Chương 2

Thiệu Phùng đưa micro cho cô, nụ cười rạng rỡ để lộ hàm răng trắng bóng: “Giản Nghi, đến lượt cậu rồi, hát một bài đi.”

Giản Nghi hơi sững người: "Tớ á...?"

Thiệu Phùng gật đầu, chớp mắt với cô: “Muốn hát bài gì, tớ bấm cho nào.”

Micro đã được đưa đến trước mặt.

Cô vừa mới nhận lấy micro lập tức đã có người phụ họa theo: “Tụi này đều đã hát qua một vòng rồi, giờ đến Giản Nghi đó. Nói thật là vẫn chưa từng nghe cậu hát bao giờ.”

Câu nói đó làm mọi người càng thêm chờ mong, Giản Nghi cũng không tiện từ chối. Bình thường cô không hay nghe nhạc thị trường, lật danh sách bài hát trên máy chọn nhạc một hồi, cuối cùng cũng tìm được một ca khúc trông có vẻ quen mắt.

Nhạc vừa vang lên, lòng bàn tay cô đã bắt đầu toát mồ hôi vì hồi hộp.

Vốn dĩ cô đã không có thiên phú về ca hát, lại còn rất lâu rồi không nghe bài này. Ngay câu đầu tiên đã hát trật nhịp, không đúng tông, lệch điệu rõ rệt. Bên dưới có không ít người bật cười khe khẽ.

Mặt cô nóng bừng lên. Trong ánh sáng lờ mờ của phòng karaoke, cô liếc mắt về phía sau.

Quả nhiên, Vệ Hàn ngồi giữa ghế, môi mỏng khẽ cong, ánh mắt như mang theo ý cười giễu cợt.

Phần còn lại của bài hát, cô cũng không biết mình đã hát kiểu gì, chỉ biết trong đầu lúc đó chỉ có một suy nghĩ:

Nếu sau này yêu đương, tuyệt đối sẽ không tìm kiểu bạn trai như vậy.

Cô cực kỳ ghét kiểu người kiêu ngạo như thế.

Hát xong bài hát, Giản Nghi không quay lại ghế sofa mà đi thẳng tới khu tiệc đứng.

Tối nay cô chưa ăn gì nên bây giờ đói đến mức không chịu nổi. Cô lấy một phần mì Ý, đi ngang qua quầy bánh ngọt thì tiện tay lấy thêm một chiếc bánh kem nhỏ, tự coi như là phần thưởng mừng sinh nhật mình.

Hôm nay là sinh nhật hai mươi tuổi của cô. Thực ra cô đã suýt quên mất, mãi đến khi đang trên đường tới đây mới nhận được tin nhắn từ em gái - Giản Tâm Nguyệt:

[Chị ơi, sinh nhật vui vẻ nha! (Em mượn điện thoại của bạn học để nhắn cho chị)]

Lúc đang ăn, Giản Nghi lại lấy tin nhắn ấy ra xem thêm lần nữa, tâm trạng vì thế cũng được xoa dịu hoàn toàn. Cô nghĩ, lần sau về nhà, sẽ mua tặng Tâm Nguyệt một chiếc điện thoại, để sau này em gái không phải mượn điện thoại người khác nữa.

Đang ngẩn người thì cánh cửa bị đẩy ra, có người bước vào, kéo ghế đối diện cô và ngồi xuống. Mùi nước hoa nam nhàn nhạt lập tức thoảng qua nơi chóp mũi.

Giản Nghi vốn đang thư thái, lập tức trở nên không được tự nhiên.

Cô nhét vội một miếng thịt bò vào miệng, vừa nhai vừa giải thích: “Tôi chưa ăn tối, có hơi đói... Sắp ăn xong rồi.”

Cô nghĩ, chuyện này chắc không tính là trốn tránh sinh hoạt tập thể đâu ha?

“Không ai giục cậu.” Vệ Hàn thản nhiên mở miệng.

