Chủ nhật. Bầu trời Phú Quốc rắc những đám mây mỏng như khăn voan lướt ngang biển. Minh không có ca sáng. Cậu chọn thức dậy sớm để tự thưởng cho mình một buổi sáng... Không mùi dầu mỡ.
Có một quán cà phê nhỏ nằm gọn trong con hẻm gần bãi Sao, tên "Sáng Tĩnh". Không biển hiệu nổi bật, không âm nhạc ồn ào, chỉ vài bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ và tiếng muỗng thìa lách cách đủ khiến người ta muốn ngồi lại. Minh thích chỗ đó vì nó yên – giống như căn bếp không có khách hàng, chỉ còn mình cậu và dao thớt.
Cậu bước vào. Và rồi thấy Lâm.
Ngồi trong góc, lưng tựa tường, tay cầm một quyển sách dày, trước mặt là ly bạc xỉu vẫn còn nóng. Ánh nắng sớm rọi nghiêng qua ô cửa, vẽ lên gò má anh một vệt sáng vàng dịu.
Lâm ngước lên, thấy Minh, ngạc nhiên một giây, rồi nở nụ cười nhẹ.
“Trùng hợp?” Minh hỏi, lưỡng lự đứng cạnh bàn.
“Không. Tôi đến đây mỗi chủ nhật. Giống như cậu vậy.”
Minh nhướn mày, không rõ nên thấy lạ hay nên thấy vui.
“Chỗ này thật yên bình.”
Lâm tiếp lời: “Không có cocktail, không có người say.”
Minh ngồi xuống ghế đối diện: “Vậy còn anh? Anh đến đây vì muốn tỉnh à?”
Lâm nhìn cậu, mắt ánh lên chút gì đó không thể gọi tên: “Tôi đến đây vì muốn nghe chính mình nghĩ gì. Nhưng gần đây, tôi không nghe được gì nữa. Cậu làm ồn cả đầu tôi rồi.”
Minh cười nhẹ, không rõ nên lúng túng hay nên cảm động.
Một nhân viên mang cà phê ra. Minh gọi đen đá, nhưng chẳng hiểu sao, vị hôm nay... lại nhạt hơn bình thường.
Cả hai ngồi trong im lặng một lúc lâu. Không khó chịu. Cũng không gượng ép. Như thể sự yên tĩnh giữa họ là một cách đồng điệu – không lời.
Minh nhìn quyển sách Lâm đang cầm. Là một tập truyện ngắn, gáy sách đã sờn.
“Anh đọc lại cuốn này à?”
“Ừ. Mỗi lần đọc lại là mỗi lần hiểu khác. Giống như... người cũ. Gặp lại, vẫn là họ, mà mình không còn là mình cũ nữa.”
Minh im lặng.
Lâm nhấp ngụm bạc xỉu, rồi khẽ hỏi: “Cậu từng yêu chưa?”
Câu hỏi đến bất ngờ. Minh bối rối.
“Rồi. Một lần. Hồi đại học.”
“Và?”
“Người ta chọn... cuộc đời dễ thở hơn. Còn tôi chọn cảm xúc.”
Lâm gật, mắt nhìn ra đường: “Cảm xúc thì đẹp. Nhưng không phải lúc nào cũng đủ để giữ ai lại.”
Minh siết chặt ly cà phê. Trong lòng trào lên một điều gì đó chông chênh – không phải vì ký ức cũ, mà vì ánh mắt Lâm khi nói câu đó, không buồn, mà như đã chấp nhận từ rất lâu.
Trước khi rời quán, Minh lấy điện thoại ra, mở ứng dụng ghi chú, gõ vội một dòng: “Nếu mỗi tuần đều gặp anh ở đây, liệu có ngày tôi không còn muốn về lại căn bếp nữa không?”
Cậu không gửi. Cũng không xóa.
Chỉ lặng lẽ bỏ máy vào túi, quay sang nói: “Lần sau nếu có gặp nhau ở đây nữa, tôi sẽ gọi món cho anh. Thử đổi vị.”
Lâm nhướn mày: “Cà phê muối?”
“Cà phê dừa.”
“Ngọt lắm đấy.”
Minh cười, bước ra khỏi quán.
Nắng sớm Phú Quốc hắt lên vai cậu, như ánh mắt người phía sau vẫn chưa rời đi.