Trong xe yên tĩnh, cô cúi đầu gõ nhanh vài chữ gửi cho Hoàng Thiến Thiến: [Thế nào, có phải đúng như tôi nói không? Cậu ấy tuy không hay nói chuyện, nhưng là người rất lương thiện, có tình cảm.]
Xe chạy qua đoạn đường gập ghềnh, điện thoại trong tay cô cũng rung lắc theo, không cẩn thận rơi xuống cạnh chỗ ngồi của Vệ Hàn. Vốn đang nhắm mắt nghỉ ngơi, hắn bỗng mở mắt, ánh nhìn dừng lại trên màn hình điện thoại vài giây, sau đó nhặt lên.
Giản Nghi nhận lại điện thoại từ tay hắn, vành tai đỏ ửng. Cô nghĩ chắc vừa rồi hắn đã thấy lịch sử trò chuyện của hai người. May mắn, may mắn là cô không lỡ lời gì.
Chẳng bao lâu sau, xe đến trường của Hoàng Thiến Thiến. Cô ấy xuống trước, trong xe lúc này chỉ còn lại Giản Nghi và Vệ Hàn, ngoài tài xế. Điều đó khiến cô càng không dám nói bừa, sợ lại lỡ miệng.
Ở giữa hai người là túi đặc sản quê Hoàng Thiến Thiến gửi lên.
Đột nhiên, Vệ Hàn mở miệng hỏi: “Cảnh Huyện ở đâu?”
“Ở Dao Thành.” Nhắc tới quê nhà, mắt cô sáng lên: "Trước đây cậu có từng đến chưa?”
Hắn lắc đầu.
“Cảnh Huyện ở phía tây nam Dao Thành, bên đó giao thông không thuận tiện lắm, nên rất ít khách du lịch. Nhưng cảnh sắc thì đẹp lắm, hơn nữa trái cây ở quê tôi cực kỳ ngon, đặc biệt ngọt, bên ngoài rất khó mua được.”
Cô mở album trong điện thoại, nhiệt tình giới thiệu cho hắn những phong cảnh và món ăn đặc sản. Dù hắn không nói gì nhiều, nhưng chỉ mình cô kể thôi cũng thấy hứng thú vô cùng.
“Thiến Thiến còn mang theo ít bánh gạo, do mẹ cô ấy tự tay làm. Vị của nó hơi giống dâu tằm trộn với dâu tây, cậu có thể thử một chút.”
“Ừ.”
Ánh mắt hắn dừng lại hai giây trên túi quà đỏ chói có chữ “Đặc sản Cảnh Huyện”. Giờ nhớ lại, Giản Nghi mới nhận ra khi đó hắn hẳn là chẳng mấy hứng thú.
“Sau này nếu cậu rảnh, có thể đến quê tôi chơi. Tôi sẽ đãi cậu món bún đặc sản của chỗ tôi.”
Cô nhiệt tình mời, nhưng hắn chỉ tỏ ra lạnh nhạt.
Khi ấy cô nghĩ rằng Vệ Hàn chỉ là người ít nói. Nhưng giờ nghĩ lại, thì ra không phải hắn không muốn nói chuyện, mà chỉ là không muốn đáp lại cô. Có lẽ ngay lúc ấy, hắn đã bắt đầu hối hận vì sao mình lại đồng ý đến bữa cơm này.
Chỉ tiếc rằng, lúc đó cô không nhận ra.
Sau bữa cơm hôm ấy, Giản Nghi lại thường xuyên gặp Vệ Hàn trong trường. Nhiều lần nhìn thấy hắn trong khuôn viên, cô đều nhiệt tình chào hỏi. Hắn chỉ gật đầu đáp lại.
Khi phân tổ cho môn học lựa chọn, cô cũng chủ động mời Vệ Hàn vào nhóm. Hắn không từ chối. Sau đó, trong một cuộc thi thiết kế truyền thông lớn, người đầu tiên cô nghĩ đến cũng là hắn, liền nhắn hỏi trên WeChat xem hắn có tham gia không. Ban đầu hắn từ chối, nhưng hai ngày sau lại đổi ý, đồng ý tham gia.
Nhờ cuộc thi đó, cô và Vệ Hàn có thêm nhiều cơ hội gặp gỡ. Cô nghĩ rằng, bọn họ đại khái đã có thể coi là bạn bè.
Ngoài ra, cuộc thi ấy còn mang đến cho cô một thu hoạch bất ngờ: quen biết một đàn anh, cũng chính là thành viên trong nhóm nhỏ của họ.
