Thực ra trước khi đến đây, Giản Nghi đã bỏ không ít công tra cứu, cũng lên mạng xem rất nhiều video đánh giá, so sánh nhưng cuối cùng vẫn không đưa ra được quyết định, vì vậy mới muốn đến cửa hàng xem tận mắt.
Cô thử máy ngay trong cửa hàng, trong lúc đang do dự không quyết được mới sực nhớ ra bên cạnh còn có người.
Cô khẽ chọc chọc vai Vệ Hàn: “Vệ Hàn, cậu thấy hai cái này cái nào tốt hơn?”
Không ngờ Giản Nghi lại chủ động hỏi ý kiến, Vệ Hàn bất giác nảy sinh cảm giác được cần đến.
Hiển nhiên hắn rất rành về các dòng máy. Chỉ nhìn sơ qua thông số, từ bộ xử lý, chip, camera... hắn liền có thể phân tích cặn kẽ cho cô, cuối cùng kết luận: “Cái bên trái.”
Phân tích chuyên nghiệp đến vậy rồi, Giản Nghi không chút nghi ngờ mà chọn theo.
Nhưng ngay trước lúc đi thanh toán, cô lại lo lắng: “Mua điện thoại đắt như vậy... lỡ bị trộm thì sao?”
“Thì lại mua cái nữa.”
“...”
Đúng là hỏi thừa.
Mua xong điện thoại, Giản Nghi lại rẽ sang siêu thị đối diện. Thứ ba là ngày ưu đãi cho hội viên, nhiều mặt hàng giảm giá. Cô muốn mua ít thực phẩm chức năng để sau này cho em gái mang về.
Mua xong, cô lại dạo loanh quanh khu thực phẩm và rau củ tươi. Vệ Hàn chẳng hề kêu ca, cứ lặng lẽ đi bên cạnh, còn giúp cô đẩy xe hàng. Cảnh tượng này, đúng là trông chẳng khác gì một cặp đôi bình thường.
Cô đi phía sau, nhìn bóng lưng hắn, trong lòng thoáng ngẩn ngơ.
Giữa lúc đó, Vệ Hàn nhận được một cuộc gọi. Trong siêu thị quá ồn, Giản Nghi ra hiệu để hắn ra ngoài nghe.
Khi cô mua đủ đồ và đi ra cửa, vẫn chưa thấy Vệ Hàn quay lại.
Cô xách một túi lớn nặng trĩu, lòng bàn tay bị quai túi siết đỏ cả lên. Đang định đổi sang tay phải cầm thì Vệ Hàn từ cạnh cửa bước tới, tự nhiên đón lấy túi đồ trong tay cô.
“Cậu nghe điện thoại xong rồi...”
Lời còn chưa dứt, Vệ Hàn bất ngờ thuận thế nắm lấy tay cô.
Mười ngón đan chặt, khớp tay giao nhau.
Đầu óc Giản Nghi trống rỗng.
Cô khó tin nhìn bàn tay đang bị nắm chặt, đôi mắt mở to kinh ngạc. Càng khó hiểu hơn, Vệ Hàn vẫn giữ vẻ bình thản, như chẳng có chuyện gì, khiến cô bắt đầu hoài nghi chính mình.
Cô liếc quanh bốn phía, nghĩ thầm: chẳng lẽ gần đây có người quen, hắn mới cần cô phối hợp?
Nghĩ vậy, cô không dám thở mạnh, cũng chẳng dám cử động, cứ mặc hắn nắm tay mình như thế. Chỉ nửa quãng đường thôi mà cánh tay phải cô đã tê dại hết cả.
Đây xem như lần đầu tiên hai người thật sự nắm tay nhau. Nhưng trái với vẻ ngoài điềm nhiên, trong lòng Vệ Hàn hoàn toàn không được tự nhiên như vậy. Khóe môi hắn khẽ mím, yết hầu kịch liệt trượt lên xuống, vành tai đỏ bừng đến nóng ran.
Suốt cả đoạn đường, hai người im lặng đến kỳ lạ. Bầu không khí vừa gượng gạo vừa yên bình.
Đến bãi đỗ xe dưới hầm, lúc buông tay ra, trong lòng bàn tay của cả hai đều rịn mồ hôi.
Mãi cho tới khi xe nổ máy, rời khỏi trung tâm thành phố, Giản Nghi mới dè dặt lên tiếng: “Vệ Hàn... vừa rồi... cậu làm gì thế?”
Giọng cô mang theo chút ngập ngừng.
