Sáng hôm sau, Vệ Hàn dành trọn buổi sáng ở câu lạc bộ bắn cung, không ai đến làm phiền.
Lên dây cung, đặt tên, kéo căng, ngắm và bắn - mũi tên xé gió lao vυ"t đi, trúng ngay hồng tâm. Mỗi động tác đều gần như hoàn hảo khiến huấn luyện viên đứng phía sau không khỏi reo lên vì phấn khích.
Thời thiếu niên, Vệ Hàn từng luyện bắn cung một thời gian khá dài, từng giành được không ít giải thưởng. Hắn thích cảm giác khi mũi tên rời dây cung, xé gió, cắm trúng hồng tâm - trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, hắn cảm thấy một sự kí©h thí©ɧ mãnh liệt và cảm giác kiểm soát trọn vẹn.
Ít nhất là trong một giây ấy, mọi tạp niệm đều bị xóa sạch, không cần phải nghĩ đến điều gì cả.
Mãi đến hai giờ chiều, Vệ Hàn mới rời khỏi câu lạc bộ. Tài xế đã đợi sẵn ngoài cửa, giúp hắn mở cửa xe.
Ngồi ở ghế sau, gió lạnh ngoài cửa sổ rít lên từng đợt, còn bên trong xe thì yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng kim rơi.
Vệ Hàn thuận tay cầm lấy điện thoại, mở khóa bằng nhận diện khuôn mặt, rồi nhanh chóng vào giao diện WeChat.
Như cũ, không có bất kỳ tin nhắn nào từ cô.
Hắn bực bội ném điện thoại sang một bên.
“Cậu và Vệ Hàn làm lành chưa vậy?”
Vừa đặt khay đồ ăn xuống bàn, Giản Nghi đã nghe thấy Mạnh Nhã Lâm hỏi vậy.
Hôm nay là ngày đầu của kỳ nghỉ Tết Dương lịch, có lẽ vì mọi người đều ra ngoài chơi nên căn-tin vắng tanh. Giọng Mạnh Nhã Lâm vốn không nhỏ, giờ lại vang lên rõ ràng khiến không ít người quanh đó quay lại nhìn.
Bị ánh mắt hóng chuyện của đám người xung quanh nhìn chằm chằm, Giản Nghi hơi mất tự nhiên.
Mạnh Nhã Lâm cũng ý thức được mình lỡ lời, vội vàng đưa tay che miệng, ghé sát lại nhỏ giọng xin lỗi: “Lúc nãy tớ có nói to quá không?”
Giản Nghi vừa gắp một miếng cải thảo từ khay đồ ăn, vừa chậm rãi gật đầu: “Ừm.”
Mạnh Nhã Lâm lúc này mới hạ thấp giọng hẳn: “Thế... hai người làm lành chưa?”
Giản Nghi lắc đầu: “Vẫn chưa.”
“Vậy phải làm sao đây?” Mạnh Nhã Lâm sốt ruột thay bạn: “Mà mình còn nghe nói Vệ Hàn sang Mỹ rồi, sao lại thế chứ?”
Dựa vào kinh nghiệm của mình, Giản Nghi biết rõ: sau khi cãi nhau mà còn đi xa thì mâu thuẫn rất dễ bị đẩy lên cao trào. Nhất là với kiểu người không thích giải thích như cô. Đêm qua Giao thừa, Vệ Hàn thậm chí còn chẳng nhắn nổi một câu “Chúc mừng năm mới” cho cô, xem ra lần này là thật sự nghiêm trọng rồi.
Giản Nghi thuận miệng đáp: “Không rõ nữa... hình như là nhà cậu ấy có người ở bên kia.”
“Vậy Vệ Hàn bao giờ về lại?” Mạnh Nhã Lâm tiếp tục hỏi.
Giản Nghi tạm ngừng đũa, cố nhớ lại trong vài giây. Cô mơ hồ có cảm giác hình như Vệ Hàn đã từng nhắc đến chuyện này với mình, nhưng lúc này lại chẳng thể nhớ được gì rõ ràng.
