Chương 1

Giản Nghi đã đứng suốt gần ba tiếng đồng hồ mà chưa được nghỉ lấy một phút.

Tối thứ Bảy là lúc khu phố đi bộ gần trường đại học đông đúc nhất. Cô làm thêm tại một tiệm trà sữa, cả buổi tối đều đứng phục vụ khách, nhận order liên tục không ngừng tay, người xếp hàng quá đông, đến nỗi cô không có lấy một giây để nghỉ ngơi.

Đứng lâu quá, bắp chân cô bắt đầu nhức mỏi. Cô liếc nhìn đồng hồ treo tường, đã bảy giờ rưỡi mà vẫn chưa thấy bóng dáng Mạc Thiến Vi đâu.

Đáng ra bảy giờ là thay ca rồi vậy mà giờ này vẫn chưa thấy người đến.

Nghĩ tới chuyện đã hẹn với người kia lúc tám giờ tối, Giản Nghi bắt đầu sốt ruột, lòng bàn tay cũng đổ mồ hôi. Tay cô cầm bình điện tử mà còn hơi run run, trơn cả tay. Dù có chạy ngay bây giờ chắc chắn cũng sẽ bị muộn.

Ít nhất là muộn hơn nửa tiếng.

Cô gần như có thể tưởng tượng ra khuôn mặt cau có của người đó, ánh mắt sắc lạnh nhìn cô từ trên xuống dưới, giọng nói lạnh lùng không kiên nhẫn chút nào: “Giản Nghi, tôi nhớ rõ là chiều nay tôi đã nhắn cho cậu thời gian cụ thể rồi mà.”

Chỉ nghĩ đến thôi mà Giản Nghi đã rùng mình một cái, bàn tay vốn đã bị lạnh đến nứt nẻ nay lại đau nhói hơn.

Cô không có thời gian để thở. Vừa mới lơ đễnh vài giây thôi mà đã có khách tới giục order, giọng điệu lại chẳng dễ nghe chút nào, cô chỉ có thể gắng sức lấy lại tinh thần để ứng phó.

Sắp đến tám giờ, cuối cùng thì Mạc Thiến Vi cũng xuất hiện. Giản Nghi không dám chậm trễ, vội vàng cởi đồng phục làm việc, đưa lại cho cô ấy.

Lúc bàn giao ca, Giản Nghi tranh thủ liếc nhìn điện thoại.

Quả nhiên, mười phút trước, Vệ Hàn đã nhắn cho cô một tin.

[Tới chưa?]

Ngắn gọn, dứt khoát, đánh thẳng vào trọng điểm.

Rất đúng với phong cách của hắn.

Giản Nghi hít một hơi thật sâu. Nhưng ngay khi cô vừa cầm điện thoại lên, tin nhắn thứ hai của Vệ Hàn lại đến, chỉ là một dấu chấm hỏi, đại khái đang hỏi tội vì sao cô vẫn chưa trả lời.

Giản Nghi thấy ngực mình như bị đè nén, trong đầu rối bời suy nghĩ xem lát nữa phải giải thích thế nào với hắn.

Mạc Thiến Vi thấy sắc mặt cô không ổn liền lên tiếng xin lỗi: “Giản Nghi, thật ngại quá. Vừa nãy mình thấy người không khỏe nên đi trạm y tế khám một chút, thành ra bị trễ. Nhưng mình sẽ không để cậu làm không công đâu, tiền ca này mình sẽ chuyển lại cho cậu.”

Cô và Giản Nghi đều là sinh viên Giang Đại, cũng đều từ một huyện nghèo thi đỗ vào đây. Quê họ là vùng nông thôn, điều kiện giáo dục kém, thi được vào đại học này đã là không dễ. Dù ngày thường không tiếp xúc nhiều, nhưng cũng biết hoàn cảnh nhà Giản Nghi không tốt, thậm chí còn khó khăn hơn cả nhà cô. Nghe nói Giản Nghi phải vay tiền học mới có thể học tiếp đại học.

Mạc Thiến Vi nhiều lần gặp Giản Nghi trong căn-tin trường, suất ăn của cô ấy lúc nào cũng đơn giản đến mức chỉ có mấy món như: Cơm 5 hào, rau muống hoặc khoai tây xào 1 đồng, thêm miếng thịt 2 đồng. Có khi chỉ ăn mỗi tô mì thịt kho giá 2.5 đồng, hoặc mì nước đơn giản.

Chưa từng thấy ai sống tiết kiệm như cô ấy, quần áo cũng chỉ có vài bộ luân phiên mặc đi mặc lại.

