Khi mấy người đang nói chuyện, một đôi phu thê ăn mặc hoa lệ từ trên lầu bước xuống.
Nam tu trông khoảng ba mươi tuổi, diện mạo anh tuấn, gương mặt có chút nghiêm nghị, nhưng ánh mắt nhìn nữ nhân bên cạnh lại đầy dịu dàng.
Nữ nhân này thì trẻ hơn một chút, làn da trắng mịn, dung mạo xinh đẹp, dáng vẻ yêu kiều. Trên tóc bà ta cài một chiếc trâm hoa mộc lan. Dung mạo bà ta có vài nét giống với Cố Ngôn An, nhưng lại đẹp hơn một bậc. Hai người nhìn như một đôi phu thê ân ái bình thường.
Đó chính là Cố phụ - Cố Tùy và mẫu thân của Cố Ngôn An - Trình Dao.
Cố Tùy liếc nhìn mấy người đang đứng dưới lầu và hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Cố Ngôn An thấy Cố Tùy xuất hiện, trong lòng nàng hơi hoảng, nhóm đệ tử Lưu Vân Tông cũng lập tức yên lặng và ngoan ngoãn đứng qua một bên.
Cố Tùy thấy vậy, biết họ có chuyện muốn nói, liền gọi Cố Ngôn An và Cố Ngôn Âm trở về phòng, bố trí một trận pháp cách âm rồi mới hỏi: “Nói đi, có chuyện gì?”
“Hôm qua có người đẩy con!” Cố Ngôn Âm ngẩng đầu, ánh mắt nàng đặt lên người Cố Tùy. Nếu có thể, nàng hy vọng đòi lại công bằng cho nguyên chủ, chứ không để nàng ấy chết oan khuất như vậy: "Không phải con tự ngã xuống đâu. Con thấy sau tai hắn ta có một vết sẹo.”
“Muội có nhìn nhầm không?” Nghe đến đây, trong lòng Cố Ngôn An khẽ run lên, ánh mắt thoáng đổi, nụ cười trên mặt có chút miễn cưỡng và trong lòng mơ hồ bất an.
Nàng ta nhớ rõ, sau tai Mục Dực đúng là có một vết sẹo…
Cố Tùy nghe vậy thì nhíu mày trầm tư hỏi: "Con có nhìn rõ mặt hắn ta không?”
Cố Ngôn Âm lắc đầu.
Cố Ngôn An cắn môi, lông mi khẽ run. Nàng ta không có ác cảm gì với Cố Ngôn Âm ngây ngốc này, bởi kiếp trước nàng ta từng nhận được ân huệ của nàng ấy.
Điều nàng ta muốn, từ đầu đến cuối đều là Phó Tứ.
Dù Cố Ngôn Âm mang danh vị hôn thê của Phó Tứ, thì nàng ta cũng không muốn làm tổn thương nàng ấy. Chỉ cần Cố Ngôn Âm an phận ở tiểu viện của Cố gia, thì nàng ta nhất định sẽ bảo vệ nàng ấy cả đời bình an, cơm no áo ấm.
Tuy nhiên, hôm qua khi thấy Mục Dực đẩy nàng ấy rơi xuống vực, nàng ta lại kỳ lạ không hề ngăn cản…
Kiếp này, Cố Ngôn Âm khi còn nhỏ bị rơi xuống nước, sau đó phát sốt và làm hỏng não. Lại thêm việc Cố Tùy luôn nhốt nàng ấy ở trong nhà, khiến nàng ấy không thể đến bên cạnh Phó Dư kịp thời như kiếp trước. Ngược lại, người luôn ở cạnh Phó Tứ lại là nàng ta.