Chương 5

Skybar của khách sạn mở cửa lúc 5 giờ chiều, khi mặt trời còn treo lưng chừng trên biển và những ánh nắng cuối ngày phản chiếu từng mảng vàng lên bàn ghế kính. Lúc Minh bước lên tầng thượng, quán còn vắng, chỉ lác đác vài nhân viên chỉnh lại quầy, lau ly.

Cậu không định đến đây. Thật ra, trước giờ cậu chẳng mấy khi ghé bar – nơi ấy với Minh quá ồn, quá náo, quá... Mùi rượu. Nhưng hôm nay, như một cú rẽ bất chợt, cậu bước vào, ngồi xuống chiếc ghế cao cạnh quầy bar.

Lâm đang sắp xếp chai rượu, xoay người lại thì sững một nhịp.

“Đầu bếp đi lạc à?” Anh hỏi, tay vẫn lau miệng ly bằng khăn trắng.

Minh nhếch môi: “Nghe nói ở đây có món gì đó... khiến người ta tạm quên được mọi thứ.”

Lâm đặt ly xuống, nghiêng đầu nhìn cậu: “Vậy cậu muốn quên điều gì?"

Minh không trả lời ngay. Cậu nhìn ra biển – nơi những con sóng vẫn cuộn vào bờ theo một nhịp không ai điều khiển, như thể chúng chưa từng nhớ rằng mình đã đến, đã rút, đã quay lại bao lần.

“Có lẽ tôi không muốn quên ai." Cậu nói chậm: “Mà chỉ muốn quên cảm giác mình từng mong người đó quay lại.”

Không gian chùng xuống. Lâm không cười. Anh chỉ nhẹ gật, rồi bắt đầu pha chế.

Tiếng rượu rót. Tiếng đá va vào thủy tinh. Vài lát chanh rơi nhẹ. Và một chiếc thìa khuấy kim loại xoay vòng như thể xoay cả thời gian.

Một ly cocktail được đặt xuống trước mặt Minh – màu xanh biển nhạt, trong veo như mắt trẻ con chưa kịp buồn.

“Gọi là gì?” Minh hỏi.

Lâm tựa người lên quầy, ánh đèn hắt qua mái tóc anh tạo ra một đường viền sáng lấp lánh.

“‘Biển không nhớ sóng’. Vì sóng có thể trở đi trở lại, nhưng biển thì vẫn im lặng. Như thể chưa từng quen.”

Minh nhấp môi. Vị đầu tiên chua nhẹ, rồi mát lạnh, cuối cùng đọng lại chút ngọt dịu như vỏ cam khô. Không gắt. Không cay. Nhưng khiến lòng ngực nóng ran như có điều gì đang từ từ tan chảy.

“Ngon.” Cậu khẽ nói: “Giống như... Một câu từ chối đẹp.”

Lâm nhìn cậu, một cái nhìn sâu và yên như mặt biển.

“Cậu biết không, đôi khi người ta không nói "không yêu", chỉ là họ không thể ở lại.”

Minh siết ly chặt hơn: “Và mình cứ thế yêu một người không ở lại?”

“Có lẽ vậy.”

Quán bắt đầu đông hơn. Nhạc jazz cất lên, nhịp nhẹ như bước chân qua miền ký ức. Lâm vẫn đứng sau quầy, pha rượu cho khách, nhưng mỗi khi quay lại, ánh mắt anh vẫn vô thức tìm đến Minh.

Cậu vẫn ngồi đó, ngón tay miết nhẹ vết nước trên bàn kính, như thể đang vẽ một hình gì đó không tên.

Khi ly thứ hai được đặt xuống trước mặt cậu – lần này có màu hổ phách, mùi quế thoang thoảng – Minh không hỏi nữa. Cậu uống một ngụm, rồi chống cằm, nhìn Lâm thật lâu.

“Anh từng yêu ai nhiều chưa?” Cậu hỏi.

Lâm không ngẩng lên: “Có. Nhưng họ không chọn tôi.”

“Vì sao?”

“Vì tôi chọn ở lại với mẹ, vì bà ấy chỉ có ên tôi là con.”

Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngưng đọng.

Minh không nói gì. Nhưng cậu thấy tim mình siết lại. Câu trả lời ấy không phải là sự bỏ rơi, mà là một hy sinh âm thầm. Và điều khiến người ta đau nhất, không phải là bị bỏ lại – mà là hiểu lý do người đó ra đi, và không thể trách họ.

Một bản nhạc jazz chuyển tông. Lâm đưa mắt nhìn biển. Giọng anh nhẹ như lời thú tội.

“Có những mùa tôi tưởng mình sắp yêu lại. Nhưng rồi nhìn mẹ ho một đêm, tôi lại thôi.”

Minh ngẩng lên, định nói gì đó. Nhưng cổ họng khô ran. Chỉ đành nhấp thêm một ngụm rượu nữa – mùi quế cay nồng, nhưng không đủ để át đi vị mặn nơi đáy lòng.

Khi bar vắng dần, Minh rời đi. Cậu không chào. Lâm cũng không gọi lại.

Nhưng lúc ra đến cửa, cậu nhận được một mảnh giấy được xếp gọn, nhét dưới ly.

Gặp cậu... giống như sóng vỗ ngược vào tim.

Không ồn ào, nhưng đủ để nhói.