Về sau nghe đồn cô ấy đang quen một bạn trai rất có tiền, Mạc Thiến Vi còn tưởng Giản Nghi sẽ không phải làm thêm nữa. Nhưng không ngờ mọi thứ vẫn như cũ, bình thường trong căn-tin vẫn thấy cô ấy ngồi một mình lặng lẽ ở một góc.

Có lần, Mạc Thiến Vi không kiềm được liền hỏi: “Bạn trai cậu đâu? Sao chưa bao giờ thấy cậu đi cùng anh ấy?”

Giản Nghi sững người một lúc, do dự hồi lâu rồi mới đáp khẽ: “Anh ấy... không thích ăn ở căn-tin.”

Mạc Thiến Vi còn đang ngẩn ra suy nghĩ, thì Giản Nghi đã vội vã cầm túi vải lên, bước nhanh ra khỏi cửa, dáng vẻ hối hả như thể sắp phải tới một cuộc hẹn quan trọng nào đó.

Tháng Mười Hai ở Giang Thành, thời tiết đã lạnh buốt, hơi thở phả ra cũng hóa thành khói trắng. Người đi đường đều quàng khăn kín cổ. Giản Nghi đạp xe quay về ký túc xá để thay áo khoác lông vũ dày hơn trước khi ra ngoài.

Trước khi đi, ánh mắt cô dừng lại trên chiếc bình thủy tinh trong suốt đặt trên bàn học. Cô do dự vài giây, rồi vẫn quyết định lấy bình dưa muối ấy bỏ vào túi vải.

Đây là dưa muối mẹ cô nhờ người quen cùng quê mang từ nhà lên mấy ngày trước, tổng cộng ba bình. Cô định giữ lại một bình cho mình, hai bình còn lại định đem tặng.

Nghĩ vậy, Giản Nghi cẩn thận siết chặt nắp bình, rồi bọc thêm một lớp túi giữ nhiệt bên ngoài để tránh nước dưa chảy ra làm bẩn balo.

Lên tàu điện ngầm vào trung tâm thành phố, Giản Nghi may mắn tìm được một chỗ ngồi. Cuối cùng cũng có thể ngồi nghỉ đôi chút.

Cô lấy điện thoại ra từ túi, chọn lựa từ ngữ, định nhắn tin cho Vệ Hàn.

Cô gõ đi xóa lại, cuối cùng chỉ gửi một câu đơn giản: [Xin lỗi, chắc tôi sẽ đến trễ một chút.]

Mãi đến khi tàu tới ga cần xuống, Vệ Hàn vẫn chưa nhắn lại.

Không rõ là hắn lười trả lời hay là chưa nhìn thấy.

9 giờ 12 phút, Giản Nghi đứng trước cửa một hội sở, do dự vài giây rồi mới giơ tay gõ cửa.

Nhưng tiếng nhạc bên trong quá lớn, e rằng chẳng ai nghe thấy tiếng gõ yếu ớt của cô.

Lúc trong hội sở đang ồn ào náo nhiệt, Giản Nghi định đi theo sau một nhân viên phục vụ để lén vào trong.

Nhưng mọi chuyện lại không suôn sẻ như cô nghĩ. Ngay khi cô vừa đẩy cửa bước vào, một người đang biểu diễn trên sân khấu đột ngột bị cắt ngang, động tĩnh ở cửa quá bất ngờ khiến mọi người đều quay đầu nhìn về phía cô.

Không gian trở nên yên tĩnh đến mức đáng sợ.

Những ánh mắt với đủ sắc thái dồn cả về phía cô, như đang đánh giá từ đầu đến chân. Giản Nghi cố gắng tỏ ra bình tĩnh, khẽ gật đầu chào, sau đó nhanh chóng liếc nhìn vào ghế lô ở giữa phòng, cố gắng tìm vị trí của Vệ Hàn.

Không ngờ lại chạm ngay ánh mắt hắn.

Khoảnh khắc ấy khiến trái tim cô run lên một nhịp.

Trong ánh sáng mờ mờ của ghế lô, Vệ Hàn dựa vào ghế sofa, ánh mắt uể oải lười nhác mà nhìn cô. Biểu cảm trên gương mặt hắn tối tăm khó đoán, môi mím chặt, rõ ràng đang không vui.

Giản Nghi cảm giác mình như nhân viên đi làm trễ bị sếp bắt tại trận, vừa bối rối vừa luống cuống. Cô cắn răng bước tới, chậm rãi ngồi xuống cạnh hắn.

Dù khoảng cách giữa các ghế không quá sát nhau nhưng áp lực tỏa ra từ hắn lại khiến cô cảm thấy bị đè nặng, như hình với bóng.

“Ngồi sát lại đây.” Hắn lên tiếng.

“Vâng...” Cô đáp khẽ.

Giản Nghi rón rén dịch người lại gần.

