Vệ Hàn cuối cùng cũng chia tay với Giản Nghi, là hắn đề nghị trước. Một người bạn đã đặt cho hắn một buổi tiệc độc thân linh đình ở quán bar lớn nhất thành phố. Cả nhóm người trong quán bar náo loạn c …
Vệ Hàn cuối cùng cũng chia tay với Giản Nghi, là hắn đề nghị trước.
Một người bạn đã đặt cho hắn một buổi tiệc độc thân linh đình ở quán bar lớn nhất thành phố.
Cả nhóm người trong quán bar náo loạn cả lên, Vệ Hàn cũng uống đến mức say mèm, đôi mắt đào hoa nhuốm màu men rượu, bỗng nhiên không biết ai nhắc đến, nói rằng Giản Nghi hình như đã có bạn trai mới.
“Lần trước tớ tình cờ gặp hai người bọn họ, hơn nữa bạn trai cô ấy trông rất đẹp trai, lái chiếc Cayenne đến đón cô ấy tan học ở cổng trường.”
Lời vừa dứt, tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía Vệ Hàn, không ai dám lên tiếng.
Thật không ngờ, Giản Nghi trước đây thích Vệ Hàn đến như vậy, nói gì nghe nấy, vậy mà giờ vừa mới chia tay không bao lâu đã có bạn trai mới.
Cả quán bar lập tức yên lặng, ngược lại Vệ Hàn lại cười rất vui vẻ: “Vậy thì thật cảm ơn trời đất, xem ra cô ấy sẽ không bám lấy tôi nữa, lát nữa chúng ta tìm chỗ khác để ăn mừng một chút.”
Chu Béo bĩu môi, chửi hắn là đồ không có lương tâm.
Ba giờ sáng, bên đường ánh đèn mờ nhạt, mùi rượu trên người Vệ Hàn cũng dần tan đi.
Sau khi chào tạm biệt bạn bè, Vệ Hàn đóng cửa xe, nụ cười bên khóe miệng chợt tắt ngấm, biểu cảm trở nên xa lạ, như thể biến thành một người hoàn toàn khác. Xe hơi lao vυ"t qua những con phố sầm uất, không biết Vệ Hàn đã nhìn thấy gì, bỗng dưng bảo tài xế tấp xe vào lề đường.
Bước xuống xe, Vệ Hàn đứng dưới ánh đèn đường, lặng lẽ châm một điếu thuốc.
Đêm khuya yên tĩnh, khói thuốc đặc quánh len vào khoang mũi, Vệ Hàn nhập số của một dãy số quen thuộc.
Một lúc lâu sau, điện thoại mới được kết nối.
“Alo, ai vậy ạ?” Giọng Giản Nghi như vừa bị đánh thức, có phần ngái ngủ và mơ hồ.
Vệ Hàn cắt ngang sự yên lặng, nở nụ cười lạnh lùng: “Sao? Ở bên cạnh cậu của ông đây, đến số điện thoại của tôi em cũng không nhớ nổi à?”