Hắn càng nói thế, Giản Nghi lại càng ăn nhanh hơn. Nghĩ thử xem, ông chủ của bạn đang ngồi trước mặt nhìn bạn chằm chằm ăn cơm, bạn liệu có thể nuốt trôi không?

Vệ Hàn thì chẳng cảm nhận được tâm trạng lúng túng của cô, vẫn điềm nhiên ngồi đó, ánh mắt lại nhìn sang mấy món đồ ăn trước mặt cô, cuối cùng dừng lại trên chiếc bánh kem nhỏ sắp bị ăn hết kia.

Hắn hỏi: “Cậu thích ăn cái này à?”

Giản Nghi sững người, không hiểu sao Vệ Hàn lại hỏi như vậy. Nhưng cô không muốn nói cho hắn biết hôm nay là sinh nhật mình, nên chỉ khẽ gật đầu.

Giữa bọn họ cùng loại quan hệ thế này, hắn đúng là không cần phải biết hôm nay là sinh nhật cô.

Vệ Hàn không ngồi lại lâu, chỉ một lát sau liền đứng dậy rời đi.

Nhưng vừa khi hắn đi khỏi, có một nhân viên phục vụ bưng khay bước vào, đặt xuống trước mặt cô là một mâm đầy những món tráng miệng tinh xảo.

Khác hẳn với những món ăn ở khu tiệc đứng, chỉ nhìn qua cũng biết những món ngọt này đều là loại xa xỉ, có giá trị cao.

Giản Nghi gọi người phục vụ lại: “Xin lỗi, mấy món này không phải tôi gọi.”

Người phục vụ mỉm cười, liếc mắt nhìn ra phía cửa. Giản Nghi lúc này mới phản ứng lại, đại khái là do Vệ Hàn gọi giùm cô.

Người phục vụ rời đi, Giản Nghi nhìn bàn đầy những món tráng miệng tinh xảo trước mặt. Ở bên Vệ Hàn một thời gian, cô cũng đã hiểu ra một điều: đồ ăn càng sang trọng, thì phần ăn càng ít.

Chỉ trong ba phút cô đã ăn xong hết, ngoài việc cách bày trí đẹp mắt thì hương vị cũng không có gì đặc biệt.

Khi quay lại ghế sofa, bên trong vẫn rất náo nhiệt, mọi người đang chơi bài. Cô ngồi xuống bên cạnh Vệ Hàn, khẽ kéo tay áo hắn.

Vệ Hàn quay đầu nhìn cô.

Cô hạ giọng hỏi: “Vừa rồi mấy món đó là cậu gọi cho tôi à?”

Vệ Hàn vẫn cúi đầu nhìn bài, đáp lại một cách tùy ý: “Ừ.”

“Vậy... cái đó tính vào mục ăn uống đấy nhé.” Giản Nghi cố tình nhấn mạnh mấy chữ cuối.

Vệ Hàn lập tức hiểu ý cô, khẽ bật cười, đuôi mày hơi nhướn lên rồi gật đầu: “Được.”

Thế là cô yên tâm.

Giản Nghi nhẹ nhàng thở ra.

Nghĩ lại thì, mấy món ngọt lúc nãy... cũng không tệ lắm, đúng là đồ đắt có lý do của nó.

Cả nhóm chơi bài đến gần 11 giờ, Giản Nghi vẫn không hiểu họ đang chơi kiểu gì, chỉ có thể ngồi ngơ ngác một bên.

Sau khi quen biết Vệ Hàn, kỹ năng cô rèn luyện thành thạo nhất chính là... ngồi ngơ. Mấy đề tài họ nói, cô nghe không hiểu, mà cũng không có hứng thú, nên chỉ biết ngồi nhìn chằm chằm vào một điểm nào đó rồi thẫn thờ.

Đang chơi thì có người trêu chọc: “Giản Nghi, nhìn kìa, mấy ván gần đây Vệ Hàn toàn thua, cậu nói xem có phải là kiểu ‘huyền học’ gì không đây?”

