với Giản Nghi, thật ra cũng không hời hợt như mình nghĩ đâu.”

“Thật ghen tị với Giản Nghi ghê, xinh đẹp đúng là lợi thế mà.”

“Cậu còn nhớ Dụ Tiệp trường bên cạnh không, trước đây Vệ Hàn quen với cô ta, còn khoa trương hơn cơ...”

Có lẽ là nhận ra Giản Nghi vẫn đang tắm trong phòng, giọng các cô bạn càng lúc càng nhỏ dần. Trong phòng tắm, tiếng nước chảy ào ào, nên mấy câu sau Giản Nghi không nghe rõ nữa.

Cô vốn định sau khi tắm xong sẽ giải thích với các bạn rằng chiếc bánh kem này không phải do Vệ Hàn tặng. Nhưng lúc cô bước ra khỏi phòng tắm, đèn trong phòng đã được tắt bớt, Chu Đình Tuyết đã leo lên giường đi ngủ, cả ký túc xá im lìm, chỉ còn tiếng lách cách gõ bàn phím của A Sở đang làm bài tập.

Thôi, cũng chẳng cần phải giải thích nữa.

Thật ra có giải thích hay không cũng chẳng thay đổi được gì.

Chỉ là, trước khi ngủ, Giản Nghi vô tình lướt mạng xã hội, sắc mặt cô đột nhiên trở nên nghiêm trọng.

Thì ra ngay trước lúc cô ra khỏi phòng tắm, Mạnh Nhã Lâm đã đăng một dòng trạng thái.

---

["Chúc mừng Giản Nghi có phúc, cuối cùng cũng được ăn bánh kem Black.S rồi. Hôm nay lại là một ngày khiến hội bạn cùng phòng thần tiên cảm động đến rơi lệ [tim][tim]"]

Một giờ sáng, vũ trường vẫn chưa tan, trong phòng ghế lô, Thiệu Phùng đang lẩm nhẩm đọc dòng trạng thái bạn bè của Mạnh Nhã Lâm, rồi quay sang nhìn Vệ Hàn đang có hơi men, đưa điện thoại qua: “Hóa ra hôm nay là sinh nhật của Giản Nghi à, sao cậu không nói gì thế? Nếu biết sớm, tôi đã chuẩn bị quà cho cậu ấy rồi.”

Vệ Hàn vốn đã có chút say, nhưng vừa nghe đến câu này, men rượu thoáng chốc bay sạch, đôi mắt đào hoa mơ màng của hắn chợt trở nên tỉnh táo.

Thiệu Phùng vẫn đang nói tiếp, chẳng để ý gì: “À, tôi hiểu rồi. Có phải cậu sợ cậu ấy thấy không được tự nhiên nên mới âm thầm đặt bánh kem cho cậu ấy mang về ký túc xá chia cho bạn cùng phòng ăn không? Không ngờ đấy Vệ Hàn, cậu đối xử với Giản Nghi cũng không tệ nhỉ.”

Thiệu Phùng chỉ thuận miệng suy đoán, hoàn toàn không để ý tới sắc mặt của Vệ Hàn đang ngày càng tối lại.

Vệ Hàn giật lấy điện thoại của Thiệu Phùng, trên màn hình đúng là dòng trạng thái do bạn cùng phòng của Giản Nghi đăng.

Hắn bấm vào xem ảnh bánh kem, đừng nói là hắn đặt, đến cả việc hôm nay là sinh nhật của cô, hắn cũng hoàn toàn không hề hay biết.

Cô chưa bao giờ nói cho hắn biết những chuyện như vậy.

Vệ Hàn trả điện thoại lại cho Thiệu Phùng, trong đầu hiện lên cảnh Giản Nghi vội vã rời đi khi nãy.

Thì ra lúc đó... là cô vội về để gặp người tặng bánh kem cho mình?

Hắn cau mày, đưa tay xoa nhẹ huyệt thái dương.

Thiệu Phùng vẫn còn hóng chuyện: “Bị tôi đoán trúng rồi đúng không?”

Vệ Hàn không trả lời, đứng dậy khỏi ghế sofa, với tay lấy một điếu thuốc từ hộp trên bàn, ngậm vào miệng rồi châm lửa.

Một lúc lâu sau, hắn mới mở miệng, giọng nói đầy vẻ khinh thường: “Không phải tôi tặng. Chỉ có những kẻ không có mắt thẩm mỹ mới đi tặng loại bánh kem như thế.”

----

Sáng chủ nhật, Giản Nghi đến thư viện để học.

Gần đây cô kiêm quá nhiều việc, thời gian học tập giảm đi rõ rệt. Lo lắng rằng kỳ thi cuối kỳ sẽ không đạt kết quả tốt, không giành được học bổng, cô đã đặt báo thức từ 6 giờ rưỡi sáng để dậy sớm.

Khi học, Giản Nghi luôn rất nghiêm túc. Mãi đến gần trưa, cô mới thu máy tính vào balo, chuẩn bị đi căn-tin ăn trưa.

Vừa bước ra khỏi cổng lớn thư viện, điện thoại liền vang lên.

Là tin nhắn từ Vệ Hàn: [Đến đây]

Kèm theo một bức ảnh, nhìn qua thì là sân bóng rổ trong trường.

Tên này đúng là không biết mệt, nhìn bài đăng của Thiệu Phùng thì tối qua đến hai giờ sáng còn tiệc tùng, thế mà sáng sớm đã ra sân chơi bóng rổ rồi. Sức lực dồi dào thế này không thi lên cao học thì đúng là lãng phí.

Vừa bước vào sân bóng, từ xa đã nghe thấy tiếng reo hò vang lên. Vệ Hàn vừa ném vào một cú ba điểm.

Giản Nghi đứng bên sân quan sát vài phút, nhưng không mấy hứng thú, xem một lúc cũng thấy mệt mỏi. May mà chẳng bao lâu sau, bọn họ vào giờ nghỉ giữa trận.

Sợ Vệ Hàn không nhìn thấy mình, cô còn cố tình nhón chân vẫy tay.

Vệ Hàn quay đầu lại thấy cô, khóe môi hơi cong lên, rồi tiến về phía cô.

Khi Vệ Hàn đến gần, Giản Nghi còn cố ý nhìn kỹ, người này thức khuya như vậy mà chẳng có chút quầng thâm nào dưới mắt, sao lại có thể như thế chứ.

Cô còn đang nghĩ ngợi miên man thì Vệ Hàn đã vươn tay về phía cô.