Trong lúc Giản Nghi còn đang suy nghĩ, câu hỏi tiếp theo của Vệ Hàn lại vang lên: “Đêm qua cậu đón giao thừa thế nào?”
“Tôi với mấy bạn cùng phòng ra quảng trường hát karaoke một lúc, rồi đếm ngược giao thừa, xong xuôi thì về ký túc ngủ.” Giản Nghi tổng kết một câu: “Nói chung là một ngày khá đơn giản thôi.”
Vệ Hàn khẽ bật cười: “Giọng cậu mà cũng hát được sao?”
Giản Nghi: “...”
Cô thầm nghĩ, người này không châm chọc được ai một ngày thì chịu không nổi sao.
“Tôi không cười cậu đâu.” Biết cô có vẻ không vui, Vệ Hàn nhanh chóng đổi chủ đề. Nhìn sảnh tiệc đông vui nhộn nhịp trước mắt, giọng hắn khẽ khàn đi: “Năm mới vui vẻ, Giản Nghi.”
“Ừm, năm mới vui vẻ!” Qua ống nghe, Giản Nghi nghe được tiếng pháo hoa nổ vang, cô hỏi theo: “Bên cậu đang bắn pháo hoa à?”
“Ừ.”
“Có đẹp không?” Cô thuận miệng hỏi thêm một câu.
“Cũng bình thường thôi.”
Hai người im lặng một lúc. Giản Nghi chợt nhớ ra chuyện chính: “À, còn tiền lương tháng 12 thì khoảng khi nào phát thế?”
Bình thường thì cuối tháng, chậm nhất là trước hai ngày đã có, chưa bao giờ trễ.
“Thiếu tiền à?”
“Không đâu, tôi chỉ tiện hỏi vậy thôi.” Giản Nghi khẽ ho hai tiếng: “Chậm vài ngày cũng được.”
Vừa rồi cô nhận được tiền lương làm thêm tháng 12 từ quán trà sữa, nên mới nhớ ra tiện miệng hỏi hắn luôn. Nhưng trong tai Vệ Hàn, câu nói ấy càng giống như đang ngầm thừa nhận điều hắn đoán.
“À, còn nữa, tôi muốn đợi nhận lương rồi mua cho em gái một cái điện thoại.”
“Ừ.”
Vệ Hàn ừ một tiếng, coi như đã hiểu.
Giải quyết xong chuyện, Giản Nghi định kết thúc cuộc gọi, nhưng Vệ Hàn lại ném ra một câu hỏi: “Vì sao hôm thứ Năm cậu không ra sân bay tiễn tôi?”
Giản Nghi cố lục lại trí nhớ, não hoạt động nhanh chóng: “À... hôm đó tôi phải đi học.”
Cô nói dối.
Sắc mặt Vệ Hàn trầm xuống.
Hắn rõ ràng đã xem thời khóa biểu của cô, chiều thứ Năm cô làm gì có tiết học.
Vừa định vạch trần, Giản Nghi lại bổ sung: “Bạn tôi hẹn hò với bạn trai, nên tôi đi gọi taxi giúp cậu ấy.”
“...” Vệ Hàn bị chọc tức đến mức im lặng mất một lúc, sau mới lạnh giọng nói: “Giản Nghi, cậu thật giỏi đấy.”
“Vậy... mấy hôm nay cậu giận là vì chuyện này sao?” Cô dè dặt hỏi.
“Không phải.” Vệ Hàn thẳng thừng phủ nhận.
“Vậy là vì cái gì?”
Vệ Hàn nhìn ra ngoài cửa sổ: “Thôi, không khí bây giờ không hợp.”
Cuộc gọi kết thúc. Vệ Hàn vừa đặt điện thoại xuống thì WeChat lại hiện lên hai tin nhắn mới.
Giản Nghi gửi tới một tấm ảnh chụp nền trò chuyện.
Giản Nghi: [Đề nghị cậu cài hình nền trò chuyện này của tôi. Mỗi lần tôi sắp tức giận, đọc một lượt là hết giận ngay.]