Giản Nghi nhân cơ hội, liền nói với Vệ Hàn: “Vậy... tôi về trước nhé?”

Vệ Hàn khẽ cười mỉa: “Người ta đùa mà cậu cũng tin à?”

“Không phải, chỉ là tôi còn chút việc cần làm.”

Vệ Hàn thu bài lại, như thể muốn nghe cô nói hết câu: “Có chuyện gì? Cậu nói thử xem.”

Hắn thật sự không hiểu, cô làm gì mà có chuyện suốt vậy?

Không khí trong phòng lập tức trở nên yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi. Giản Nghi lại cảm nhận được loại áp lực khiến người ta khó thở ấy thêm lần nữa.

Cô còn chưa kịp mở miệng, Vệ Hàn đã nói: “Cậu ngồi thêm chút nữa đi, tôi đánh xong ván này rồi đưa cậu về.”

Cô vội vàng xua tay: “Không cần, không cần, cậu cứ chơi tiếp đi. Giờ vẫn kịp chuyến tàu điện ngầm cuối.”

Không dám nhìn sắc mặt Vệ Hàn, cô xách túi vải rồi bước nhanh ra ngoài.

Giản Nghi vừa kịp đến nhà ga trước khi chuyến tàu điện ngầm cuối cùng ngừng hoạt động mười phút.

Khi đi qua cửa kiểm tra an ninh, cô đặt túi vải lên băng chuyền.

Trong túi có một hũ rau muối chua thủy tinh, sợ bị vỡ nên cô rất cẩn thận khi đặt vào.

Chính khoảnh khắc ấy, Giản Nghi bắt đầu tự vấn chính mình. Cô thật sự không hiểu bản thân trước khi ra khỏi nhà đã nghĩ gì, sao lại cho rằng Vệ Hàn sẽ thích những món như vậy?

Đối với hắn, mấy món rẻ tiền và tầm thường ấy chỉ là đồ ăn hạ cấp. Vậy mà cô lại cố tình mang cho hắn.

Giản Nghi lắc lắc đầu, cảm thấy đầu mình hình như bị úng nước rồi.

Lúc xuống tàu rồi đi bộ về trường, cô vừa đeo tai nghe vừa nghe lại bài hát mà mình đã hát lệch tông trong phòng karaoke tối nay.

Cúi đầu nhìn lời bài hát, cô hoàn toàn không để ý dưới tán cây ngô đồng trước cổng trường đang có một người đứng đó.

Khi cô toan bước qua cổng, điện thoại bỗng vang lên.

Nhìn trên màn hình hiện thông báo cuộc gọi, cô bỗng dừng lại giữa đường, im lặng vài giây rồi mới ấn nút nghe máy.

“Alo?”

“Là anh.”

Giọng nam truyền từ đầu dây bên kia vọng tới.

Giọng anh trầm thấp, khàn khàn, mang theo một chút lười biếng mơ hồ. Giản Nghi chợt nghĩ, nếu anh hát, chắc chắn sẽ rất êm tai.

Nhận ra mình vừa thất thần, Giản Nghi có hơi ngượng ngùng, vội đáp: “Em biết là anh, có chuyện gì sao?”

Bây giờ đã gần mười hai giờ đêm, anh gọi cô vào giờ này chẳng lẽ có việc gấp?

“Sao hôm nay về trường muộn vậy?”

Giản Nghi ngẩn ra: “Ơ? Làm sao anh biết?”

Người đàn ông khẽ bật cười: “Quay đầu lại đi.”

Giản Nghi tay vẫn cầm điện thoại, xoay người lại.

Đêm khuya yên tĩnh, ven đường chỉ có vài ngọn đèn đường le lói. Phó Dữ Ngạn đứng dưới tán cây, dáng người cao ráo thẳng tắp, khoác chiếc áo choàng đen, khí chất thanh nhã, tựa như một cảnh phim nghệ thuật mùa đông được lặng lẽ cắt ra từ màn bạc.

Anh mỉm cười rồi ngắt máy, chậm rãi bước về phía cô.

