Chương 1

Em từng nghĩ Phú Quốc là nơi người ta đến để nghỉ dưỡng... Nhưng hóa ra, cũng có người đến đây chỉ để quên một người khác.

Trời bắt đầu đổ mưa từ khoảng bảy giờ tối.

Không phải cơn mưa dữ dội, cũng không phải mưa rào bất chợt, mà là kiểu mưa đặc trưng của những ngày giao mùa, rả rích, âm ỉ, ướt lạnh nhưng không buốt, như thể cả bầu trời cũng đang lặng lẽ chịu đựng một nỗi buồn khó gọi tên.

Minh đứng một mình trong bếp, tay lật nhẹ mặt cá hồng đang hấp. Hơi nước mờ đi kính mắt, nhưng cậu không lau. Mùi sả, ớt và gừng cay dịu lan khắp căn bếp inox, lấp đầy cả những khoảng trống lặng thinh.

Bếp trưởng đã về từ sớm, nhân viên ca tối cũng lục tục tan ca. Chỉ còn mình Minh, không ai yêu cầu cậu ở lại, nhưng cậu vẫn ở, như thói quen. Giống như một kiểu chấp niệm với sự yên tĩnh. Hay có thể... Chỉ đơn giản là vì ngoài nơi này ra, cậu chẳng biết nên đi đâu về.

Phía ngoài cửa sổ, sấm chớp mơ hồ lóe lên giữa nền trời tím tro. Mưa bắt đầu nặng hạt hơn.

Tiếng cửa bật mở làm Minh giật mình.

Một người đàn ông bước vào áo sơ mi đen mỏng ướt mưa, tóc lòa xòa, tay cầm ly thuỷ tinh rỗng. Anh hơi nhướn mày khi thấy Minh vẫn còn ở đó.

"Xin lỗi... Tôi cần nước nóng."

Minh chưa từng gặp người này. Nhưng anh có đôi mắt rất đặc biệt – sâu, trầm, và tĩnh như mặt biển vào ban đêm, loại ánh nhìn khiến người ta dễ dàng nhớ kỹ, dù chỉ nhìn một lần.

Cậu im lặng gật đầu, lấy ấm nước đổ vào ly cho anh.

"Anh là... Bartender ở skybar à?" "Ừ. Còn cậu là... Đầu bếp ăn mặn?"

"Bếp Á."

"À. Giống nhau thôi, đều làm mặn cuộc đời người khác mà chẳng ai nhớ tên."

Anh cười. Minh không. Cậu vẫn cúi đầu lau bàn, nhưng không hiểu sao, trong lòng chợt rung nhẹ – như thể vừa có một vết xước nhỏ trên mặt kính phẳng, không đau, nhưng khó mà bỏ qua.

"Tôi là Lâm."

"Minh."

Một cái tên rất bình thường. Một đêm rất bình thường. Một cuộc gặp gỡ tình cờ – mà về sau, Minh mới biết: nó đã đổi hướng cuộc đời cậu, nhẹ nhàng và tàn nhẫn như chính cơn mưa Phú Quốc đêm ấy.

Lâm ngồi xuống chiếc ghế inox cạnh bàn sơ chế, không hỏi thêm gì. Ly nước nóng bốc khói trước mặt anh, còn Minh lặng lẽ trở lại với nồi cá hấp đang sôi lăn tăn.

Căn bếp chỉ còn tiếng quạt gió và tiếng mưa đập nhè nhẹ lên mái tôn phía ngoài. Một sự yên tĩnh đến kỳ lạ, không phải kiểu gượng gạo của hai người xa lạ, mà là yên tĩnh của những người không cần vội vàng tìm lý do để ở lại.

“Cá hồng hấp sả gừng?" Lâm hỏi cùng với giọng trầm ấm

Minh gật, hơi bất ngờ vì anh nhận ra món ăn.

“Là món tôi ghét nhất."

Lâm cười, rồi nhấp một ngụm nước nóng: “Nhưng lúc này lại muốn ăn thử xem có còn ghét không.”

Minh không cười. Cậu đặt thêm vài lát ớt đỏ lên dĩa, mở nắp nồi, để hơi nước nóng hổi tràn ra, phủ đầy không khí bằng thứ mùi cay dịu, rất Việt Nam, rất bình yên.

Không có ai lên tiếng thêm một lúc. Nhưng trong cái im lặng đó, có gì đó lặng lẽ kéo hai người lại gần nhau – bằng một thứ cảm giác vừa quen, vừa mới.

Một phút sau, Minh đẩy chiếc dĩa cá về phía anh: “Ăn thử không?"

Lâm nhìn cậu. Một cái nhìn sâu, rất lâu. Rồi gật đầu.

Bên ngoài, mưa vẫn rơi. Bên trong, một người xa lạ đang ăn món cá mà anh từng ghét, bằng chiếc nĩa của một người sắp thành quen.