Phú Quốc có một điều kỳ lạ – người ta có thể vô tình gặp nhau nhiều lần đến mức không còn tin đó chỉ là trùng hợp. Không biết đó là duyên phận trời ban hay chỉ là kẻ có tình người hữu ý vô tình gặp nhau tại nơi đây.
Minh bắt đầu quen với việc thấy Lâm ở những chỗ không ngờ. Sáng sớm ở căn-tin nhân viên, trưa ở hành lang khu dịch vụ, thậm chí là trong siêu thị mini khi Minh đang chọn gói muối tiêu chanh cho món cá chiên giòn.
“Cậu theo dõi tôi à?” Minh lỡ miệng hỏi, nửa đùa nửa thật.
Lâm chỉ nhếch môi: “Không. Tôi chỉ luôn xuất hiện đúng lúc cậu không phòng bị.”
Câu nói nghe mơ hồ, mà cũng có gì đó... rất thật: "Ngay bây giờ cũng vậy?"
Lâm mỉm cười xác nhận.
Chiều hôm đó, sau ca làm dài, Minh mệt rã rời. Cậu không định xuống khu vực hồ bơi, nhưng chân cứ tự động bước đến. Bất tri bất giác đã đến nơi lúc nào không hay. Gió biển chiều lành lạnh, mặt nước lấp lánh phản chiếu ánh hoàng hôn. Gợi lên một cảm giác gì đó sâu tận tâm hồn.
Và rồi, Minh thấy Lâm. Ngồi một mình bên mép hồ, áo sơ mi trắng cuộn tay lên, điếu thuốc cháy dở giữa hai ngón tay. Không có cocktail, không có âm nhạc – chỉ có anh và tiếng sóng vỗ đều đặn phía xa.
“Thứ anh uống mỗi tối là gì thế?” Minh hỏi, không báo trước, đứng sau lưng anh.
Lâm hơi quay đầu lại: “Gin, đá, lát chanh. Đơn giản.”
“Vì anh thích đơn giản à?”
“Không. Vì tôi không thích bị say.”
Minh không nói gì. Cậu ngồi xuống cạnh anh, để khoảng trống một bàn tay giữa hai người.
Một lúc lâu sau, Lâm mới khẽ cất tiếng: “Tôi từng uống để say. Để quên. Nhưng rồi nhận ra... Tỉnh mới đau. Mà đau mới sống.”
Minh nghiêng đầu nhìn anh: “Anh đang sống hay đang cố gắng sống?”
Lâm nhìn thẳng vào mắt Minh. Đôi mắt đen lặng ấy, lần đầu tiên, không giấu đi gì cả.
“Tôi không biết. Nhưng từ khi gặp cậu, tôi thấy dễ thở hơn một chút.”
Họ ngồi yên thêm một lúc lâu nữa, cùng nhìn hoàng hôn trôi chậm qua đường chân trời.
Lúc đứng dậy, Minh bất giác nói: “Tôi từng nghĩ anh lạnh lùng, khó gần.”
“Còn giờ?”
“Giờ thì tôi nghĩ, có khi anh còn cô đơn hơn cả tôi.”
Lâm không cười. Anh chỉ nhìn cậu – ánh nhìn dịu đi, như ánh mặt trời sau mây.
“Vậy thì...” Anh nói chậm rãi: “Nếu cả hai đều cô đơn, sao không thử ngồi cạnh nhau thêm vài lần nữa?”
Minh không đáp. Nhưng bước chân cậu khi rời đi bỗng nhẹ hơn hẳn. Tim cũng đập khác đi một nhịp.