Chương 12

“Được rồi, có cần anh đưa em về không?”

“Không cần đâu.” Giản Nghi vội xua tay, chỉ về chiếc taxi đậu gần đó: “Em đã gọi xe, tài xế đang ở gần đây rồi.”

Trước đó cô đã hẹn với tài xế sẽ quay lại đón cô lúc 10 giờ rưỡi, dù sao thì tiền xe cũng là Vệ Hàn thanh toán, cô không thấy xót.

Khi cô lên taxi, Thiệu Phùng còn vẫy tay tạm biệt, cười nói: “Tạm biệt nhé.”

Chiếc xe rời khỏi khu biệt thự. Ngồi trong xe, Giản Nghi suy nghĩ một lúc rồi nhắn tin cho Vệ Hàn: [Tôi về trường đây.]

Mãi đến khi cô về tới ký túc xá, Vệ Hàn vẫn không trả lời.

Dựa vào thói quen, ít ra hắn cũng sẽ nhắn lại một chữ như “Ừ” hoặc “Ờ”, thậm chí chỉ là dấu chấm.

Chẳng lẽ hắn đang giận? Nhưng mà giận gì mới được chứ? Không lẽ vì chuyện phải trả hai ngàn tệ mà giận cô sao?

Về đến phòng, Giản Nghi chia phần thịt nướng mang về cho các bạn cùng phòng. Chu Đình Tuyết gọi cô lại ăn chung, nhưng cô đã no đến mức ăn không nổi nữa.

“Các cậu ăn đi, tớ đi tắm cái đã.”

Nói xong, cô ra ban công thu quần áo.

Trước khi tắm, Giản Nghi lấy từ túi áo khoác ra chiếc kẹp tóc mà Phó Dữ Ngạn đưa cho cô.

Chiếc kẹp nhỏ xíu nằm gọn trong lòng bàn tay, cô lặng lẽ nhìn nó thật lâu. Ngón tay khẽ vuốt lớp ngọc trai bên trên, trong đầu lại hiện lên gương mặt dịu dàng và ánh mắt ấm áp của Phó Dữ Ngạn khi nói chuyện. Giọng anh nhẹ nhàng, thong thả mà nho nhã.

Đứng trước gương, cô thử cài chiếc kẹp tóc ra sau tai.

Phó Dữ Ngạn thật có con mắt thẩm mỹ. Cái kẹp tóc này đúng là rất hợp với cô, những hạt ngọc trai lấp lánh đính trên tóc khiến cô trông dịu dàng hơn mấy phần.

Cô đang mải ngắm thì Mạnh Nhã Lâm đi vào.

“Chiếc kẹp ngọc trai này đẹp quá đó.” Mạnh Nhã Lâm tò mò hỏi: “Vệ Hàn tặng à?”

“Không phải.” Giản Nghi bỗng thấy hơi bối rối, bèn nói dối: “Trên đường về, tớ tự mua đó.”

“Đẹp thật đó, mua ở đâu vậy?”

“Phố đi bộ bên đường Xuân Chi Lộ.”

“Vậy mai dẫn tớ qua xem với nhé?”

Giản Nghi khẽ hít vào một hơi: “Không biết mai người bán còn ở đó không nữa, tớ nghe cô bé nói chắc phải về quê.”

“Hả?” Mạnh Nhã Lâm gãi đầu: “Vậy mà cũng trùng hợp ghê ha...”

...

Cùng lúc đó, trong thư phòng trên tầng 3, Thiệu Phùng đang chăm chú quan sát chiếc bàn phím cơ màu xám đậm.

Thiệu Phùng hỏi: “Cái này là Giản Nghi đưa cho cậu hả?”

Vệ Hàn khẽ ừ, vẻ mặt không có chút biểu cảm nào.

“Sao trông chẳng vui gì thế.” Thiệu Phùng vừa nâng ly rượu vừa đi đến ngồi xuống ghế sofa: “Không hợp ý cậu à?”

Tuy nhìn qua chẳng có gì đặc biệt nhưng dù gì cũng là tấm lòng của người ta, đâu đến nỗi mặt cứ hầm hầm như vậy chứ.

Thiệu Phùng vừa nói vừa đưa tay định cầm lấy hộp quà: “Cho tôi xem thử.”

Còn chưa chạm được vào, tay đã bị Vệ Hàn hất ra. Hắn không chút khách sáo từ chối lời đề nghị của Thiệu Phùng.

Thiệu Phùng nhún vai, thôi vậy, không cho xem thì thôi.

Nghĩ lại bầu không khí vừa rồi giữa Giản Nghi và cậu, cậu ta bỗng cảm thấy có gì đó rất kỳ lạ.

“À đúng rồi, lúc nãy tôi xuống lầu, đoán xem tôi thấy gì?”

“Cậu thấy gì thì có liên quan gì đến tôi.”

“... OK.”