“Cái gì?” Vệ Hàn quay đầu.
“Vừa rồi... có phải vì có người quen không? Nếu không thì tại sao cậu lại làm vậy?”
Giản Nghi còn dùng hai tay của mình làm động tác nắm tay minh họa.
Ngã tư, đèn đỏ. Vệ Hàn tức đến bật cười: “Cậu nghĩ sao?”
Giản Nghi ngơ ngác.
Hai người cứ thế nhìn nhau suốt hai mươi giây. Cuối cùng, trước đôi mắt trong veo, ngây thơ của cô, Vệ Hàn đành chịu thua.
“Giản Nghi, cậu thật sự không hiểu sao?” Hắn hỏi lại một lần nữa.
Cô thành thật lắc đầu: “Không hiểu.”
Quả nhiên, chưa từng yêu đương thì thật phiền phức. Cái này không hiểu, cái kia cũng không hiểu.
Vệ Hàn bất lực.
Đèn xanh bật, xe lại lăn bánh. Hắn nghiêng đầu nhìn về phía ghế phụ, định nói điều gì đó nhưng Giản Nghi đã đeo tai nghe, mở bài nghe tiếng Anh luyện nghe mất rồi.
---
Thứ sáu, đoàn học sinh trung học Cảnh Đức lên đường sang Giang Đại học tập. Tan học xong, Giản Nghi vội vã chạy ra cổng trường.
Tối hôm trước, cô đã dặn trước với Giản Tâm Nguyệt, bảo em gái chờ mình ở hiệu sách gần cổng trường, thế nhưng khi đến nơi hẹn lại chẳng thấy bóng dáng ai.
Cô còn đang định gọi cho bạn học thì điện thoại reo lên.
Nhìn tên hiển thị, Giản Nghi do dự một chút mới bấm nghe.
“Chị, chị tan học chưa?”
Đầu dây bên kia vang lên âm thanh hớn hở của em gái cô.
“Chị đang ở cổng. Em ở đâu?” Giản Nghi lại liếc nhìn màn hình điện thoại, càng thêm nghi hoặc: “Tâm Nguyệt, sao em lại dùng điện thoại của thầy Phó?”
Trước kia, Phó Dữ Ngạn từng dạy ở trường trung học Cảnh Huyện. Dù sau này anh giúp xây dựng trường mới, nhưng đến nay, học sinh nơi đó vẫn quen gọi anh là “thầy Phó”.
“Bởi vì thầy Phó đang ở cạnh em mà.”
Vừa dứt lời, điện thoại lập tức được chuyển cho người khác.
Chất giọng trầm thấp khàn khàn của Phó Dữ Ngạn truyền đến, len lỏi vào tai cô: “Chiều nay tôi tình cờ rảnh, nên đến thăm bọn nhỏ, tiện dẫn chúng đi tham quan trường.”
Bên kia, Tâm Nguyệt còn ríu rít chen vào: “Em đang chờ chị ở cổng thì gặp thầy Phó. Thầy thấy em đói bụng nên đưa em đi ăn.”
“Vậy... bây giờ hai người đang ở đâu?”
Cô có chút sốt ruột. Có lẽ Phó Dữ Ngạn nghe ra, liền dịu giọng: “Đừng vội, tôi đưa Tâm Nguyệt tới chỗ em ngay.”
Không bao lâu sau, Giản Nghi liền thấy em gái cầm một ly sữa chua đánh đá, từ cuối ngõ vẫy tay với mình. Bên cạnh, Phó Dữ Ngạn đang giúp cô bé đeo chiếc cặp hồng nhạt.
Anh mặc bộ vest màu xám tro, trên tay xách chiếc cặp học sinh nhỏ xíu kia, trông chẳng ăn nhập chút nào, nhưng nét mặt anh vẫn tự nhiên, nở nụ cười ôn hòa như thường lệ.
Giản Nghi vội vàng đi tới, định đón lấy cặp của em gái nhưng Phó Dữ Ngạn không để cô có cơ hội.
“Để tôi cầm, xe tôi đỗ ngay bên kia.”
Anh hơi hếch cằm về phía chiếc Bentley cách đó không xa.
Anh đi trước vài bước, nhưng Giản Nghi vẫn đứng nguyên tại chỗ.
“Chúng ta... định đi đâu thế?”
“Chẳng phải trước đây em nói muốn dạy tôi nấu ăn sao? Vậy hôm nay đi nhé.” Phó Dữ Ngạn đẩy gọng kính, quay đầu dò hỏi ý kiến cô: “Đúng lúc tôi cũng mua ít tài liệu ôn tập cho Tâm Nguyệt, có thể mang về luôn.”