“Hình như là mùng 2 hay mùng 3 gì đó... không nhớ nữa.”
Mạnh Nhã Lâm càng thêm nghi hoặc: “Giản Nghi, sao tớ cảm thấy... cậu có vẻ chẳng quan tâm Vệ Hàn lắm vậy?”
Bị bắt thóp, Giản Nghi vội phủ nhận: “Đâu có! Chỉ là đột nhiên quên thôi. Bình thường tớ quan tâm cậu ấy lắm mà, dạo này gần kỳ thi cuối kỳ rồi, tớ bận quá nên đầu óc rối tung lên ấy.”
Mạnh Nhã Lâm không hỏi thêm nữa, có lẽ là đã tin phần nào vậy nên chủ đề này cũng dần khép lại.
Trên đường từ căn-tin quay về, Mạnh Nhã Lâm ghé siêu thị mini mua vài món đồ ăn vặt. Giản Nghi lười đi theo, chỉ đứng ngoài cửa đợi.
Bất ngờ, điện thoại trong túi rung lên.
Là một tấm ảnh.
Người gửi là Phó Dữ Ngạn.
Tấm ảnh trông như được chụp trong một buổi tiệc tư nhân cực kỳ sang trọng: ánh đèn rực rỡ, ăn uống linh đình, mọi người ăn mặc cực kỳ chỉn chu. Dù chỉ qua một tấm ảnh, Giản Nghi cũng gần như có thể ngửi thấy mùi nước hoa cao cấp vương vấn nơi chóp mũi.
Trong đám đông, cô lập tức nhìn thấy bóng dáng của Vệ Hàn.
Cô phải thừa nhận bản thân đã hơi sững người trong chốc lát. Dường như đây là lần đầu tiên cô thấy hắn trong dáng vẻ trang trọng đến thế - bộ vest xám nhạt được cắt may tỉ mỉ, kết hợp cùng áo sơ mi lụa và ve áo hơi xếch, dáng người cao ráo vai rộng chân dài hiện rõ. Tay phải hắn cầm ly rượu vang đỏ đang trò chuyện với ai đó, hoàn toàn không giống với hình ảnh lêu lổng ăn chơi thường ngày mà cô vẫn thấy.
Còn chưa kịp rời mắt khỏi bức ảnh, tin nhắn tiếp theo của Phó Dữ Ngạn đã tới: [Sắp đến giao thừa rồi, bên này náo nhiệt lắm.]
Giản Nghi gửi một sticker mặt ngạc nhiên: [Nhiều người quá trời.]
Sau đó lại hỏi: [Bên đó vẫn đang có tuyết rơi ạ?]
Cô nhớ mang máng, trước đây anh từng nói mấy ngày nay ở Los Angeles đang có bão tuyết.
Phó Dữ Ngạn trả lời: [Trưa nay tuyết ngừng rồi, còn có một chút nắng nữa.]
Anh lại gửi đến một bức ảnh chụp nắng mùa đông, hình như được chụp từ cửa sổ phòng anh nhìn ra bên ngoài. Ngoài kia là những tòa cao ốc san sát, phong cảnh thật đẹp.
[Giữa trưa định chia sẻ với em, nhưng sợ làm em tỉnh giấc.]
Vẫn là giọng điệu ôn nhu quen thuộc, còn mang theo chút gì đó thân mật, dễ khiến người ta suy nghĩ nhiều. Gió lạnh rít qua, Giản Nghi đứng yên trong gió, lặng lẽ nhìn tin nhắn ấy, trong lòng không tránh khỏi một cơn dao động nhẹ. Ngón tay cô trượt lên, tìm lại tin nhắn chúc mừng năm mới mà Phó Dữ Ngạn đã gửi cho cô tối qua.