Cô mặc một chiếc áo khoác lông vũ dày cộp, lúc ngồi xuống thì trông càng tròn trịa, vải áo cọ vào nhau phát ra âm thanh sột soạt, vang lên rõ rệt trong không gian yên tĩnh của ghế lô.

Cô nín thở, nhất thời không dám mở miệng. Lúc này, cô mới ý thức được hôm nay mình ăn mặc quê mùa đến mức nào, đến cả nhân viên phục vụ đứng bên cạnh còn ăn mặc gọn gàng và chỉn chu hơn cô.

Cảm giác này khiến cô nhớ lại năm nhất đại học, lần đầu theo bạn cùng phòng đi dạo phố, không cẩn thận bước vào một cửa hàng cao cấp. Cảm giác lúc đó chính là: luống cuống, bối rối, bất an, hoang mang, tất cả đều đang lặp lại y nguyên ngay lúc này.

May mà không lâu sau có người đứng lên chọn bài hát, tiếng nhạc vang lên, không khí lại náo nhiệt trở lại. Giản Nghi mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng người bên cạnh cô lại lên tiếng: “Cậu đến trễ.”

Giọng nói trầm thấp của Vệ Hàn vang lên, ngữ khí chẳng mấy dễ chịu.

Lo lắng tháng này có thể bị hắn trừ tiền, Giản Nghi vội cúi đầu xin lỗi: "Hôm nay người thay ca đến trễ mất một tiếng nên tôi không kịp về... Thật sự xin lỗi.”

Cô luôn là người nhận sai rất nhanh.

Vệ Hàn không lên tiếng. Giản Nghi chỉ thấy hắn nhấp một ngụm rượu vang đỏ, hầu kết di chuyển lên xuống, gương mặt vẫn giữ biểu cảm không vui như lúc nãy.

Thực ra, từ trước đến nay, Giản Nghi đều biết Vệ Hàn là một người không thèm che giấu cảm xúc, dù là vui hay giận. Hắn chưa bao giờ bận tâm đến cảm xúc của người khác, chỉ đơn giản là thể hiện cảm xúc của mình ra ngoài. Mọi người đều phải nhìn sắc mặt hắn, và chẳng ai dám nói ra điều gì không vừa lòng trước mặt hắn. Luôn có người phụng sự hắn, lấy hắn làm trung tâm, rất nhiều người tìm cách tiếp cận, mỉm cười và dùng đủ cách để lấy lòng hắn. Vệ Hàn thích gì thì làm đó, không cần quan tâm đến suy nghĩ và đánh giá của người ngoài. Hắn sinh ra đã có ưu thế này.

Kể từ khi “ở bên Vệ Hàn,” Giản Nghi mới càng thấm thía sự khác biệt rõ rệt giữa hắn và những người khác.

Cô thường nhớ lại một sự kiện, ở thời trung học, gia đình hàng xóm của cô có người ông bị bệnh nặng. Nghe nói chi phí phẫu thuật và viện phí lên đến hơn 50 vạn, họ phải vay mượn bạn bè, người thân, cuối cùng chỉ mượn được mười mấy vạn, mà số đó cũng chỉ đủ trả một phần chi phí phẫu thuật.

Chi phí phòng bệnh quá cao, họ không kham nổi tiền phẫu thuật, gia đình đành phải đưa ông về nhà. Vào cuối tuần, Giản Nghi từ thành phố về quê, đi qua nhà họ, nhìn thấy ông ngồi ở đầu ngõ, vẻ mặt tiều tụy, lặng lẽ nhìn con chó vàng trong sân như thể đó là một lời tạm biệt cuối cùng.

Ngày hôm sau, khi cô tỉnh dậy, nghe nói ông đã qua đời.

Ngày đưa tang, có người làm lễ, tiếng kèn trống vang lên suốt đêm khiến Giản Nghi không thể ngủ được. Cô bắt đầu nghĩ nếu muốn tiết kiệm đủ 50 vạn, cô sẽ phải mất bao lâu. Nếu mỗi tháng có thể tiết kiệm 5000 tệ thì cũng phải tiết kiệm suốt 8 năm 3 tháng, tổng cộng là 3040 ngày.

3040 ngày, là một con số dài đằng đẵng.

Với Giản Nghi, 50 vạn là một số tiền quá xa xôi, không thể với tới. Nhưng với Vệ Hàn, trong mắt hắn, dù là 100 vạn cũng không đủ để mua một chiếc đồng hồ, một chiếc xe, và chỉ trong một đêm hắn có thể tiêu lên tới mười mấy vạn, mấy chục vạn.

Giản Nghi ngẩn ngơ một hồi lâu cho đến khi một âm thanh lớn kéo cô về với thực tại.