Chương 48

Cố Ngôn An nhìn khuôn mặt đầy lo lắng của Cố Ngôn Tiêu trước mặt, mới hoàn hồn, vội mỉm cười lắc đầu, đôi mắt nai hơi tránh né, ngượng ngùng nói: "Không, vừa rồi Phó đại ca đã cứu ta, ta không bị thương, hắn đến rất kịp thời…"

Nghe vậy, Cố Ngôn Tiêu mới thở phào nhẹ nhõm: "Hắn lại cứu tỷ một lần nữa, tỷ không định lấy thân báo đáp sao?"

Cố Ngôn An xấu hổ trừng mắt liếc hắn ta: "Đừng nói bậy!"

"Được được!" Cố Ngôn Tiêu ngồi xuống đất, rồi không nhịn được lẩm bẩm: "Hôm nay đúng là xui xẻo, lại đυ.ng trúng yêu vương xuất thế. Nếu không phải trưởng lão đến kịp thì Trần Nhị đã bị Kim Tình Thú cắn chết rồi!"

Dù là vậy, Trần Nhị cũng bị Kim Tình Thú xé một mảng thịt, suýt mất mạng vì mất máu quá nhiều.

Cố Ngôn An lúc này mới phát hiện trên y phục của Cố Ngôn Tiêu cũng dính máu, trên mặt còn có mấy vết xước nhẹ, liền vội hỏi: "Đệ không bị thương chứ?"

"Không sao."

"Đúng rồi." Cố Ngôn Tiêu đảo mắt nhìn xung quanh, giọng điệu tràn đầy ác ý: "Tên ngốc kia đâu? Bị linh thú cắn chết rồi à? Sao lúc ta đến không thấy nàng đâu."

"Đúng là đáng đời!"

Cố Ngôn An khựng lại, khẽ cắn môi, một lúc sau mới nhẹ giọng nói: "Âm Âm bây giờ không còn là kẻ ngốc nữa… Trước đó muội ấy ngã một cái, lại hóa ra gặp họa mà được phúc, giờ đã không còn ngốc nghếch nữa rồi."

Nghe vậy, Cố Ngôn Tiêu sững người, đáy mắt thoáng trầm xuống. Ánh nhìn của hắn ta đã rơi xuống nơi không xa, nơi Cố Ngôn Âm đang ngồi. Lúc này nàng đang trò chuyện cùng một nữ tu mặt tròn, gương mặt xinh đẹp mang theo ý cười nhàn nhạt.

Kẻ ngốc kia không còn ngốc nữa ư?

Cố Ngôn Tiêu chạm vào thanh kiếm đeo bên hông, nếu nàng chỉ là một kẻ ngốc, chẳng có gì đáng ngại đối với bọn họ, thậm chí còn có thể tha cho nàng một mạng. Nhưng giờ nàng không còn ngốc nữa… Hắn ta mím môi, đáy mắt lóe lên một tia sát ý.

Vậy thì đừng trách hắn ta.

Trong sơn động.

Đồ Tam khoanh tay ngồi trên hòm thuốc, thần sắc có chút nghiêm túc.

“Cô nương kia là ai? Ta có quen không?” Đồ Tam chống cằm, cẩn thận lục lọi tất cả những gương mặt nữ nhân từng xuất hiện bên cạnh Yến Kỳ Vọng, cố đoán xem ai là khả năng lớn nhất.

Cuối cùng hắn ta phát hiện, đừng nói là nữ nhân, bên cạnh Yến Kỳ Vọng đến cả một con chuột cái cũng không có. Hắn ta quen biết hắn ta bao lâu, hắn ta liền làm kẻ độc thân bấy lâu. Đồ Tam im lặng một lát.