Khi đó, cô đang đứng ở quảng trường cùng đám đông đếm ngược. Khoảnh khắc đếm ngược kết thúc, cô lấy điện thoại ra nhìn giờ, và tin nhắn của anh liền xuất hiện ngay lúc ấy.
[Chúc mừng năm mới, cô giáo Tiểu Giản. Năm nay em đã ước điều gì?]
Đêm mùa đông, hốc mắt Giản Nghi bất giác nóng lên.
Cô không nhớ rõ đây đã là năm thứ mấy Phó Dữ Ngạn gửi lời chúc mừng năm mới cho cô đúng vào thời khắc 0 giờ, với những câu chữ giản dị như thế. Nhưng giờ đây, khi nhìn lại, tâm trạng của cô đã không còn giống trước.
Cô nhớ rằng chính vào ngày này năm ngoái, cô đã thổ lộ với anh, và bị từ chối một cách vô cùng thảm hại.
Một năm qua, anh vẫn quan tâm cô như cũ, vẫn chăm sóc cô như trước. Nhưng cô đã không thể tiếp nhận sự quan tâm ấy một cách an nhiên như ngày xưa nữa.
Trên thế giới này có một loại tình cảm khiến người ta cảm thấy bất lực. Giống như Phó Dữ Ngạn, anh chỉ coi cô như người thân trong nhà, trong khi cô lại rõ ràng thích anh. Anh đã từng khiến cô khao khát phải trưởng thành hơn, phải trở nên xuất sắc hơn, để một ngày nào đó có thể đứng cạnh anh.
Nhưng rồi cô đã nhận ra, cho dù cô có xuất sắc đến đâu, tất cả đều vô ích.
Gần đây, cô đã làm quá nhiều việc không nên làm. Ví như nhận bánh kem anh mang đến, nhận chiếc kẹp tóc anh tặng. Anh vẫn luôn chia sẻ với cô những điều thú vị, vẫn dùng giọng điệu ôn hòa quan tâm cô. Chính vì thế, trái tim tưởng như đã chết lặng của cô, lại bắt đầu rối loạn một lần nữa.
Đứng giữa cơn gió lạnh, cô ngẫm nghĩ vài giây, gõ một đoạn tin nhắn thật dài rồi lại xóa đi từng chữ. Cuối cùng, chỉ còn để lại mấy từ: [Chúc mừng năm mới, Phó tiên sinh.]**
Những điều khác, cô quyết định đợi đến khi anh từ Mỹ trở về sẽ trực tiếp nói với anh.
Khoảnh khắc nhấn gửi, vừa đúng lúc là 0 giờ ở Mỹ.
Pháo hoa rực sáng. Khi nhìn thấy tin nhắn ấy, nụ cười trên môi Phó Dữ Ngạn càng thêm sâu, ngay cả nơi khóe mắt cũng ánh lên ý cười. Anh đặt ly rượu trong tay xuống, chăm chú nhìn màn hình điện thoại hồi lâu.
“Geoff, sao cậu cười vui thế?” Có người hỏi anh.
“Có chuyện tốt gì không chia sẻ với chúng tôi à?”
Phó Dữ Ngạn còn chưa kịp đáp, Raymon đã trêu chọc trước: “Tôi làm chứng, vừa rồi có một cô gái nhỏ gửi cho cậu ta một tin nhắn tiếng Trung, chúc mừng năm mới đấy.”
Raymon là người Anh, tuy tiếng Trung không giỏi lắm, nhưng bốn chữ “Chúc mừng năm mới” thì anh ta nhận ra ngay.
Jim liền hỏi: “Sao cậu biết là con gái gửi?”
“Tôi nhìn ảnh đại diện của đối phương, trông giống của một cô gái.” Raymon quay sang, tiếp tục truy hỏi: “Geoff, cậu đang yêu à?”
Đúng lúc này, Vệ Hàn từ phòng tiệc bước ra, vừa hay nghe được mấy câu đối thoại kia.