Câu từ chối đã kịp lên đến đầu lưỡi, nhưng nghe thêm câu sau, cuối cùng Giản Nghi lại không thể nói ra.
Xe dừng ở khu chung cư trung tâm thành phố của Phó Dữ Ngạn, nơi này gần công ty, anh thường ở lại đây.
Kể từ sau sự việc kia, Giản Nghi đã khá lâu không đến.
Đứng trước cửa, cô nhìn thấy anh thành thạo bấm mật mã - 1218.
Ngày 18 tháng 12, sinh nhật cô.
Mật mã ấy, anh vẫn chưa đổi.
Ngực cô khẽ nhói.
Trước kia, khi cô hỏi vì sao lại lấy ngày sinh nhật mình làm mật mã, anh chỉ cười: “Đúng lúc hôm đó thay khóa mới, em có mặt, nên tôi nhập bừa thôi.”
Cô không tin lời giải thích ấy, cũng từng lên mạng tìm kiếm: “Tại sao con trai lại lấy sinh nhật con gái làm mật mã?” và câu trả lời đầu tiên hiện ra là: “Vì anh ta thực sự để tâm đến cô ấy, muốn luôn ghi nhớ ngày quan trọng nhất của đối phương.”
Giản Nghi vội kìm nén cảm giác chua xót dâng lên, gạt hết mọi suy nghĩ ra khỏi đầu.
“Thầy Phó, em xem TV được không?” Vừa vào cửa, Tâm Nguyệt đã chỉ ngay vào chiếc TV lớn giữa phòng khách.
Trên đường đến đây, hai chị em đang xem dở một bộ phim trên xe buýt, còn chưa kịp xem hết.
Phó Dữ Ngạn nhìn sang Giản Nghi, mỉm cười: “Phải hỏi chị em đồng ý mới được.”
Quyền quyết định đặt vào tay cô. Đôi mắt em gái sáng long lanh, nhìn đầy mong chờ.
“Xem một tiếng thôi, được không chị?”
“Được.” Giản Nghi gật đầu.
Hiếm khi đưa em gái ra ngoài, cô chỉ mong cô bé được vui vẻ.
Tâm Nguyệt ở phòng khách xem TV, còn Giản Nghi thì vào bếp nấu cơm.
Mở tủ lạnh ra, cô lập tức nhận ra, dường như Phó Dữ Ngạn đã đoán trước hôm nay cô sẽ đến. Tủ đầy ắp rau củ, thịt tươi. Thậm chí lọ dưa muối và lạp xưởng cô từng mang cho anh, vẫn được đặt ngay ngắn trên tầng cao nhất, vừa mở cửa là nhìn thấy.
Một lúc sau, Phó Dữ Ngạn cũng bước vào bếp.
“Để tôi làm trợ lý cho cô giáo Giản.”
Hôm nay, Giản Nghi định dạy anh làm cơm lạp xưởng. Nguyên liệu và gia vị đã chuẩn bị sẵn trên bàn. Anh giúp cô cắt lạp xưởng đông lạnh thành lát.
Động tác của anh thành thạo đến mức chẳng giống người không biết nấu ăn. Kỹ thuật dùng dao thậm chí còn tốt hơn cả cô: từng lát thịt khô mỏng, đều tăm tắp, trông cứ như đo bằng thước.
Giản Nghi lúc này mới nhận ra mình bị anh lừa.
Đột nhiên, Phó Dữ Ngạn lên tiếng: “Tôi nghe nói, lần trước em tặng Vệ Hàn một con búp bê người tuyết Giáng Sinh?”
Tay Giản Nghi đang rửa rau thoáng khựng lại.
Anh làm sao biết được?
“Thấy trong xe cậu ta. Rất đáng yêu. Tôi đoán là em tặng.”
Giản Nghi khẽ đáp: “Đó là lần đầu em tự tay làm đồ nỉ, thật ra cũng chẳng đẹp lắm.”
“Thật lòng mà nói, tôi có hơi ghen.” Phó Dữ Ngạn mỉm cười, rồi bổ sung: “Ghen vì em đối xử tốt với cậu ta đến vậy.”
Vẫn là nụ cười ôn hòa ấy, khiến người ta khó đoán là lời nói đùa hay mang ý khác. Trong đầu Giản Nghi như nóng lên, tim đập loạn, cả người rối bời.