Vệ Hàn mở tấm ảnh ra, ở tầng cuối cùng là một hình móng mèo đáng yêu, trên đó viết một đoạn chữ lớn:
"Nhân sinh như một vở kịch, có duyên mới gặp nhau. Vì chuyện nhỏ mà nổi giận, quay đầu nghĩ lại - đáng không? Giận hại gan, hại cả tỳ, nửa đêm mất ngủ lại càng hại thân. Đời người đã chẳng dễ dàng, giày vò bản thân thật đáng tiếc. Nếu vẫn không nguôi được giận, nhìn mèo con này, đảm bảo khỏi liền."
Vệ Hàn lẩm nhẩm đọc xong một lượt, ngẩng đầu, pháo hoa bên ngoài nổ tung rực rỡ.
Hắn nhấp một ngụm rượu vang đỏ, bỗng thấy như đang uống nước có ga vị quýt, bởi từ đáy lòng hắn đang không kiềm được trào dâng những bọt khí ngọt ngào, lan từ đầu lưỡi đến tận trái tim.
Giây phút này, Vệ Hàn thật sự không còn chút tức giận nào.
Bởi vì, hắn đã rút ra một kết luận quan trọng: Giản Nghi vẫn còn quan tâm hắn.
...
Giản Nghi đi sang ký túc xá bên cạnh.
Các cô gái trong phòng đang ăn lẩu, gọi cô và Mạnh Nhã Lâm qua phụ và ăn cùng.
Mùi lẩu thật sự quá thơm. Giản Nghi vốn đã ăn no, nhưng chỉ nghe mùi thôi lại thấy bụng đói cồn cào.
Cô ăn vài viên thịt viên, rồi trở về phòng lấy điện thoại, bởi buổi chiều cô còn phải đi làm thêm, sợ bỏ lỡ tin nhắn sẽ bị muộn giờ.
Vừa cầm điện thoại, máy tự mở khóa nhận diện khuôn mặt. Quả nhiên có một tin nhắn chưa đọc, nhưng không phải từ ông chủ quán trà sữa. Là từ Vệ Hàn.
Là một thông báo chuyển khoản. Vệ Hàn chuyển cho cô hai mươi vạn.
Đồng tử Giản Nghi run lên vài giây, cô còn dùng tay đếm lại số số 0 phía sau để chắc chắn - đúng là hai mươi vạn thật.
Phản ứng đầu tiên của Giản Nghi là: “Lương tháng đây sao?”
Không đúng! Cô vừa khiến hắn tức giận như thế, sao có chuyện hắn lại tăng lương cho cô?
Hay đây là tiền thưởng cuối năm?
Nhưng cô mới làm còn chưa đầy một năm, hơn nữa trong thời gian này cũng đâu làm được gì quá xuất sắc. Giản Nghi không tài nào hiểu được lý do vì sao Vệ Hàn lại chuyển cho cô nhiều tiền như vậy.
Chuyện ăn lẩu bị cô gác sang một bên. Giản Nghi cầm điện thoại ra ban công, gọi thẳng cho Vệ Hàn.
Bên kia, Vệ Hàn bắt máy rất nhanh, nhưng nghe như hắn đang bận. Ngay khoảnh khắc kết nối, Giản Nghi nghe thấy hắn nói với ai đó: “Sorry, my girlfriend’s calling. Excuse me for a bit.”
Hắn nói tiếng Anh, giọng Mỹ chuẩn đến mức khiến người ta ngẩn ra.
Ngay sau đó là tiếng bước chân vang lên, có lẽ hắn đã rời khỏi đại sảnh yến tiệc để vào phòng nghỉ.
“Có chuyện gì?” Hắn hỏi.
“Ừm.” Giản Nghi không muốn vòng vo nên đi thẳng vào vấn đề: “Cậu... tại sao vừa rồi lại chuyển cho tôi hai mươi vạn?”
“WeChat giới hạn mỗi ngày chỉ chuyển tối đa hai mươi vạn.”
Vệ Hàn vốn định chuyển 520.000, nhưng hệ thống nhảy thông báo giới hạn.
“...” Giản Nghi nghẹn lời: “Ý tôi là, tại sao cậu lại chuyển cho tôi nhiều tiền như vậy?”
Vệ Hàn đáp nhẹ bẫng: “Không phải cậu nói muốn mua điện thoại cho em gái sao?”
Giản Nghi á khẩu: “Điện thoại gì mà phải tốn hai mươi vạn, điện thoại nạm vàng chắc?”
