Chương 5

Nam tu bạch y đứng bên cạnh nàng nghe vậy, thì khẽ ngẩng đầu. Dung mạo của hắn ta lạnh lùng, nhưng lại sở hữu một đôi mắt đào hoa, lúc này không chút biểu cảm nhìn lướt qua Cố Ngôn Âm rồi thu hồi ánh mắt.

Cố Ngôn Âm nhìn về nhóm đệ tử Lưu Vân Tông, thấy một nữ tu bạch y đang nằm tựa trên lan can. Nữ tu đó có gương mặt trắng trẻo, thanh tú, tuy không phải tuyệt sắc mỹ nhân, nhưng dáng vẻ nàng ta lại đầy quyến rũ, eo thon nhỏ nhắn. Chỉ một hành động tùy ý thôi cũng trở nên nổi bật hơn hẳn.

Đây chính là nữ chính nguyên tác, Cố Ngôn An.

Nam tu bên cạnh nàng ta chính là người đầu tiên tìm thấy nàng dưới vực ngày hôm qua. Nàng nhớ rõ người đó tên là Phó Dư.

Cố Ngôn Âm kín đáo quan sát Cố Ngôn An. Đám người kia cũng nghe thấy động tĩnh, liền quay đầu lại.

Một nam tu trong số đó khẽ nhíu mày, định oán trách, nhưng khi ánh mắt rơi lên người Cố Ngôn Âm thì lời nói nghẹn lại, không hiểu sao im bặt.

Vài người sững sờ trong chốc lát.

Chỉ thấy Cố Ngôn Âm đứng ở cửa, trên người mặc một bộ váy màu lục nhạt. Gương mặt nàng vẫn còn chút tái nhợt, nhưng vẻ đẹp rực rỡ của nàng khiến người ta không thể rời mắt. Đôi mắt vốn ngơ ngác, lảng tránh của nàng lúc này lại nhìn thẳng về phía bọn họ, khiến không ai dám lên tiếng.

Họ mơ hồ cảm thấy, Cố Ngôn Âm trước mặt dường như có gì đó khác lạ so với trước kia.

Cố Ngôn Âm nhìn quanh một vòng, không biết kẻ đẩy nàng xuống vực có ở đây không. Khi đọc truyện, nàng không chú ý kỹ, càng không nhớ tên rõ của nhân vật phụ nhỏ bé này, chỉ biết người đó có một vết sẹo sau tai. Nàng khẽ mím môi.

Khách điếm vừa náo nhiệt, giờ lại có phần yên tĩnh. Cuối cùng, Cố Ngôn An là người phá vỡ bầu không khí này trước.

Cố Ngôn An bước về phía Cố Ngôn Âm, trên mặt nở nụ cười, vừa trách cứ lại vừa mang chút thương xót: "Sau này muội phải cẩn thận hơn, đừng lại gần vực thẳm nữa, nơi đó trơn trượt, rất nguy hiểm.”

Nói xong, nàng ta định đưa tay xoa đầu Cố Ngôn Âm.

Bình thường, Cố Ngôn Âm khá ngoan ngoãn và nghe lời nàng ta.

Cố Ngôn An muốn xí xóa chuyện này, lời nói đầy ám chỉ là Cố Ngôn Âm vô ý trượt chân xuống vực. Nhưng Cố Ngôn Âm không muốn để nàng ta dễ dàng cho qua chuyện như vậy.

Cố Ngôn Âm né bàn tay của nàng ta, mở to đôi mắt to tròn, giả vờ ngây ngơ nhìn Cố Ngôn An: "Không… không phải vậy…”

Động tác của Cố Ngôn An khựng lại.