Đàn anh giới thiệu cô đến một trung tâm huấn luyện làm giáo viên, dạy tiếng Anh cho trẻ nhỏ. Mỗi tiết học được trả tới hai trăm tệ, lương tính theo tháng. Giờ tan làm của bọn họ cũng gần giống nhau, thế là thường hẹn cùng nhau đi tàu điện ngầm về trường.
Trên đường về trường, Giản Nghi gặp Vệ Hàn rất nhiều lần.
Xe của hắn thường chạy ngang qua họ. Không biết có phải là ảo giác của cô hay không, nhưng lần nào cũng vậy, xe hắn đều chạy rất chậm, gần như cùng tốc độ với họ đi bộ, thậm chí thân xe gần sát đến mức như dính vào.
Đến lần thứ tư, cô và đàn anh đang đứng ven đường mua xiên nướng. Miệng cô đang nhai xiên thịt bò cuốn rau thơm, vừa thấy Vệ Hàn thì vội nuốt xuống, cúi đầu chào hắn qua cửa sổ xe.
Không ngờ lần này, Vệ Hàn lại mở cửa bước xuống.
Hôm nay trông tâm trạng hắn có vẻ không tốt, gương mặt còn lạnh lùng hơn thường ngày. Hắn đi thẳng tới, chẳng nói gì dông dài, ánh mắt chỉ dừng lại trên người đàn anh vài giây, rồi mở miệng, câu đầu tiên đã hỏi cô: “Bạn trai cậu?”
Giản Nghi ngẩn ra, vội lắc đầu.
“Không phải.”
Sắc mặt Vệ Hàn khi đó mới dịu đi một chút, nhưng ngay lập tức, bên cạnh cô, đàn anh bỗng bật cười: “Đang theo đuổi thôi, tạm thời chưa phải.”
...
Ngày Vệ Hàn từ Mỹ trở về, Giản Nghi ra sân bay đón hắn.
Cô đến sớm nửa tiếng. Trời lạnh quá, cô gọi một ly đồ uống nóng để sưởi tay. Nhờ có phiếu giảm giá nửa giá được tặng, tiếc không nỡ bỏ lỡ, cô gọi thêm một ly nữa, định bụng lát nữa lấy lòng Vệ Hàn.
Ly trà sữa dư ra đặt bên cạnh chỗ ngồi. Cô đeo tai nghe, xem phim Mỹ gϊếŧ thời gian. Bất chợt, một đôi giày thể thao màu đen dừng lại trước mặt cô, mùi nước hoa quen thuộc thoảng qua. Ngay sau đó, người kia tháo tai nghe của cô xuống.
Cô giật mình ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt mang ý cười trêu chọc của hắn.
“Sao cậu lại ở đây?”
Câu nói của Vệ Hàn nghe như kiểu đã biết rõ câu trả lời.
“Tôi đến sân bay đón cậu chứ sao.”
Giản Nghi vốn tự nhận mình là người giỏi rút kinh nghiệm. Lần trước không ra tiễn, hắn đã giận rất lâu. Lần này, cô tuyệt đối không để phạm lại sai lầm cũ. Nghĩ vậy, cô liền cầm ly trà sữa bên cạnh, hào hứng đưa ra: “Nè, cho cậu.”
Vệ Hàn cúi đầu nhìn cô, trong tay cô cũng đang cầm một ly. Không biết liệu có phải loại “trà sữa tình nhân” mua theo cặp hay không.
Hắn nhìn rất lâu, mãi vẫn chưa đưa tay nhận. Giản Nghi tưởng rằng hắn không thích uống.
Đúng thật, bình thường cô cũng hiếm khi thấy hắn uống mấy thứ này.
Cô toan rụt tay lại, nhỏ giọng giải thích: “Đây là vị khoai nghiền, cậu có thích không?”
“Không thích.”
“À... vậy tôi mang về cho bạn cùng phòng uống vậy.”
Lúc này, hắn mới đưa tay nhận lấy.
“Cũng không phải không uống được.”
Cắm ống hút vào, hắn uống một ngụm. Vị ngọt gắt cùng hương liệu hóa học xộc lên, khiến hắn cau mày, không uống thêm ngụm thứ hai.
Thấy trên ly trà sữa của Giản Nghi có dán nhãn “Phô mai hoa nhài tuyết đầu mùa”, khác hẳn với loại mình cầm trên tay, hắn hỏi: “Sao không mua giống nhau?”
Giản Nghi vội đáp: “Tôi nghĩ cậu thích vị này. Thật sự khó uống lắm à?”
Thực ra là vì chỉ có loại khoai nghiền kia mới được giảm giá nửa giá. Nhưng chuyện này thì tuyệt đối không thể để hắn biết.
Vệ Hàn thản nhiên nói: “Ừ. Lần sau đừng mua vị này nữa.”