Vệ Hàn bật cười thành tiếng. Có tiếng bật lửa “tách” vang lên, Giản Nghi nghĩ hắn định hút thuốc, nhưng dường như hắn chỉ đang nghịch bật lửa trong tay.
“Giản Nghi.”
“Ừ?”
“Tôi... hiện tại đang rất vui.”
“Vì sao?” Giản Nghi sững người. Rất hiếm khi cô nghe Vệ Hàn nói với mình những lời như vậy: “Đã có chuyện gì tốt sao?”
Ngay giây sau, ở đầu dây kia vang lên tiếng gõ cửa. Cô nghe thấy Vệ Hàn nói: “Tôi còn chút việc, cúp trước đây.”
“Khoan đã, còn chuyện hai mươi vạn rốt cuộc là sao?”
“Lì xì năm mới cho cậu.”
Hắn để lại một câu ngắn gọn rồi cúp máy. Giản Nghi đứng chết lặng tại chỗ.
Gió mùa đông thổi mạnh trên ban công làm quần áo treo trên dây phấp phới đập vào nhau vang lên lách cách. Giản Nghi cầm điện thoại nghe tiếng tút tút, trong khoảnh khắc không biết nên phản ứng thế nào.
Cô chỉ nghĩ: Người có tiền thật sự vui vẻ theo cách quá đơn giản, vừa vui một cái là thích phát tiền cho người khác. Khó trách nhiều người lại muốn làm bạn với cậu ta đến thế.
Nếu cậu ta vui vẻ thêm vài lần nữa, có lẽ số tiền ấy đủ để mua cả căn hộ ở Giang Thành chứ chẳng đùa.
Giản Nghi nhét điện thoại vào túi, quay về ký túc xá bên cạnh tiếp tục ăn lẩu. Cô gắp một viên bò viên chấm nước sốt rồi bỏ vào miệng, nhưng thế nào cũng không còn thấy ngon như vừa nãy.
Cô thở dài.
Giản Nghi cảm thấy mình đúng là đang bị tiền bạc ăn mòn. Đối diện với đồ ăn ngon thế này mà lại thấy vô vị.
Buổi chiều, cô đi làm thêm ở tiệm trà sữa. Hôm nay là ngày đầu của kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán, lượng người trên phố đông gấp đôi thường ngày. Trong tiệm dù đã tăng thêm hai nhân viên nhưng vẫn bận đến mức không xoay nổi.
Trong lúc làm việc còn xảy ra một sự cố nho nhỏ: Mạc Thiến Vi đã làm nhầm năm ly đồ uống nóng thành đồ uống lạnh. Khi khách đến lấy mới phát hiện ra, thế là phải làm lại từ đầu. Vị khách nóng tính, mắng mấy câu, Mạc Thiến Vi có lẽ gần đây áp lực quá lớn, thế là bật khóc ngay trước mặt khách.
Khung cảnh trở nên khá khó xử.
Giản Nghi cũng luống cuống, vừa dỗ dành Thiến Vi, vừa xin lỗi khách, lại còn nhanh chóng làm lại đồ uống.
Mãi đến khi tan ca, cô mới có thời gian nhìn điện thoại.
WeChat không có ai nhắn cho cô, chỉ có vài thông báo tin nhắn nhóm. Thế là cô lại mở giao diện trò chuyện với Vệ Hàn, nhìn chằm chằm vào thông báo chuyển khoản hai mươi vạn kia, thất thần.
Sức hấp dẫn của tiền bạc thật sự quá lớn, Giản Nghi suýt chút nữa tay run lên định bấm “xác nhận nhận tiền”.
Đây là lần thứ hai cô bị Vệ Hàn dùng tiền thử lòng. Lần đầu tiên là khi hắn trả lương cho cô, con số chấn động ấy thật sự làm cô hoảng hốt. Cuối cùng, cô chỉ dám nhận một phần hai mươi số đó.
Chỉ riêng một phần hai mươi thôi cũng đã là con số quá sức tưởng tượng với cô rồi.
Giản Nghi quả thật rất yêu tiền, nhưng số tiền vượt xa mong đợi như thế, dù cầm trong tay, cô cũng không dám tiêu.