"Đúng vậy, ta đến giờ còn chưa thức tỉnh được gì!"
"Tu luyện âm tu thật sự quá khó!"
Trên mặt Cố Ngôn An tỏ vẻ khiêm tốn, nhưng trong lòng không giấu được niềm vui. Nàng ta rất thích cảm giác được người khác vây quanh, nhìn mình bằng ánh mắt ghen tị và ngưỡng mộ.
Nam tu liếc qua Cố Ngôn Âm đang yên lặng ngồi bên cạnh, bĩu môi và khinh thường nói: "Muội đã rất giỏi rồi, có người thức tỉnh pháp khí bản mệnh được hai năm, đến giờ còn không phát ra nổi một âm thanh."
Lời nói của hắn ta khiến không khí im ắng trong chốc lát, bởi người mà hắn ta nói tới đang ngồi ngay phía sau bọn họ, chính là Cố Ngôn Âm.
Nhắc tới Cố Ngôn Âm, đa phần mọi người đều không khỏi tiếc nuối.
Ba năm trước, Cố Ngôn Âm cùng Cố Ngôn An bái nhập Lưu Vân Tông, trở thành âm tu. Khi đó, Cố Ngôn Âm vốn đã rất nổi bật nhờ dung mạo xuất chúng. Hơn nữa, với danh phận vị hôn thê của Phó Tứ, một thiên tài nguyên anh kỳ nổi danh toàn Lưu Vân Tông, nàng vừa nhập môn đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người.
Nhưng chẳng mấy chốc, mọi người phát hiện nàng chỉ là một kẻ ngốc. Phản ứng của nàng chậm chạp, ngày thường lúc nào cũng ngây ngô. Trong khi Cố Ngôn An cùng nhập môn và sắp đột phá trúc cơ, thì nàng còn đang loay hoay dẫn khí nhập thể.
Những ánh mắt ngưỡng mộ dần biến thành châm chọc. Họ nghĩ: "Một người như vậy dựa vào đâu mà xứng với Phó Tứ?"
Cố Ngôn Âm không làm gì, nhưng lại vô cớ trở thành đối tượng của vô số lời giễu cợt.
Thế nhưng, điều bất ngờ đã xảy ra. Năm đầu tiên nhập môn, Cố Ngôn Âm đã thức tỉnh pháp khí bản mệnh Lưu Ngọc Tỳ Bà cấp 9, gây nên một chấn động lớn.
Phải biết rằng, Huyền Âm Địch của Cố Ngôn An mới chỉ là linh khí cấp 7, nhưng cũng đã được coi là hàng hiếm.
Ngay cả Cố Tùy cũng bắt đầu để ý đến nàng, vì một khi trưởng thành, tiền đồ của nàng sẽ không thể đo lường.
Tuy nhiên, tất cả hy vọng nhanh chóng sụp đổ.
Hai năm trôi qua, Cố Ngôn Âm không thể phát ra âm thanh nào từ Lưu Ngọc Tỳ Bà. Với âm tu, việc này đồng nghĩa với phế vật.
Linh khí cấp 9 trong tay nàng chẳng khác nào món đồ trang trí vô dụng, khiến nàng lại trở thành trò cười của Lưu Vân Tông.
Cố Tùy cũng không còn quan tâm đến nàng nữa.
Ánh mắt mấy người xung quanh đổ dồn về phía Cố Ngôn Âm đang trầm mặc.
Nam tu kia tiếp tục mỉa mai không hề che giấu: "Lưu Ngọc Tỳ Bà cấp 9 thì sao? Cuối cùng vẫn chỉ là kẻ ngốc!"
Cố Ngôn An lườm hắn ta một cái: "Huynh nói cái gì thế?"