Sáng hôm sau, trời trong vắt một cách kỳ lạ. Không một gợn mây nào trên bầu trời, không còn chút dấu hiệu nào cho thấy đêm qua từng có cơn mưa đổ xuống. Chỉ có nền sân bê tông còn đọng lại một lớp ẩm mỏng, ánh nắng chiếu lên phản chiếu như thể có ai vừa lau chùi nó thật sạch sẽ. Không khí mang theo chút hơi nước còn sót lại, phảng phất mùi cỏ và đất ướt – mùi của buổi sáng sau mưa, vừa trong lành vừa gợi nhớ.
Minh đến bếp sớm hơn thường lệ, sớm đến mức mà cả gian nhà còn chưa kịp ấm lên. Không phải vì hôm nay có ca nấu đặc biệt hay chuẩn bị gì quan trọng, mà đơn giản là... Cậu không thể ngủ được. Cậu lăn qua lăn lại trên giường, rồi cuối cùng ngồi dậy khi bầu trời ngoài cửa sổ vừa chớm xanh. Minh không rõ vì sao mình lại trằn trọc như vậy. Có lẽ vì tiếng mưa rả rích suốt đêm vọng vào ô cửa sổ. Có lẽ vì ly nước nóng bất ngờ mà cậu uống lúc khuya. Hoặc có lẽ... Là vì cái tên "Lâm" – cứ hiện lên trong đầu, âm thầm nhưng không biến mất, như một khúc nhạc lặp đi lặp lại mãi không tắt.
Trong căn bếp chỉ có một mình, Minh bật đèn rồi mở một bản hòa tấu piano không lời – thứ nhạc nền khiến người ta dễ thở và dễ nghĩ. Cậu rửa rau, từng cọng từng lá dưới làn nước mát lạnh. Nhưng tay làm, đầu lại nghĩ tới ánh mắt của Lâm đêm qua. Một ánh nhìn vừa sâu vừa bình thản, không mang theo nỗi buồn rõ rệt, nhưng lại giống như đã quen thuộc với sự cô đơn. Như thể anh là người đã học cách giấu những cảm xúc nặng nề xuống đáy ly, cười mà không cần lý do, và im lặng cũng chẳng hề ngại ngùng.
Khoảng tám giờ, cửa mở ra. Tiếng bước chân nhẹ, dài và quen. Minh ngẩng lên – là anh. Lâm. Cao, gầy, và yên tĩnh như mọi lần.
Đây không phải ca của anh. Cũng chẳng có lý do gì để anh xuất hiện ở bếp vào giờ này.
Giọng anh vang lên trầm và khẽ, kèm theo chiếc ly thủy tinh tối qua, sạch sẽ và lành lặn: “Tôi mang trả ly.”
Minh đón lấy ly, gật đầu cảm ơn. Cậu nghĩ anh sẽ đi ngay. Nhưng không – Lâm kéo ghế ra và ngồi xuống chỗ cũ, chỗ mà tối qua anh từng ngồi.
“Tôi có thể ngồi đây một chút không?” Anh hỏi, không gượng gạo, cũng chẳng giả lả.
Minh lại gật đầu.
Cả hai im lặng, nhưng lần này, sự im lặng không còn khiến người ta khó xử nữa. Nó giống như một ngôn ngữ riêng, chậm rãi, không lời, nhưng dễ chịu.