Chẳng mấy chốc, Phó Dữ Ngạn đã đứng ngay trước mặt Giản Nghi.

Anh cao hơn cô khá nhiều, khiến Giản Nghi có cảm giác như gió đêm đều bị anh chắn hết phía sau, cả không khí xung quanh dường như cũng ấm hơn một chút.

Phó Dữ Ngạn hỏi: “Gặp anh bất ngờ lắm hả?”

Giản Nghi gật đầu.

“Tiện đường đi qua, lâu rồi không gặp, nên ghé xem em thế nào.”

Chỉ vài câu đã xóa tan sự nghi ngờ trong lòng cô, rồi anh lại hỏi: “Vừa từ chỗ Vệ Hàn về à? Trễ thế này, sao cậu ta không đưa em về? Đúng là thằng nhóc chẳng đáng tin chút nào.”

Giản Nghi lắc đầu: “Không sao đâu, đường bên này toàn là phố lớn, an toàn mà.”

Phó Dữ Ngạn lại không tán thành: “Không có gì là tuyệt đối an toàn cả. Vẫn nên giữ cảnh giác. Lần sau nếu em về muộn như vậy, nhớ gọi cho anh.”

Giản Nghi thuận miệng đồng ý, nhưng trong lòng lại biết rõ, cô không thể tùy tiện gọi điện làm phiền anh, cũng không có lý do gì để làm vậy.

Với Phó Dữ Ngạn, cô luôn giữ một sự kính trọng. Anh là người từng giúp đỡ Giản Tâm Nguyệt, còn quyên tặng một dãy nhà trường học cho huyện cô. Nhờ sự hỗ trợ từ doanh nghiệp của anh, Tâm Nguyệt và nhiều trẻ em khác trong thôn mới có cơ hội đi học đàng hoàng. Người dân vùng đó ai cũng biết ơn anh. Mỗi lần về thăm quê, có không ít người gửi cô đặc sản hoặc thư cảm ơn để chuyển cho Phó Dữ Ngạn.

Dân trong thôn không biết phải bày tỏ lòng biết ơn sao cho đúng cách, nên trứng gà, đồ ăn tự làm chính là tấm lòng chân thành nhất họ có thể gửi gắm. Ban đầu cô còn lo, sợ một người như Phó Dữ Ngạn - doanh nhân lớn, sẽ xem thường những món quà quê mùa đó. Nhưng chưa bao giờ anh tỏ ra chán ghét hay khó chịu, ngược lại còn rất trân trọng, thậm chí có lần còn về tận thôn để cảm ơn mọi người.

Lần này, mẹ cô nhờ người gửi lên cho cô mấy vại rau củ muối, còn gọi điện dặn kỹ: “Nhất định phải đưa cho Phó tiên sinh.”

Nghĩ đến đây, Giản Nghi nói: “À đúng rồi, em có cái này phải đưa cho anh. Mẹ em dặn là nhất định phải chuyển tận tay.”

Phó Dữ Ngạn hình như hơi mong đợi, trong mắt ánh lên một tia sáng: “Không ngờ đi một chuyến mà lại có cả quà.”

Giản Nghi lấy từ túi ra một vại rau muối được gói trong bao vải, đưa cho anh.

“Anh cầm cái này trước đã.”

Phó Dữ Ngạn nhận lấy, ánh mắt cong cong như cười: “Được rồi.”

Vừa đưa xong, Giản Nghi lại lấy tiếp ra một túi lạp xưởng được gói kỹ. Màu sắc rất bắt mắt, là món mẹ cô tự tay làm, mùi vị cực kỳ ngon. Cô và em gái đều rất thích ăn.

Nhưng lần này, Phó Dữ Ngạn không đưa tay nhận ngay, vẻ mặt như có chút lưỡng lự.

Giản Nghi hơi lo lắng, dè dặt hỏi thử: “Anh... không thích món này sao?”

Cô có thể hiểu được mà. Có người thực sự không chịu được mùi vị đặc trưng của lạp xưởng.