Thiệu Phùng đành nuốt lời định nói trở lại.

Trên màn hình hiện thông báo ghép tổ đội thành công. Vệ Hàn đã bắt đầu vào game. Nhưng Thiệu Phùng lại để ý thấy trên tủ cạnh đó đặt một hộp quà được gói rất đẹp.

Hắn tò mò hỏi: “Cái đó là gì vậy?”

Vừa dứt lời, Thiệu Phùng rõ ràng cảm thấy cơ thể Vệ Hàn khựng lại trong tích tắc, nhân vật trong game cũng đứng yên không động đậy, tay cầm chuột không có hành động gì.

Vệ Hàn quay đầu lại, ánh mắt lướt qua chiếc hộp kia trong hai giây.

Rồi lại đeo tai nghe lên, bình thản nói với Thiệu Phùng: “Lát nữa ra ngoài thì tiện tay vứt giúp tôi.”

...

Giản Nghi cảm thấy có lẽ lần này Vệ Hàn giận thật rồi.

Sau Giáng Sinh, hắn không gửi cho cô bất kỳ tin nhắn nào. Dù trước đây cũng từng xảy ra việc tương tự nhưng lần này lại có chút gì đó khác lạ.

Tối hôm đó, trước khi đi ngủ, cô còn cố tình tìm lại biên lai mua bàn phím, chụp ảnh rồi gửi cho hắn, tiện để hắn xác nhận khoản tiền chính xác.

Thế nhưng ba ngày trôi qua, tin nhắn như rơi vào hư không, lịch sử trò chuyện giữa cô và Vệ Hàn cũng dừng lại ở dòng tin cuối ấy.

Không rõ là vì hắn không nhìn thấy, hay là thấy rồi mà cố tình không trả lời.

Dù sao thì Giản Nghi cũng không để chuyện này trong lòng quá lâu. Cô đang bận ôn thi cuối kỳ và viết luận văn, giữa hai việc quan trọng đó, chuyện Vệ Hàn có đang giận hay không bỗng trở thành vấn đề không còn quá thiết yếu.

Chiều thứ Tư, sau khi học xong tiết môn tự chọn, Giản Nghi định ra căn-tin ăn cơm. Cô ôm sách từ khu giảng đường đi xuống, cùng Mạnh Nhã Lâm vừa đi vừa bàn luận về bài tập mà thầy giáo vừa giao.

Đi đến chỗ rẽ tầng 3, không ngờ lại tình cờ chạm mặt Vệ Hàn và Thiệu Phùng cũng vừa từ lớp học bước ra.

Hôm nay hắn mặc một chiếc hoodie trắng có mũ trùm, quần jeans bạc màu kiểu dáng cũ, đeo túi chéo vai trông rất trẻ trung. Với khuôn mặt điển trai theo kiểu lạnh lùng của mình, hắn trông như bước ra từ một bộ ảnh thời trang trên tạp chí. Nhưng lúc này trời ngoài đã gần 0 độ, mặc bộ đồ như thế ra đường đúng là chẳng hề hợp mùa chút nào.

Gần như là chạm mặt trực tiếp, Giản Nghi do dự một giây rồi quyết định chào trước, dù sao ngoài mặt vẫn phải giữ phong thái bình thường.

“Vệ...”

Cô chỉ vừa mở miệng, Vệ Hàn lại như thể hoàn toàn không nhìn thấy cô, cứ thế lướt ngang qua bên cạnh, ánh mắt chẳng thèm dừng lại lấy một giây.

Giản Nghi chết lặng đứng tại chỗ, gương mặt thoáng nét bối rối và xấu hổ.

Không chỉ Giản Nghi cảm thấy bối rối, ngay cả Thiệu Phùng đi bên cạnh cũng chẳng hiểu nổi chuyện gì đang diễn ra. Lúc đi đến khúc cua ở tầng hai, cậu ta còn quay đầu lại mấy lần để nhìn cô, vẻ mặt hoàn toàn mù mờ.

“Hai người cãi nhau hả?” Mạnh Nhã Lâm liếc theo bóng dáng Vệ Hàn đang rời đi, rồi cẩn trọng hỏi nhỏ.

Giản Nghi suy nghĩ vài giây, do dự trả lời: “... Ờm, chắc là vậy.”

Xem ra tin nhắn lần đó không phải là hắn không thấy mà là thấy rồi nhưng cố tình không trả lời.

“Sao tự dưng lại vậy? Hôm Giáng sinh còn thấy vui vẻ với nhau mà.” Mạnh Nhã Lâm bắt đầu nghĩ cách: “Hay cậu chạy theo hỏi thẳng cậu ta xem sao?”

Giản Nghi khoát tay: “Không cần đâu.”

Cứ để hắn tiếp tục giận đi.

