Trong lòng Vệ Hàn khẽ rung động: “Tặng cho tôi?”
“Đúng vậy, nhưng tôi sợ cậu sẽ chê nên lại lấy về dùng cho mình.” Giản Nghi vừa trả lời tin nhắn xong, quay đầu nói: “Cậu không biết đâu, cái này làm cực kỳ khó, tôi phải loay hoay cả nửa ngày mới chỉnh cho ngay ngắn được đấy.”
Hóa ra là cô tự tay làm. Bao nhiêu tâm sức gửi gắm vào đó.
Khóe môi Vệ Hàn khẽ nhếch, nhìn con búp bê người tuyết nhỏ xấu xí kia cũng thấy thuận mắt hơn nhiều.
“Cậu tặng quà chẳng có thành ý gì cả.”
“?”
“Ít nhất cũng phải hỏi một tiếng chứ, thế mà chẳng nói gì đã không cho.”
Giản Nghi nghẹn lời. Ngày đó sắc mặt hắn khó coi như vậy, ai mà dám đưa quà lên cho tự chuốc lấy phiền toái?
Còn đang nghĩ, cô đã thấy Vệ Hàn định đưa tay tháo con búp bê khỏi khóa kéo balô.
Cô trừng mắt: “Cậu làm gì vậy?”
“Vật trả về chủ.”
Giản Nghi bật cười: “Này vốn là của tôi, do tôi mua, tôi làm, sao lại thành ‘trả về chủ’ được?”
“Cậu từng nghĩ sẽ tặng cho tôi, vậy tức là của tôi.”
Vệ Hàn nói với vẻ hết sức hiển nhiên, khiến cô chẳng biết phản bác ra sao. Thôi kệ, dù gì là món đồ nhỏ, để hắn lấy cũng không tiếc.
Rất nhanh, Vệ Hàn tháo con búp bê vải nỉ xuống, đặt trong lòng bàn tay. Nó chỉ bằng nửa bàn tay hắn, cái mũ còn bị tuột, chưa kịp chỉnh lại.
Hắn khẽ siết tay.
Thì ra hôm đó, cô đã chuẩn bị quà cho hắn. Mãn nguyện thật.
Hắn đã mong chờ điều này lâu lắm rồi.
Giản Nghi liếc sang: “Đưa đây cho tôi trước đã.”
Vệ Hàn coi như không nghe thấy, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Nó bị tuột mũ rồi, tôi chỉnh lại một chút.”
Đúng là cô mắc chút OCD.
“Không cần, cứ để vậy.” Vệ Hàn mở tay ra, chăm chú quan sát: “Người tuyết này tên gì?”
Hả? Hắn đang nói gì thế? Nhà ai lại đi đặt tên cho búp bê vải nỉ cơ chứ?
“Không có tên.”
“Mèo con, chó con đều có tên, tại sao nó lại không có?”
Hắn vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, nhưng nếu không phải ánh mắt quá nghiêm túc, Giản Nghi hẳn đã tưởng rằng hắn đang trêu chọc mình.
Cô cũng nghiêm túc đáp lại: “Bởi vì nó không phải mèo, cũng không phải chó.”
Đang nói, điện thoại trong tay cô bỗng rung lên. Giản Nghi liếc qua tin nhắn, rồi nhanh chóng úp màn hình xuống.
[Thời gian đi học trao đổi được quyết định rồi, vào tuần sau.]
Là tin nhắn từ Phó Dữ Ngạn.
Nghĩ đến việc Vệ Hàn đang ở ngay bên cạnh, Giản Nghi siết chặt điện thoại, gương mặt thoáng mất tự nhiên. May mắn là hắn không nhận ra sự khác thường của cô.
Cô khẽ hít một hơi thật sâu.
Trong khoảnh khắc ấy, một vài từ ngữ chẳng thích hợp lắm bất giác lướt qua đầu, như thể để miêu tả mối quan hệ giữa cô và Phó Dữ Ngạn. Cái cảm giác chột dạ, thấp thỏm này khiến cô liên tưởng đến đoạn phim ngắn về “tình vụиɠ ŧяộʍ” mà mình từng xem mấy hôm trước.
Cô hoảng hốt với chính suy nghĩ của bản thân.
Cô vốn không phải kiểu người giấu được chuyện trong lòng. Những ngày đầu, cô đã từng nghĩ phải thẳng thắn nói rõ với Vệ Hàn. Nhưng rồi lại nghĩ, cô và hắn đâu phải người yêu thật sự, cô không cần phải báo cho hắn tất cả chuyện riêng tư của mình.
Cô không nhất thiết phải nói cho hắn biết mình từng thích ai, và đã từng bị từ chối như thế nào.
Cô không muốn bị Vệ Hàn chế giễu, càng không muốn tự tay vạch lại vết sẹo cho người khác soi xét.
Bỏ điện thoại vào ba lô, Giản Nghi không trả lời tin nhắn, cũng quên mất luôn câu hỏi vừa rồi của Vệ Hàn.
Chỉ một lát sau, điện thoại đặt trong balô lại rung lên. Vệ Hàn thoáng liếc qua.
Bắt gặp ánh mắt tò mò của hắn, Giản Nghi rút điện thoại ra. Trong vài giây ngắn ngủi, Vệ Hàn kịp thoáng thấy tên người gửi, một cái tên WeChat: “Palpitate.”
Khi đó, hắn cũng không nghĩ nhiều. Mãi về sau, mới chợt nhớ ra ý nghĩa của từ ấy, “trái tim thận trọng rồi lại cuống quýt rung động.”