Hắn cụng ly với Phó Dữ Ngạn, tò mò hỏi: “Cậu đang yêu á?”
“Không có.” Phó Dữ Ngạn thu lại nụ cười, trả lời bằng tiếng Trung: “Chỉ là một người bạn trong nước gửi lời chúc năm mới thôi.”
Nghe vậy, Vệ Hàn cũng lấy điện thoại ra nhìn.
WeChat hiển thị hơn 99 tin nhắn chưa đọc, ngoài người duy nhất được ghim trên đầu danh bạ chưa gửi, tất cả bạn bè khác đều đã gửi lời chúc.
Hôm qua hắn mới ghim WeChat của Giản Nghi lên đầu để tiện cho hắn kiểm tra tin nhắn của cô ngay khi cần.
Hắn quyết định chờ đến khi Giản Nghi chủ động nhắn tin cho hắn trước, lúc đó sẽ gỡ ghim ngay. Hắn muốn xem thử bao lâu nữa thì cô sẽ mất kiên nhẫn.
Hắn cứ nhìn chằm chằm màn hình như thế một lúc lâu, và Giản Nghi thật sự gửi tới cho hắn một tin nhắn.
Nội dung là: [Khi nào cậu phát lương?]
Nhìn thấy tin nhắn ấy, khóe miệng Vệ Hàn khẽ nhếch lên. Giản Nghi quả nhiên không kiên nhẫn nổi, còn tìm một cái cớ vụng về như thế để nhắn cho hắn.
Trong mắt hắn đó chỉ là lý do mà Giản Nghi bày ra để xuống nước thôi.
Ly rượu vang trong tay đã vơi một nửa, Vệ Hàn cầm điện thoại đi đến trước khung cửa sổ sát đất, gọi thẳng cho Giản Nghi. Rất nhanh, đầu bên kia đã bắt máy.
“Alo? Xin hỏi ai...”
Vệ Hàn sững người một chút, rồi lập tức nhớ ra hắn đang dùng số điện thoại mới mà Giản Nghi chưa lưu.
Hắn khẽ cười, tâm trạng cực kỳ tốt: “Còn có thể là ai chứ, bạn trai của cậu đây.”
Qua điện thoại, hắn không thấy được vẻ mặt nhíu mày, lúng túng của Giản Nghi khi nghe câu này.
“... Sao không nói gì thế?”
Giản Nghi khẽ rùng mình: “Bên cậu chẳng phải vừa đúng 0 giờ bước sang năm mới sao, sao lại có thời gian gọi cho tôi?”
Hóa ra cô nhớ rõ.
Cô thậm chí còn để ý đến việc giờ này bên hắn là đúng 12 giờ đêm.
Trước khung cửa sổ sát đất, bóng Vệ Hàn phản chiếu với khóe miệng khẽ cong, trong đôi mắt đào hoa ẩn hiện ý cười. Hắn càng thêm chắc chắn, Giản Nghi rõ ràng vẫn luôn chờ cuộc gọi của hắn. Cô thậm chí còn tính đúng múi giờ, lấy chuyện đòi lương làm cái cớ để bắt chuyện kìa.
Vệ Hàn dâng trào cảm xúc, mở miệng hỏi: “Cậu ăn cơm chưa?”
“Ừm, vừa ăn xong cơm trưa.”
“Ăn gì thế?”
“Thịt xào với đậu hũ Tứ Xuyên.” Giản Nghi thấy lạ, chẳng lẽ Vệ Hàn gọi điện đường dài từ bên kia đại dương chỉ để hỏi mấy chuyện này? Cô bèn chủ động hỏi: “Bên anh không có hoạt động gì sao?”
“Không có.” Vệ Hàn trả lời ngay, không hề chần chừ.
Giản Nghi càng thấy khó hiểu, vừa nãy Phó Dữ Ngạn còn gửi ảnh tụ tập tới cơ mà, chẳng phải bọn họ đang tiệc tùng sao?