Cô tự mình xem xét lại mọi chuyện từ đầu đến cuối, cũng không cảm thấy bản thân đã làm gì sai. Nếu từ phía mình không tìm thấy lý do, vậy thì nhất định là vấn đề nằm ở Vệ Hàn.

Mà nếu đã là vấn đề của hắn thì dù cô có lo lắng cũng chẳng giải quyết được gì.

...

Hôm Vệ Hàn bay đến Los Angeles, đúng như dự báo, bão tuyết đổ bộ.

Ngồi trong phòng chờ sân bay, hắn lấy điện thoại ra nhìn qua một lượt. Ngón tay vuốt dọc màn hình, giữa hàng loạt tin nhắn chưa đọc vẫn không thấy được cái tên mà hắn mong chờ nhất.

Cảm giác thất vọng này thật ra hắn đã nếm trải một lần từ trước đó, ngay trong ngày đăng ký bay.

Ngày hôm ấy, hắn đã báo cho cô chi tiết về lịch trình, tỉ mỉ đến từng giờ từng phút, hy vọng cô sẽ đến tiễn. Nhưng cô không đến.

Bây giờ, máy bay đã hạ cánh, vậy mà vẫn không có một dòng tin hỏi thăm.

Chỉ cần cô nhắn một câu “Tới nơi chưa?”, hắn cũng sẽ nguôi giận đôi chút.

Vậy mà, cái gì cũng không có.

Vệ Hàn cho Giản Nghi bốn ngày để “tỉnh ngộ”.

Nhưng kết quả là cô dường như càng không xem hắn ra gì.

Giản Nghi rốt cuộc có thật sự thích hắn không? Đây là lần đầu tiên trong suốt hai tháng qua, Vệ Hàn bắt đầu nghiêm túc tự hỏi câu này.

Hay là, có lẽ cô thích hắn đấy, nhưng không muốn vì hắn mà tốn tiền, phí thời gian. Nếu là lý do đó thì hắn vẫn còn miễn cưỡng chấp nhận được.

Tài xế mà Phó Dữ Ngạn sắp xếp đã đến, Vệ Hàn cất điện thoại rồi bước ra khỏi phòng chờ.

Xe đưa hắn đến khu biệt thự nổi tiếng ở Beverly Hills. Trên đường đi, Vệ Hàn nhắm mắt nghỉ ngơi, đang lim dim sắp ngủ thì bị tài xế đánh thức.

Vừa xuống xe đã thấy Phó Dữ Ngạn đang đứng trước cửa chính tầng một chờ.

Hắn uể oải gọi: “Cậu ạ.”

Chờ hắn lại gần, Phó Dữ Ngạn vỗ nhẹ sau lưng hắn: “Lên lầu đi, ba mẹ cháu đợi cả ngày rồi.”

Lên đến phòng khách tầng hai, Vệ Vĩnh Hạ mà người ngoài vẫn luôn kính sợ nay lại thể hiện rõ dáng vẻ của một người cha thương con. Nhìn thấy con trai, nụ cười của ông lập tức lan ra tận khóe mắt.

“Tiểu Hàn, hôm nay sao trông uể oải thế, có phải đi đường mệt quá không?”

Dù Vệ Hàn đã trưởng thành nhưng trong mắt Vệ Vĩnh Hạ, hắn vẫn như một đứa trẻ. Mới chỉ xa nhau có một tháng ông đã tíu tít hỏi han, kiểm tra hết bên trái rồi lại bên phải.

“Có cần gọi bác sĩ đến khám không? Trông sắc mặt con hôm nay không tốt lắm.” Phó Ngọc Bình vừa nghe chồng nói xong cũng sốt ruột theo.

“Con không bệnh, chỉ hơi mệt thôi.” Vệ Hàn đối với sự quan tâm thái quá của ba mẹ có phần bất lực, hắn thở dài, “Con lên lầu ngủ trước.”

Nhưng cánh cửa phòng còn chưa kịp đóng bao lâu, bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa.

Mở ra, mẹ hắn đang đứng đó.

“Tiểu Hàn, sao mẹ thấy hôm nay con có vẻ không vui?”

Là mẹ, chỉ cần nhìn ánh mắt con trai một cái là bà đã biết có gì đó không ổn.

“Không có, con rất vui.” Vệ Hàn mặt lạnh tanh đáp lại, nghe càng chẳng có tí sức thuyết phục nào.

“Có phải gần đây ba mẹ bận quá, không gọi điện nhiều cho con nên con giận ba mẹ?”

“Không phải đâu, hai người gọi quá nhiều ấy chứ.”

Vệ Hàn ngẫm nghĩ một chút, lại thêm một câu:

“Sau này có thể gọi ít lại chút thì tốt.”

Vệ Hàn thật sự không hiểu, rõ ràng họ chỉ ra nước ngoài có một tháng mà tại sao ngày nào cũng phải gọi điện ba lần cho hắn, còn cứ nghĩ như thế là chưa đủ?