Câu trả lời ngắn gọn, lạnh nhạt, phù hợp y nguyên với ấn tượng mà cô vẫn có về hắn.
Không có “lần sau” đâu, cảm ơn. Giản Nghi thầm nghĩ.
Đúng lúc đó, Phó Dữ Ngạn kéo vali hành lý đi đến.
Ánh mắt anh dừng ngay vào cảnh tượng hai người đang cầm trà sữa trong tay, trong phút chốc trở nên sâu thẳm khó lường.
Giản Nghi ngước nhìn Vệ Hàn, dịu giọng nói: “Không thích thì thôi, bỏ đi, đừng gượng ép.”
Cô đưa tay muốn lấy lại ly trà sữa, nhưng Vệ Hàn không chịu đưa.
Nhìn cảnh hai người “giằng co” nửa đùa nửa thật, ánh mắt Phó Dữ Ngạn càng trở nên thăm thẳm, tựa như trong đó ẩn chứa ngàn sông vạn núi. Anh nhớ đến câu từng nói khi từ chối Giản Nghi: “Em còn trẻ, ở giai đoạn này điều em nên làm là tận hưởng tình yêu học trò. Dù ngây ngô, non nớt, cả hai chưa trưởng thành, thì đó vẫn là quãng thời gian quý giá. Đừng lãng phí thanh xuân vào một người không có kết quả.”
Hiện tại, cô đã làm được.
Mà anh, lại đúng như lời mình từng nói, trở thành “người không có kết quả” kia.
Giản Nghi không hề biết hôm nay Phó Dữ Ngạn cũng trở về. Thấy anh đột nhiên xuất hiện, cô thoáng chốc ngẩn người, trong lòng có chút rối loạn.
Ngón tay phải cô siết chặt lấy ly trong tay, cứng ngắc mở miệng chào: “Cháu chào cậu.”
Phó Dữ Ngạn mỉm cười gật đầu, coi như đáp lại.
Ánh mắt anh dời xuống, nhìn hai ly trà sữa trong tay họ, rồi bật cười hỏi: “Ồ? Sao lại không có phần của tôi?”
Giọng điệu giống như trưởng bối trêu chọc vãn bối, chẳng có chút mập mờ nào.
Giản Nghi vội vàng đáp: “Cháu không biết hôm nay cậu cũng trở về, nên...”
“Không cần nghiêm túc như vậy, tôi chỉ đùa thôi, đừng để ý.” Tuy nói thế, nhưng ánh mắt Phó Dữ Ngạn lại dần tối đi. Anh liếc đồng hồ, rồi nói: “Chiều nay tôi còn có cuộc hẹn, đi trước đây.”
“Cháu chào cậu.”
“Ừ, chào.”
Trước khi rời đi, Phó Dữ Ngạn quay đầu nhìn cô một cái. Trong ánh mắt ấy chất chứa quá nhiều thứ hỗn loạn phức tạp, đến mức cô không sao diễn tả nổi.
Phó Dữ Ngạn vừa đi khỏi, Vệ Hàn bỗng lên tiếng hỏi: “Cậu rất sợ cậu của tôi sao?”
Giản Nghi lập tức né tránh ánh mắt hắn: “Không có mà.”
Rõ ràng hắn không tin. Hắn nghiêng người lại gần, chăm chú nhìn vào biểu cảm của cô, khóe môi mím chặt, chẳng còn chút ý cười nào như trước.
Bị ánh mắt sắc bén ấy ép nhìn, Giản Nghi căng thẳng đến mức mặt nóng bừng, vội vàng biện giải: “Đối mặt với trưởng bối mà căng thẳng, chẳng phải rất bình thường sao? Giống như cậu đi gặp chú Dụ Tiệp, cậu không thấy khẩn trương à?”
Vệ Hàn nghe ra ẩn ý trong lời nói ấy, khóe miệng cong cong.
Xe đã đến. Tài xế xếp hành lý vào cốp, còn họ thì ngồi ở hàng ghế sau. Chiếc balô của Giản Nghi đặt giữa hai người.
Trên khóa kéo balô treo một con búp bê người tuyết bằng nỉ, mỗi khi xe lắc lại đung đưa theo. Vệ Hàn nhìn vài lần, rồi đưa tay kéo chiếc mũ của nó. Không ngờ mũ tuột hẳn ra, hắn lại kéo ngược về, định sửa lại như cũ.
“Cái này là gì vậy? Trước giờ chưa thấy cậu mang theo.” Hắn hỏi.
Giản Nghi ngẩng đầu khỏi màn hình điện thoại, thuận miệng đáp: “À, cái này vốn dĩ là quà Giáng Sinh định tặng cậu.”