Thì ra đó chính là ghi chú mà Giản Nghi dành cho Phó Dữ Ngạn.
...
Chiều thứ ba có tiết chuyên ngành, Giản Nghi đến từ rất sớm.
Cô chọn một chỗ ngồi kín đáo ở hàng ghế sau gần cửa sổ. Vì hôm nay A Sở không đi học, nên cô nhận phần điểm danh giúp bạn.
Ngồi xuống, cô lấy sách ra xem. Các bạn học lần lượt kéo đến, có lẽ vì vừa ngủ trưa dậy nên ai nấy đều uể oải, phòng học yên ắng lạ thường.
Nhưng sắp đến giờ học, bỗng nhiên xung quanh rộ lên những tiếng xì xào.
Chu Đình Tuyết ngồi cạnh còn khều cô bằng cây bút, ra hiệu nhìn ra cửa.
“Sao thế?”
Giản Nghi ngẩng đầu nhìn, chỉ một thoáng, cô liền hiểu vì sao mọi người lại phản ứng lớn đến thế.
Bởi vì, không ai có thể từ chối hình ảnh một chàng trai tóc vàng rực rỡ xuất hiện vào buổi chiều uể oải thế này.
Mà người đó lại chính là Vệ Hàn.
Không biết từ khi nào, hắn đã nhuộm một mái tóc vàng chói mắt, khiến làn da vốn trắng nay càng trở nên nổi bật. Hôm nay, hắn cũng khác hẳn thường ngày: không đi đôi giày thể thao trái mùa theo phong cách ngông nghênh nữa, mà mặc một chiếc áo len lông màu vàng nhạt in hoa, tông ấm nhẹ dịu. Bình thường Giản Nghi hiếm khi thấy hắn mặc loại này, nhưng không ngờ lại hợp một cách bất ngờ.
Ấm áp.
Đúng vậy, trên người Vệ Hàn, cô lại nhìn thấy từ này.
Cô ngẩng đầu, chớp mắt. Đứng ở cửa, cuối cùng Vệ Hàn cũng nhìn thấy cô. Chẳng mấy chốc, trên bàn học của cô xuất hiện thêm một ly cà phê Vệ Hàn mang đến.
“Tôi ở phòng bên cạnh, học Nguyên lý Đầu tư.”
“À.”
Giản Nghi chớp mắt, gật đầu.
Thấy cô có vẻ ngơ ngác, Vệ Hàn hỏi: “Còn chưa tỉnh ngủ à?”
“Không có, tôi tỉnh rồi.”
Hắn đưa tay xoa nhẹ tóc cô. Giản Nghi cứng người, không dám động đậy.
Nói thật, cô không quen kiểu thân mật công khai như thế, gương mặt nóng bừng lên. Nhưng lúc này, cô vẫn cố giữ dáng vẻ đoan chính, gượng gạo nở nụ cười, nhìn ly cà phê trên bàn rồi khẽ nói cảm ơn.
Có điều, câu “cảm ơn” ấy nghe quá xa lạ, chẳng hợp với tình cảnh chút nào. Nghĩ lại cách bạn bè mình gọi bạn trai, hẳn cô phải nói “cảm ơn anh yêu” hay “cảm ơn bảo bối” gì đó mới đúng.
Cô còn chưa kịp rút kinh nghiệm thì đã nghe hắn nói: “Tan học tôi chờ cậu ở cửa.”
“Được.”
Cô vội gật đầu, giả bộ ngoan ngoãn.
Ly cà phê đặt trên bàn, Vệ Hàn vừa rời đi, ngay lập tức nhóm chat ký túc xá đã nhảy thông báo.
Chu Đình Tuyết: [Oa, hai người hẹn hò rồi à?]
Mạnh Nhã Lâm: [Dỏng tai hóng hớt.jpg]
Giản Nghi: [Ừm... chắc là vậy.]
Chu Đình Tuyết: [Giản Nghi, cậu giỏi thật đấy! Có người yêu mà cũng giấu bọn này!]
Mạnh Nhã Lâm: [Rốt cuộc là thế nào, kể chi tiết mau!]
Quả là câu hỏi khó, bởi chính bản thân cô cũng đâu có rõ.
Giản Nghi nhìn ly cà phê đặt trên bàn, bất giác trầm ngâm. Đúng vậy, rốt cuộc từ khi nào thì họ bắt đầu “ở bên nhau”?
Tan học, Vệ Hàn đã đứng chờ trước cửa lớp.
Mái tóc vàng rực nổi bật kia khiến Giản Nghi vừa bước ra đã nhìn thấy hắn ngay lập tức.
Cô bước lại gần, tò mò đánh giá: “Cậu... nhuộm tóc từ khi nào vậy?”
“Xấu lắm à?” Hắn nhướng mày.
“Đẹp chứ!” Giản Nghi lập tức nịnh nọt, đôi mắt sáng rực: “Với gương mặt này của cậu thì nhuộm màu gì cũng đẹp hết.”
Vệ Hàn đưa tay che miệng, ho khan hai tiếng, cố gắng kìm lại khóe môi đang muốn nhếch lên.
Xuống đến tầng một, Giản Nghi hỏi: “Tối nay cậu có tiệc gì sao?”
Nếu không, vì sao lại đợi cô tan học?
“Không phải cậu muốn đi mua điện thoại à?”
Giản Nghi sực nhớ, tối qua đúng là mình có nhắc chuyện mua điện thoại cho em gái. Nhưng việc này thì liên quan gì đến hắn?
Mang theo thắc mắc ấy, đến khi cô kịp phản ứng, xe đã dừng lại ở trung tâm điện máy gần trường.